Quyển 5 - Hoá bướm

CHƯƠNG 108. NGHE LỜI

.......

Khi anh lái xe đưa Đoạn Lan về nhà, Đoạn Lan vẫn luôn cuộn tròn trên ghế phụ, một tay nắm chặt tay anh.

Cánh tay kia của anh đặt trên cần gạt số, không dám lộn xộn. Lý Kiến Hành bất lực lên tiếng - Đoạn Lan à.

Đoạn Lan đáp - Em sẽ không cản trở anh đâu.

Anh hết cách với Đoạn Lan rồi.

Lúc chờ đèn giao thông, Lý Kiến Hành ngoảnh sang, dưới ánh trăng cùng sắc đèn neon, vừa vặn nhìn thấy chiếc vòng màu đen động lòng người dưới mái tóc, trên cổ Đoạn Lan. Làn da tái nhợt, mạch máu mỏng manh, khuyên sắt và miếng bạc phiếm lên chút sắc hồng nhợt nơi bờ môi.

Lý Kiến Hành vươn tay vén sợi tóc mai lên, Đoạn Lan liền quay đầu Đôi mắt y tựa như nhóc mèo hoang lưu lạc trên phố, mờ mịt, bối rối lại hoàn toàn tín nhiệm, mềm mại, yếu ớt... hơi nước mờ sương.

Lý Kiến Hành vốn định hỏi, em đã hứa với tôi, sẽ nghe lời, uống thuốc khám bệnh, đúng hay không? Nhưng chỉ bằng cái liếc mắt ấy của Đoạn Lan, anh bỗng dưng cảm thấy chẳng cần nhiều lời đến thế.

Bé mèo hoang nhìn anh một chốc rồi nhanh chóng quay đầu đi. Lý Kiến Hành thở dài, cuối cùng nhẹ nhàng dùng mu bàn tay cọ cọ gương mặt y - Ngủ một lát đi em.

Bàn tay Đoạn Lan đặt trên tay anh hơi động đậy, tựa như có mảnh lông vũ quét qua mu bàn tay anh.

Bắc sĩ Lý cong khoé môi, trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy sung sướng. Tuy rằng anh xót bé mèo hoang của anh – nhưng ngoài thương xót, anh còn hài lòng khi chấp niệm về dục vọng chiếm hữu nhiều năm được thoả mãn.

Cả người y toàn là máu, lại dính mùi rượu, Lý Kiến Hành bảo y đi tắm, nhóc mèo này lại trầm mặc hồi lâu rồi thuận thế làm nũng - Em không muốn động.

- Vậy làm sao đây. – Lý Kiến Hành thở dài, anh ngồi xổm xuống, cười nhìn y. – Muốn tôi ôm em sao?

Anh bế ngang Đoạn Lan lên, đưa vào phòng tắm. Trong làn hơi nước gợn, anh nhìn thấy xương cánh bướm yếu ớt của y.

Nơi đó từng có một đôi cánh, lại bị người bẻ gãy... Anh phải gắn lại một đôi mới. Khi Đoạn Lan mỉm cười với anh, Lý Kiến Hành đã nghĩ như vậy.

Y không chịu ngủ một mình, Lý Kiến Hành đành ôm máy tính tựa vào đầu giường, một tay chia cho Đoạn Lan để y có thể ôm tay mình thơ thẩn.

Anh đã nhịn mười năm, Đoạn Lan cũng kìm nén mười năm – y muốn anh đến điên dại, lúc này thứ đánh mất cuối cùng cũng tìm lại được, y như đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi yêu thích, ôm chặt Lý Kiến Hành trong tay không chịu buông.

Thực ra y rất dính người, từ sâu trong xương tuỷ, một khi đã yêu rồi, y sẽ trao đi toàn bộ bản thân như thói quen... Nhưng y cô độc đã thành tính, quen giả vở lạnh lùng, kiên cường, vì vậy rất ít nhìn được ra bản chất chân thật đó của y, ngoại trừ Lý Kiến Hành.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.