Chương 3

Sau khi Thẩm Ngưng dọn đến biệt viện ngoại ô phía Tây, Lý Thâm bắt đầu bận rộn hơn trước. Số lần hắn qua đêm ở chính viện thưa dần, mỗi lần trở về, ngoài mùi sương tuyết lạnh giá, đôi khi trên người hắn còn vương chút mùi thuốc đắng ngắt.

Hắn không nói, ta không hỏi. Giữa chúng ta vẫn giữ một sự bình lặng đến lạ.

Cho đến một đêm tháng chạp, tuyết ngừng rơi, Lý Thâm từ bên ngoài trở về muộn. Khi hắn bước vào phòng, ta đang ngồi bên bàn gỡ những sợi chỉ thêu thừa trên chiếc áo choàng cũ. Hắn nhìn ấm trà phổ nhĩ trên bàn, đột nhiên bước tới, ngồi xuống đối diện ta.

“Nghi Nhi, mấy ngày nay vất vả cho nàng rồi.” Lý Thâm mở lời, giọng nói trầm thấp phá vỡ sự im lặng, “Việc ở biệt viện phía Tây, nàng sắp xếp rất chu đáo. Ngưng Nhi nói người hầu nàng gửi sang đều rất tận tụy.”

Ta buông cây kéo nhỏ, ngẩng đầu mỉm cười: “Gia chủ khách sáo rồi, đó là bổn phận của ta.”

Lý Thâm nhìn nụ cười của ta, đầu mày khẽ cau lại. Hắn im lặng một lát, rồi lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ từ trong tay áo, đẩy về phía ta: “Hôm nay đi qua Trân Bảo Các, thấy chiếc vòng ngọc phỉ thúy này rất hợp với nàng.”

Ta không mở chiếc hộp ra, chỉ nhìn những đường vân gấm trên nắp hộp, nhẹ nhàng đẩy ngược trở lại.

“Ta xin nhận tấm lòng của gia chủ. Nhưng phỉ thúy sắc xanh quá rực rỡ, quanh năm ta chỉ thích dùng trang sức bạc hoặc ngọc trai đơn giản. Cơ thể Thẩm cô nương yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt, có lẽ món đồ rực rỡ này hợp với nàng ấy hơn.”

Lý Thâm khựng lại, ánh mắt hắn tối sầm, giọng nói vô thức mang theo vài phần bất mãn.

“Nghi Nhi, nàng ấy là nàng ấy, nàng là nàng. Ta tặng đồ cho thê tử của mình, nàng không cần phải nhường cho người khác.”

“Ta không nhường.” Ta bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn, “Ta chỉ nói sự thật. Ba năm qua, gia chủ tặng ta không ít hồng ngọc, phỉ thúy, ta đều cất kỹ trong kho chưa từng chạm đến. Chàng… vẫn không nhận ra sao?”

Lý Thâm nghe vậy thì ngẩn người. Hắn nhìn ta, dường như muốn tìm kiếm một chút oán hận hay ghen tuông trên gương mặt ta, nhưng phải khiến hắn thất vọng rồi. Gương mặt ta không biểu lộ chút cảm xúc nào.

“Nghi Nhi, hôm nay nàng nói chuyện có vẻ lạ.”

Lý Thâm hạ giọng, dường như trong lòng hắn dâng lên một nỗi bất an mơ hồ mà chính hắn cũng không giải thích được.

“Nếu nàng bất mãn việc ta cưu mang Ngưng Nhi, nàng cứ việc nói ra. Ta đã nói rồi, nàng ấy số khổ, ta chỉ cho nàng ấy một chỗ dung thân, không ai có thể lung lay được vị trí của nàng ở Hầu phủ này.”

“Gia chủ nghĩ ta đang ghen tị sao?” Ta bật cười, thanh âm nhẹ bẫng như bông tuyết ngoài cửa sổ, “Không, ta không bất mãn. Ta chỉ chợt nhận ra, ba năm qua chúng ta tôn trọng nhau, nhưng ta hiểu chàng bao nhiêu, thì chàng lại chẳng biết gì về ta bấy nhiêu.”

“Nàng nói vậy là có ý gì?” Lý Thâm cau mày, “Ta tự hỏi ba năm qua chưa từng bạc đãi nàng. Quyền quản lý gia đình, thể diện của một chính thê, ta đều trao trọn cho nàng. Ta không nạp thiếp, không thông phòng, chẳng lẽ đối với nàng như vậy vẫn chưa đủ hay sao?”

