Chương 25. Giáo đường
- Bà ngoại.
- Ơi?
Lý Kiến Hành bỏ cả chua đã thái xong vào bát inox.
- Bà từng gặp người mộng du chưa?
Trước kia bà ngoại là bác sĩ, khoa Truyền nhiễm, công tác ở Sở Vệ sinh của trấn.
- Gặp rồi. Sao đấy?
- Vì sao con người lại mộng du ạ?
- Mày mộng du à? – Bà ngoại dùng đũa trộn nhân sủi cảo.
- Không có, con chỉ hỏi thế thôi.
- Áp lực tinh thần lớn, hoặc là có bệnh về tâm thần, đều sẽ mộng du. Đây là bệnh, phải điều trị, nếu không về sau trở nặng, lúc ngủ cũng phải lấy dây thừng trói người vào giường, không thì không biết trong mơ người đấy có nhảy xuống khỏi cửa sổ không nữa.
Lý Kiến Hành về lại bàn. Đoạn Lan đang ngồi dưới ô che nắng ngoài cửa, cầm chai nước có ga lạnh hút rột rột.
Anh chăm chú nhìn bóng hình Đoạn Lan. Ánh mặt trời bên ngoài rất đẹp, xán lạn tươi đẹp đến thế, cả thế giới là một màu trắng ấm áp. Nhưng Đoạn Lan vẫn cứ ngồi dưới bóng râm. Cái bóng của cậu cũng kéo ra thật dài, thật mỏng, lững lờ trên mặt đất như sắp bị dẫm tan mất.
Cơ thể Đoạn Lan khẽ động, quay người sang hướng khác, lộ ra quyển sách trên đùi. Cậu còn đang học thuộc từ vựng Tiếng Anh, miệng lẩm bẩm.
Lý Kiến Hành quay lại cầm chìa khoá xe điện, đội mũ lưỡi trai lên, vỗ vai Đoạn Lan - Có muốn ra ngoài chơi một chút không nào?
Đoạn Lan ngước lên nhìn anh. Do hơi chói mắt, cậu híp mắt lại, dáng dấp có hơi giống làm nũng. Đoạn Lan a một tiếng, nói - Tôi còn phải ôn tập nữa...
- Còn học nữa là đần cả người bây giờ. Đi đi, làm việc kết hợp nghỉ ngơi, chúng ta qua khu phố cổ đi dạo đi.
- Vậy Nhóc Què phải làm sao?
- Cậu muốn mang theo Nhóc Què à?
- Tôi sợ nó đi lạc.
- Không đâu, Nhóc Què thông minh lắm.
Lý Kiến Hành túm cổ Nhóc Què xách lên, ném vào vòng tay Đoạn Lan rồi nắm lấy cổ tay cậu. Cổ tay người nọ dưới ánh nắng ấm áp càng thêm tinh tế, yếu ớt, khiến cho Lý Kiến Hành nhớ tới tối hôm qua, mạch máu xanh tím khẽ phập phồng trong đêm tối.
Anh kéo Đoạn Lan ra dưới ánh mặt trời - Đi nào, tôi đưa cậu sang bên khu phố cổ chơi.
Trung tuần tháng Mười một, cuối cùng Cảng thành cũng có dấu hiệu kết thúc mùa hè. Hai hàng đỗ quyên mỗi ngày một ươm vàng, ngọn gió thu bắt đầu nổi lên, lá vàng rụng bay đầy trời. Có lẽ, đây chính là tuyết của phương Nam.
Lý Kiến Hành đưa cậu đi qua con đường tắt rẽ ngang rẽ dọc, cứ hướng đường Tây mà đi. Băng qua một cây cầu vượt, kiến trúc hai bên đường lập tức thay đổi, từ những toà nhà cao ốc lạnh băng biến thành nhà trệt và mái vòng mang đậm phong tình Lĩnh Nam.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
