Chương 103. Nhìn thấu
Bữa cơm này ăn cũng chẳng vui vẻ gì.
Trong buổi tiệc, bất kể dự án lớn hay nhỏ, dẫu cho xung quanh là nam nữ già trẻ lớn bé, chỉ cần gặp mặt là sẽ uống. Đặc biệt là khi thấy người đẹp, đám ông chủ béo lòng dạ xấu xa sẽ tìm đủ mọi cách đép Đoạn Lan uống rượu.
Rượu là rượu trắng.
Đoạn Lan không uống, một là do không thích, hai là bình thường y uống thuốc chống trầm cảm động kinh, uống một chút cocktail hay bia đã là đại hại, nửa lạng rượu trắng vào bụng thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Nhưng đám sếp lớn mặc kệ, chỉ cho rằng y lạt mềm buộc chặt kiếm cớ, nhếch miệng vỗ tay bắt y uống. Trong sân lại chìm vào im lặng, ngượng ngùng vô cùng, nhưng Đoạn Lan chỉ lãnh đạm ngồi đó, không hề định lùi bước phá vỡ cục diện bế tắc này.
Người lại, Tưởng Hãn Vân nổi giận, bụng dạ nào còn nghĩ đến cái thứ lời lãi chết dẫm đấy nữa, hắn tóm cổ một tên "đầu heo" trong số đó ghì lên tường - Em ấy bảo không uống, mẹ kiếp ông không nghe thấy hả?
Tưởng Hãn Vân lái xe Jeep đưa Đoạn Lan về quán – Đoạn Lan nói không muốn về nhà.
Đường kẹt cứng, tuyến đường chính bắc ngang Cảng Thành chật như nêm, ông chủ Tưởng hung dữ đập tay lái, còi xe kêu lên một tiếng bíp đầy ai oán.
Đoạn Lan ngồi trên ghế phụ, gương mặt áp lên kính cửa sổ lạnh băng, lạnh hạt nhìn nước mưa bên ngoài cùng ánh đèn neon, thản nhiên nói - Anh phát điên với cái xe làm gì.
Tưởng Hãn Vân đáp - Mẹ nó tôi vui đấy, đập hỏng thì mua cái khác! – Hắn nói. – Không nên đưa em tới, đệt.
Mắt Đoạn Lan thoáng dao động, không trả lời hắn.
Y dựa tại chỗ, bất chợt lại nhớ chuyện của rất nhiều năm trước đó.
Ngày bé, Lưu Dao dẫn y đi ăn cơm, mọi người tại tiệc nhà hoặc tiệc làm ăn thấy Đoạn Lan là đứa nhóc con thì cứ giục y biểu diễn một tiết mục. Đoạn Lan không chịu, y cảm thấy quá ngốc, nhưng Lưu Dao sẽ cau mày đẩy y: "Bảo con hát thì hát, bảo con đọc thơ cổ thì con đọc một bài, có phải không biết đâu, xấu hổ xoắn xuýt làm gì?"
Mỗi lần ăn Tết, bà ấy sẽ mang Đoạn Lan đi khắp các hang cùng ngõ hẻm, gặp những họ hàng mấy trăm năm không thấy một lần, Lưu Doao cũng sẽ ấn đầu bắt Đoạn Lan chào hỏi. Đoạn Lan khẽ hỏi bà: "Mẹ, đây là ai?". Khi ấy Lưu Dao thiếu tiền nên phải nhờ vả nhà mẹ đẻ, bởi vậy cười xong sẽ quay lại mắng y: "Bà bác ba của con đấy, sao cái này cũng không nhớ?"
Cái gì cũng phải nhớ rõ thì phải là kiểu thiên tài nào đây? Có trời mới biết họ hàng xa lắc đó bao giờ mới gặp.
Y nói với Lưu Dao: "Lần sau về mẹ đừng đưa con theo."
Lưu Dao mắng y: "Mẹ cứ muốn đưa con đi gặp mặt đấy, thằng nhóc con sao lại không hiểu chuyện thế hả?"
Về sau, Đoạn Lan không chống đối nữa. Bất kể là chuyện học hành, chuyện sinh hoạt, hoàn toàn do Lưu Dao làm chủ.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