“Vậy ta hỏi gia chủ hai câu, chàng có muốn trả lời thử không?” Ta nhẹ nhàng rót một chén nước ấm đặt trước mặt hắn.

Lý Thâm mím môi, nét mặt nghiêm nghị: “Nàng nói đi.”

“Câu hỏi thứ nhất.”

“Ba năm qua, năm nào gia chủ cũng tặng quà sinh nhật cho ta, khi thì trâm ngọc, khi thì vòng tay. Vậy chàng có nhớ rõ chính xác sinh nhật của ta là ngày nào không?”

Lý Thâm hoàn toàn im lặng. Đôi bàn tay to lớn của hắn đặt trên gối khẽ siết chặt lại. Hắn nhớ ngày giỗ của phụ tướng, nhớ ngày lập đông, nhớ ngày mùng 9 tháng 9… nhưng hắn không tài nào nhớ nổi một ngày sinh nhật của thê tử mình. Năm nào hắn cũng tặng quà muộn hoặc sớm hơn vài ngày, mang theo thái độ hoàn thành nhiệm vụ là chính.

“Chàng không nhớ.” Ta thở hắt ra một hơi, trả lời thay hắn, hơi thở biến thành một làn khói mỏng, “Câu hỏi cuối cùng. Gia chủ thành hôn với ta ba năm, rốt cuộc là cưới một thê tử để bầu bạn, chia sẻ, hay là cưới một quản gia hoàn hảo để chăm lo cho danh tiếng phủ Trấn Bắc Hầu của chàng?”

“Tống Nghi!” Lý Thâm đột nhiên đứng bật dậy. Hắn đứng sừng sững trước mặt ta, lồng ngực phập phồng, ánh mắt đan xen giữa sự kinh hoàng và tức giận.

“Phu thê ở đời, lâu dần tình cảm sẽ hóa thành nghĩa nặng. Ta đối với nàng là sự nể trọng trọn đời, nàng là nữ chủ nhân duy nhất của nhà họ Lý. Chuyện thời thiếu niên của ta đã qua rồi, tại sao nàng cứ phải chấp nhất những chuyện nhỏ nhặt này để phủ nhận mọi thứ?”

Hắn vẫn nghĩ ta đang ấm ức vì Thẩm Ngưng. Hắn vẫn nghĩ đây chỉ là một trận hờn ghen nhỏ nhen của phụ nữ.

Ta ngước nhìn vị tướng quân cao lớn trước mặt, trong lòng không hề gợn sóng. Ta đứng dậy, chỉnh lại tà áo phẳng phiu, cúi đầu hành lễ chuẩn mực giống như mọi ngày.

“Gia chủ nói phải, là ta ăn nói bậy bạ. Đêm đã muộn, ngày mai gia chủ còn phải lên triều sớm, nên trở về nghỉ ngơi đi thôi.”

Lý Thâm đứng trân trối nhìn ta rất lâu. Sự lạnh lùng và quy củ của ta lúc này giống như một bức tường thành kiên cố, chặn đứng mọi lời muốn nói của hắn. Cuối cùng, hắn dứt khoát xoay người, phất tay áo bước ra khỏi phòng, để lại một luồng gió lạnh thấu xương.

Nhìn cánh cửa khép lại, ta chậm rãi ngồi xuống, cầm lấy cây kéo tiếp tục cắt đi những sợi chỉ thừa trên áo. Hắn nói đúng, phu thê ở đời, nghĩa nặng tình thâm. Nhưng “nghĩa” của hắn là dành cho danh phận “Hầu phu nhân”, chứ chưa từng dành cho Tống Nghi ta. Ba năm qua, ta đã dùng sự nhẫn nại và thanh xuân của mình để làm tròn hai chữ bổn phận ấy.

Hai câu hỏi vừa rồi, không phải là để chất vấn hắn, mà là lời từ biệt cuối cùng ta dành cho cuộc hôn nhân này. Khi tuyết tan, mùa xuân tới, ta sẽ trả lại tất cả những thứ vốn thuộc về hắn.

----

Ta không ngờ đến lại có người tự tìm đến cửa.

Vào một buổi chiều lập xuân, Thẩm Ngưng đến, khi những mầm non đầu tiên vừa nhú trên cành hải đường khô khốc. Nàng đi bằng chiếc xe ngựa nhỏ của biệt viện, lén lút vào phủ bằng lối cửa sau, ăn mặc giản dị nhưng không giấu nổi vẻ đẹp vốn có.

