Chương 109. Hôn

Lúc lái xe đến bệnh viện là cao điểm tam tầm, ngoài đường tắc nghẹt, chật ních như nêm cối, không thể nhúc nhích nổi. Một tay Lý Kiến Hành gác lên vô lăng, một tay mân mê mặt trong ngón tay cái, trong đầu toàn là nhất cử nhất động của Đoạn Lan.

Đoạn Lan mở mắt nhìn anh thế nào, đôi mắt nai êm dịu phiếm nước; Đoạn Lan vươn tay, lẳng lặng vẽ trong lòng bàn tay anh, miêu tả lại hoa văn trên đó; Đoạn Lan ôm anh, hôn anh, cả gan làm loạn, cởi nút áo muốn trọn một đêm nồng với anh...

Khoé môi anh không khỏi cong lên, nhưng khi nghĩ đến Đoạn Lan hỏi anh "vì sao" bằng giọng điệu gần như là cô đơn, lòng anh lại trầm xuống.

Không phải lạt mềm buộc chặt, cũng chẳng phải đã nghiện còn chê. Anh không cần bày mấy trò nhàm chán đó trước mặt Đoạn Lan. Mỗi một chữ anh nói ra đều là lời thật lòng. Vì lợi ích của Đoạn Lan, cũng là vì giới hạn đạo đức nghề nghiệp cá nhân của anh... Trước khi hoàn toàn khỏi bệnh, giữa anh và Đoạn Lan chỉ có thể là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân bình thường nhất.

Dẫu cho đôi bên đều có mơ tưởng quá giới hạn, dẫu rằng giữa hai người từng có chuyện xưa đầy thân mật quyến luyến...

Bất cứ thứ gì cũng không được tính vào, mọi thứ đều phải kìm nén.

Tặng y chiếc vòng ấy, Lý Kiến Hành anh quả thực có lòng riêng, nhưng trạng thái khi đó của Đoạn Lan xác thật cần có một người mạnh mẽ xâm nhập, hoàn toàn chặt đứt những ý niệm khác của y, hoàn toàn khống chế, hoàn toàn chi phối. Trong các case tham vẫn tâm lý, phần lớn thời gian hai bên bác sĩ và bệnh nhân đều bất bình đẳng, bởi vậy cũng không tính là vượt phép.

Nhưng chuyện sau đó... lại không chịu sự kiểm soát của Lý Kiến Hành.

Anh từng nghĩ muốn từ chối sự phụ thuộc của Đoạn Lan, lạnh lùng buông tay, buộc y phải tự mình đối mặt với những cảm xúc kìm nén cùng quá khứ, nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ, mờ mịt, bất lực của y, nhìn thấy y ôm chút sợ sệt và mong đợi đòi anh ôm hôn... Làm sao anh nỡ đối xử tàn nhẫn với y như vậy được đây?

Năm lần bảy lượt, suýt nữa mất khống chế.

Cuối cùng, nhờ cuộc điện thoại của Vu Hiểu Hồng, anh mới có thể miễn cưỡng dứt ra được, ngăn cản bánh xe chệch hướng tiếp tục lăn, nhưng quan hệ vốn dĩ phải phân định rạch ròi, ranh giới rõ ràng cũng đã nhuốm màu vương vấn đầy ái muội và khát khao.

Đến lúc đỗ xe, bước vào toà nhà Nội trú, đầu Lý Kiến Hành vẫn còn đau.

Suy cho cùng, anh không biết chắc nên làm gì với Đoạn Lan cho phải, đành tạm thời dằn sự phiền nào xuống trước, ngày sau lại nghĩ tiếp.

Anh không mang thẻ nhân viên nên cứ đi một mạch vào mà không bị bệnh nhân vây bắt. Đi qua trạm điều dưỡng thì thấy cha Dư đang thẫn thờ ngồi trên ghế nhựa, lưng đã còng hơn, đôi con người dại ra, tay hẵng còn xách cái túi vải đã vá víu nhiều lần.

Ông thất Lý Kiến Hành thì ngẩn ra, cuống quýt đứng dậy.

Lý Kiến Hành nói - Chú chờ lâu rồi nhỉ? Có chuyện gì, chúng ta tìm chỗ từ từ nói——

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.