Chương 107. Cứu rỗi
- Hắt xì!
Đoạn Lan quấn khăn tắm ngồi cạnh bàn hắt hơi. Nghe thấy động tĩnh, Thẩm Sùng ló đầu vào xem xét, giúp y tăng điều hoà lên.
Đầu đau như muốn nứt ra, rèm trong phòng kéo chặt... Y đảo mắt nhìn, thấy chút ánh sáng lọt qua khe hở rắc lên trên bàn, rọi sáng một đường, y mới biết giờ đã là ban ngày.
Nhưng y chẳng rõ mình đã mê man bao nhiêu ngày đêm.
Nước quá lạnh, gió đêm đó lại quá lớn, y sốt cao hôn mê bất tỉnh nhân sự.
Lúc này, khi nhắm mắt lại, cảnh tượng đêm đó lại hiện ra trước mắt trong sự bàng hoàng.
Tô Tường ướt đẫm nằm trên cáng lạnh, cáng trắng toát, mặt em cũng tái xanh, mái tóc dài như thác nước dính trên mặt, vẻ mặt mơ hồ. Y dường như không nhớ nổi hơi thở của Tô Tường có còn ấm áp hay không, y cũng bị người khác xô đẩy, trên người có hai cái khăn lông... Trước mắt chỉ toàn chân tay vội vã, quay ra nhìn, y thấy cô bé được nâng lên xe cứu thương, khi chạy ngang qua y, cánh tay rũ xuống hơi động đậy như muốn bắt lấy y.
Nghĩ đến đây, Thẩm Sùng gõ cửa, đưa vào hai viên thuốc hạ sốt.
Y ngơ ngác nhìn hai viên thuốc nhỏ trong lòng bàn tay, sau một lúc lâu mới đứng dậy tìm ly nước. Khi tìm thấy, trong ly nước chỉ còn một lớp mỏng lạnh lẽo trong gió đầu xuân, y đành phải vực người lên ra hành lang lấy ly nước ấm.
Khi trở về, y thuận tay đóng cửa lại, cũng tiện đường khoá luôn.
Đau đầu, đau dữ dội.
Trước đây khi sốt cũng không đau thấu tim gan như vậy.
Y choáng váng về bên cửa sổ, vén nửa tấm rèm lên, ánh mặt trời mênh mang tràn vào, bụi tan trong nắng. Áp lên mặt kính nhìn xuống dưới chỉ thấy nắng trời lao nhanh trên những tán bàng lá nhỏ.
Trời chợt trở gió... Một cơn gió xuân vén lên bức rèm voan trắng nhẹ tênh sau tấm rèm dày nặng.
Rèm voan đung đưa rướn lên trước mắt y, Đoạn Lan bỗng dưng cảm thấy hoảng hốt như đang đắm mình trong ranh giới hư và thực.
Không biết vì sao, dường như cảm nhận được ánh mắt sáng quắc phía sau, y vô thức ngoảng lại.
Tô Tường đứng đó, vẫn mặc chiếc váy trắng dài, khoác cái áo khoác denim màu lam nước.
Ngọn tóc em vẫn hơi ướt, có lẽ ngoài trời đang có mưa nhỏ kéo mãi chẳng ngừng.
Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng Đoạn Lan lại không thể nói ra đươc, y thất thần nghĩ: Tô Tường đến đây từ lúc nào? Con bé đến bằng cách nào? Chẳng lẽ mình không đóng cửa sao?
Y như người chết đuối bám được vào tấm ván gỗ, như thấy suối trong giữa sa mạc, y phớt lờ những gợi ý đó, gần như gấp gáp hỏi Tô Tường - Em có khoẻ không?
Tô Tường đáp - Em ổn mà, em về nhà rồi.
- Vì sao lại muốn nhảy hồ? Em có biết nguy hiểm đến nhường nào không? Vì sao lại đùa cợt với mạng sống của mình!
Bị y trách mắng, mặt Tô Tường đỏ lên, nhỏ giọng nói
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