Ta tiếp nàng tại gian phòng phụ bên cạnh phật đường vắng lặng ít người qua lại nhất trong Hầu phủ. Thẩm Ngưng vừa thấy ta đã quỳ sụp xuống, vạt áo lụa mỏng chạm vào nền gạch lạnh lẽo. Giọng nàng nghẹn ngào, đôi mắt ngân ngấn nước “Phu nhân, Ngưng Nhi biết thân biết phận quả phụ lưu lạc, đáng lý không nên làm bẩn mắt người. Nhưng nếu hôm nay không đến dập đầu tạ ơn phu nhân đã chu cấp thuốc men và người hầu đến chăm sóc, cả đời này Ngưng Nhi sống cũng không yên lòng.”

Ta ngồi trên ghế chủ vị, chậm rãi nhấp một ngụm trà phổ nhĩ, không vội đỡ nàng dậy. Qua làn khói trà mỏng, ta nhìn ngắm nữ tử mà Lý Thâm đã khắc sâu trong ký ức. Nàng gầy đi nhiều, nhưng đôi mắt long lanh đầy vẻ cam chịu kia lại là thứ vũ khí chí mạng đối với những nam tử có lòng tự tôn cao.

“Thẩm cô nương đứng lên đi.” Ta bình thản nói, “Hầu phủ cưu mang cô là ý của Hầu gia, ta chỉ làm theo bổn phận của một chính thê. Cô không cần phải nói những lời như thế.”

Thẩm Ngưng đứng dậy, chiếc khăn tay trong tay nàng bị siết đến nhăn nhúm. Nàng không ngồi xuống chiếc ghế ta đã chuẩn bị, một mực đứng đó cúi đầu ra chiều sợ sệt.

“Phu nhân bao dung, nhưng Ngưng Nhi biết… sự xuất hiện của mình đã làm ảnh hưởng đến tình cảm của phu nhân và Thâm ca. Mấy ngày nay nét mặt Thâm ca không được vui vẻ. Huynh ấy vốn là bậc hán tử đầu đội trời chân đạp đất, nay vì Ngưng Nhi mà khiến gia đình bất hòa, Ngưng Nhi cảm thấy vô cùng xót xa.”

Nghe nàng gọi Thâm ca tự nhiên như vậy, ta cũng không hề tức giận, ngược lại còn thấy có chút nực cười.

“Thẩm cô nương.” Ta cắt lời nàng, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng mang theo áp lực, “Hôm nay cô mạo muội đến đây, e rằng không chỉ để nói những lời tự trách này chứ?”

Thẩm Ngưng ngẩng đầu, ánh mắt nàng chạm phải sự bình lặng tuyệt đối của ta, trong mắt nàng thoáng qua sự thảng thốt. Nàng cắn môi, bước lên một bước, giọng nói nhỏ dần nhưng rõ ràng từng câu từng chữ.

“Phu nhân thông thái. Ngưng Nhi không dám giấu giếm… Ta biết mình không xứng đứng chung một bầu trời với phu nhân, ta cũng không mong cầu danh phận. Ta chỉ xin phu nhân cho phép ta được ở lại bên cạnh huynh ấy, làm tì làm thiếp, hầu hạ cơm nước hằng ngày là đã mãn nguyện rồi.”

Nàng cúi đầu, chờ đợi một phản ứng quen thuộc của các vị chính thê, hoặc là đập bàn giận dữ, hoặc là mắng nhiếc nàng vô liêm sỉ. Chỉ cần ta lộ ra một chút hung hăng hay đố kỵ, vẻ tội nghiệp của nàng ngày hôm nay sẽ biến thành lý do chính đáng nhất để Lý Thâm bất chấp tất cả đứng ra bảo vệ nàng.

Nhưng ta chỉ mỉm cười, đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm vang lên thanh thuý.

“Thẩm cô nương, cô tự phụ quá rồi.”

Thẩm Ngưng kinh ngạc ngước mắt nhìn lên: “Phu nhân… người nói vậy là có ý gì?”

“Cô nghĩ một lần quỳ gối của cô, vài giọt nước mắt của cô, và một đoạn tình cảm thời thiếu niên của cô là có thể làm dao động được tôn nghiêm của một vị Hầu phu nhân sao?”

