Chương 111. Hành tẩu

Bác sĩ Lý nghỉ cuối năm xong, khi đi làm lại tinh thần phấn chấn, mặt mày hớn hở.

Vu Hiểu Hồng không nhịn được bèn chọc - Anh nghỉ phép đi kết hôn đấy à? Cả ngày khoé miệng không thấy cụp xuống.

Lý Kiến Hành nói - Khiêm tốn, khiêm tốn.

Vu Hiểu Hồng nghĩ thầm, anh tự kiềm chế mình trước đi!

Cô mang sổ bệnh án vào phòng khám còn bị bác sĩ Lý nhét cho một miệng toàn cẩu lương – tên nhãi này còn đứng cạnh cửa sổ vừa cầm điện thoại vừa chăm chú nhìn dòng xe cộ như nước trên cầu vượt gần kia – vì nói chuyện với người yêu, vẻ mặt cũng trở nên mềm mại, chỉ nghe tên kia nhẹ giọng nói - Ừ, anh sẽ tan làm sớm, đón em đi ăn cơm.

Vu Hiểu Hồng -... Đúng giờ quẹt thẻ, anh không trốn được đâu.

Lý Kiến Hành che điện thoại, thở dài với nụ cười tủm tỉm của cô.

Bác sĩ Lý còn hỏi cô với kiểu ông nói gà bà nói vịt - Cô nghĩ ranh giới nghề nghiệp thực sự có ý nghĩ sao?

- Vô nghĩa. – Vu Hiểu Hồng giận sôi máu. – Nếu không phải còn nhớ ranh giới nghề nghệp, tôi đã sớm đánh nhau với mấy tên khốn nạn phòng số Ba rồi – còn muốn bà đây đổi thuốc cho chắc? – Bệnh nhân phòng số Ba mắc rối loạn lưỡng cực và nghiện rượu.

Lý Kiến Hành trầm mặc hồi lâu - Trước kia có thấy cô bạo lực vậy đâu.

Vu Hiểu Hồng nghĩ, thế có nghĩa là kỹ thuật giả yểu điệu thục nữ tôi đây dùng để theo đuổi đàn ông vẫn khá tốt.

Ranh giới nghề nghiệp của Lý Kiến Hành tan rã không có nguyên tắc trước mặt Đoạn Lan.

Cũng không thể trách anh được – nhóc mèo hoang nuôi từ bé, tâm niệm nhớ thương mãi, chỉ cần nhóc mèo đó ngoắc móng vuốt thôi là dường như chuyện gì cũng theo nhóc ta mong muốn.

Huống hồ, sau khi vượt rào, tình trạng của Đoạn lan lại tốt lên, dám ra ngoài giao lưu với người khác, thậm chí còn tự mình cõng ghita về quán bar – như Thẩm Sùng bao cáo, có tối tâm tình tốt còn ngồi trong hồ rượu đàn một bài.

Bấy giờ Lý Kiến Hành mới một lần nữa mơ hồ mò ra khúc mắc của Đoạn Lan: Y thiếu tình yêu... và cả một người có thể cho được y cơ hội tự do hành tẩu trên thế gian này.

Lý Kiến Hành chưa từng cảm thấy đi làm lại gian nan đến thế - cứ năm phút anh phải nhìn đồng hồ trên tường một lần, chỉ hận không thể đứng lên ra tay gạt kim đồng hồ lên trước hai ô. Cố chịu đến khi tan tầm, bác sĩ Lý ngày thường chịu thương chịu khó chủ động tăng cả bỏ ác về thiện, xách áo khoác lên khoác rồi chạy luôn.

Nhưng vừa mới chạy được đến gần gara lại bị một tên tai tinh khác chặn lại.

Một người đàn ông mặc vest nhảy lên vẫy tay với anh - Anh Hành! Anh Hành!

Lý Kiến Hành nhìn từ trên xuống dưới mãi mới xác định được tên công tử ca tô son trát phấn sực nức mùi tiền mặc bộ vest đắt tiền đặt may riêng, thắt cà vạt hồng nhạt, đeo kính râm này là Mã Đằng Siêu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.