Chương 19. Bên ngoài giấc mộng
Đoạn Lan lại bắt đầu gặp ác mộng. Đã rất lâu cậu không dây dưa với cơn ác mộng chân thực đến thế, nó trói chặt tay chân cậu, hòng ngăn cậu trốn thoát khỏi bóng tối.
Cậu mơ thấy rất nhiều chuyện ngày bé. Có lẽ câu chuyện xưa về "con tằm" quá chấn động, trong cơn mơ, cậu tựa như một con thiêu thân vừa mới sinh, vấp phải trắc trở đủ bề trong huyệt động tối tắm cháy bỏng, vĩnh viễn không có cách nào bay ra khỏi núi, cuối cùng bị ngọn lửa cắn nuốt.
Khi bừng tỉnh giấc, cậu cảm thấy thân thể lâng lâng loạng choạng. Người đầu tiên phát hiện là Lý Kiến Hành. Anh đánh thức cậu dậy, tựa như giải thoát cậu ra khỏi chốn lao tù.
Cậu muốn bò dậy, lại phát hiện tay chân bủn rủn, giãy giụa một chốc cũng chỉ trở mình được, Lý Kiến Hành nhẹ nhàng đỡ đầu đậu. Bàn tay anh ấm áp, Đoạn Lan dán vào tay anh chớp mắt.
Lông mi lướt qua hoa văn trên lòng bàn tay, cậu chợt phát hiện đường sinh mệnh của Lý Kiến Hành rất dài.
- Đã bảo cậu mặc nhiều một chút, xem đi, này thì không nghe lời.
- Tôi sốt rồi à?
-...39 độ 2 rồi. – Lý Kiến Hành híp mắt, ngửa đầu nhìn kỹ nhiệt kế.
- ...À. – Đoạn Lan lên tiếng. Cậu xê dịch dựa vào tường, để Lý Kiến Hành ngồi xuống mép giường. – Làm sao bây giờ? – Cậu cười.
- Cậu còn cười được hả... Chu Thiền đi mua thuốc rồi. – Lý Kiến Hành kéo chăn thật chặt cho cậu.
Đoạn Lan híp mắt nhìn anh.
Có lẽ vì cậu đang sốt, có hơi mơ màng, tầm nhìn bao quát cũng mơ hồ không rõ. Lại có lẽ ánh nắng soi từ ngoài cửa sổ thuỷ tinh mờ quá mức dịu dàng, thế nên bóng dáng Lý Kiến Hành được vẽ nên vô cùng ấm áp. Cảm thấy đôi mắt anh như được dòng nước bao phủ, đáy mắt hơi loé lên ánh sáng như sóng nước. Nó khiến cậu nhớ đến Lưu Dao. Có một lần bị đau bụng, sốt cao, khi cậu mơ màng tỉnh ngủ, Lưu Dao cũng ngồi bên mép giường cậu như thế, lo lắng chăm sóc. Khi ấy đôi mắt mẹ cũng êm ả, dịu dàng và sáng ngời, chỉ một ánh nhìn cũng có thể chạm đến nơi sâu thẳm.
- Đói quá. – Đoạn Lan nhắm mắt lại.
Cậu nghe thấy Lý Kiến Hành nhỏ giọng đáp lại - Muốn ăn cái gì nào?
- Tuỳ tiện đi... Nhưng mà không muốn ăn cháo.
- Bánh cuốn được không? Trên trấn có bán. Tôi đi nhanh một chút, lúc về chắc vẫn còn nóng.
Đoạn Lan nghe nói "trên trấn", vô thức trợn mắt, kéo góc tay áo Lý Kiến Hành.
- Vậy đi lâu lắm.
Nhưng Lý Kiến Hành chỉ nhẹ nhàng xoa trán cậu, mân mê sợi tóc mềm, anh bảo cậu nhắm mắt lại ngủ một lát.
- Tôi sẽ về nhanh thôi.
Đoạn Lan lại mơ màng dựa vào gối ngủ mất, nhưng chóp mũi vẫn còn vấn vít mùi hương nhàn nhạt trên người Lý Kiến Hành, giống như Phật hương trang nghiêm trong chùa miếu, bảo vệ cậu khỏi mộng mị xâm nhập. Cậu nghe tiếng Chu Thiền mở cửa, đặt hộp thuốc trên bàn, nhưng cậu chỉ nhắm mắt giả vờ ngủ, mãi cho đến khi cậu nghe thấy tiếng sột soạt.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