Ta bình thản nhìn thẳng vào mắt nàng, “Lý Thâm cưu mang cô là vì tình xưa nghĩa cũ, ta sắp xếp cho cô là vì bổn phận của ta với nhà họ Lý. Còn việc cô muốn làm tì làm thiếp…”

Ta dừng một chút, ánh mắt lướt qua bộ y phục của nàng.

“Phủ Trấn Bắc Hầu này muốn nạp một người vào cửa, phải có sính lễ đường hoàng, khế ước rõ ràng qua tay ta, và sự đồng ý của nhà họ Tống sau lưng ta. Cô tự lén lút đi cửa sau vào đây, nói những lời này, không thấy nhục nhã ư?”

Sắc mặt Thẩm Ngưng tái mét. Nàng không ngờ vị chính thê trông có vẻ hiền thục, nhẫn nhục này lại có thể thốt ra những lời sắc bén, đánh thẳng vào lòng tự trọng của nàng mà không cần đến một lời tục tĩu.

“Ta… ta không có ý đó…” Thẩm Ngưng run rẩy, lùi lại một bước.

“Cô có ý gì, ta không bận tâm.” Ta đứng dậy, chỉnh lại tà áo phẳng phiu, từ trên cao nhìn xuống nàng, “Về biệt viện ngoại ô đi. Nhớ lấy một điều, ngoài kia Lý Thâm có thể che chở cho cô, nhưng một khi cô đã bước qua cánh cửa này, quy củ là do ta quyết định. Đừng dùng chút trò vặt hậu viện này đến trước mặt ta, rẻ tiền quá đấy.”

Thẩm Ngưng đứng chết trân tại chỗ. Nàng đến đây với tâm thế của một kẻ đi khiêu khích, muốn dùng sự yếu đuối để ép ta vào thế ác phụ. Nhưng nàng lầm rồi, đối với ta lúc này, cả nàng và Lý Thâm đều không đủ tư cách để khiến ta phải nổi giận.

“Trường Phong.” Ta hướng ra ngoài cửa gọi lớn.

Hộ vệ thân cận của Lý Thâm lập tức xuất hiện ở cửa, cúi đầu kính cẩn: “Có thuộc hạ.”

“Đưa Thẩm cô nương về lại biệt viện phía Tây.” Ta xoay lưng đi về phía phật đường, giọng nói vang lên đều đều, “Nhắc nhở người bên đó canh giữ cho tốt, lần sau đừng để người của biệt viện tự ý chạy vào Kinh thành nữa. Hầu phủ không thiếu tiền mua xe ngựa, nhưng thiếu thể diện để người ngoài bàn tán.”

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Trường Phong đổ mồ hôi hột, vội vàng ra hiệu cho Thẩm Ngưng.

Thẩm Ngưng nhìn bóng lưng thẳng tắp, lạnh lùng của ta. Nàng hành lễ một cách qua loa rồi vội vã lui ra ngoài, bước chân hoang mang dẫm lên những cánh hoa xuân vừa rụng.

Ta bước vào phật đường, tiếng mõ tụng kinh vang lên đều đặn.

---

Quả nhiên Trường Phong là một hộ vệ tận tụy. Chuyện xảy ra ở phòng phụ buổi chiều, chưa đến canh ba đêm ấy, Lý Thâm đã biết hết toàn bộ.

Khi cánh cửa phòng ngủ của ta bị một sức lực mạnh đẩy ra, gió lạnh từ bên ngoài ùa vào làm ngọn nến trên bàn lung lay dữ dội. Lý Thâm đứng ở cửa, trên người vẫn mặc chiếc áo khoác dính đầy bụi đường, gương mặt tuấn tú âm trầm, đôi mắt khóa chặt lấy ta, ẩn chứa một cơn bão đang chực chờ.

Hắn bước thẳng về phía bàn, thanh kiếm bên người nện mạnh xuống mặt gỗ vang lên một tiếng “rầm” chói tai.

“Tống Nghi, hôm nay nàng quá đáng rồi.” Giọng hắn đè thấp, khàn đặc vì kiềm chế, “Ngưng Nhi chỉ đến để tạ ơn, thân thể nàng ấy yếu ớt, lại chịu nhiều uất ức. Nàng dùng thân phận Hầu phu nhân để ép người, còn để Trường Phong áp giải nàng ấy về, nàng muốn bêu rếu nàng ấy trước mặt bao nhiêu người nữa?”

Ta không đứng dậy đón hắn như mọi khi. Ta vẫn ngồi yên trên ghế, tay cầm thỏi mực chậm rãi mài vào nghiên đá, động tác thong thả, đều đặn đến mức phát ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng.

“Gia chủ.” Ta ngước mắt, nhìn thẳng vào gương mặt đang bừng bừng giận dữ của hắn, khẽ mỉm cười, “Ta bảo vệ thể diện của phủ Trấn Bắc Hầu, bảo vệ thanh danh của nhà họ Tống, sao lại biến thành làm nhục?”

“Nàng ấy là góa phụ, số phận đáng thương, trong lòng luôn mang nhạy cảm!”

Lý Thâm nâng cao giọng, bước lên phía trước một bước, chống hai tay xuống bàn, ép sát về phía ta.

“Nàng ấy đã hạ mình đến mức ấy, nàng còn muốn thế nào nữa? Sự bao dung, hiền thục trong suốt ba năm qua của nàng đâu rồi? Tại sao bây giờ nàng lại trở nên thô thiển, dung tục như những phụ nữ ghen tuông thế này?”

Dung tục? Ghen tuông? Ta buông thỏi mực xuống, nhìn người đàn ông mà ta từng dốc hết lòng yêu thương suốt những năm qua, trong lòng bỗng dâng lên sự thương hại sâu sắc. Hắn thông minh kiệt xuất trên sa trường, nhưng trong chuyện tình cảm, hắn lại là kẻ ích kỷ và mù quáng đến nực cười.

“Lý Thâm, chàng đứng ở vị trí cao quá lâu rồi, nên nhìn ai cũng thấy họ phải có bổn phận phục tùng chàng đúng không?” Giọng ta bình thản, không một chút gợn sóng, “Một quả phụ không danh không phận, lén lút đi cửa sau vào Hầu phủ, đòi làm tì làm thiếp khi chính thê chưa gật đầu. Nếu hôm nay ta không đuổi nàng ta về, ngày mai Ngự sử đài sẽ dâng tấu chương buộc tội chàng nuôi dưỡng quả phụ ở ngoại ô, dung túng người ta chèn ép thê tử. Chàng nghĩ Thánh thượng sẽ nhìn chàng bằng ánh mắt gì?”

Lý Thâm khựng lại, nghẹn lời. Hắn biết ta nói đúng, hoàn toàn đúng về mặt luật pháp và quy củ.

“Ta không vả miệng nàng ta ngay tại chỗ, không trừng trị nàng ta vì tội làm ầm ĩ Hầu phủ, đó đã là sự bao dung lớn nhất của Tống Nghi này rồi.”

Ta đứng dậy, phủi phẳng nếp váy, khí thế không hề lép vế trước vị tướng quân dày dạn trận mạc, “Sự hiền thục của ta là dành cho phu quân của ta, chứ không phải dành cho một người đàn ông luôn đau đáu về một người phụ nữ khác, càng không phải để dung túng cho người trong lòng hắn giẫm đạp lên tôn nghiêm của ta.”

“Nàng…” Lý Thâm lùi lại một bước, sắc mặt tái mét.

Đây là lần đầu tiên ta gọi thẳng tên của hắn, cũng là lần đầu tiên ta vạch trần ranh giới mập mờ mà hắn luôn cố che giấu.

“Nàng vẫn chấp nhặt chuyện những bức tranh sao? Ta đã nói đó là chuyện quá khứ!”

“Quá khứ hay hiện tại, trong lòng chàng rõ nhất.”

Ta đi đến bên tủ gỗ, lấy ra một phong thư dày, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn trà, ngay cạnh thanh kiếm của hắn. Lý Thâm nhìn phong thư, trên đó viết ba chữ cứng cáp, rõ ràng: Thư ly hôn.

Tròng mắt của hắn co rút lại. Hắn như không tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào ba chữ đó rồi ngước lên nhìn ta, giọng nói bỗng chốc run rẩy: “Nghi Nhi, nàng điên rồi sao? Vì một chuyện nhỏ nhặt thế này mà nàng đòi ly hôn? Nhà họ Tống và nhà họ Lý liên hôn, đại cuộc Kinh thành, danh tiếng của hai nhà, nàng nghĩ muốn bỏ là bỏ được sao?”

“Ta không điên, ta chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.” Ta bình thản nhìn hắn, “Ta đã kiểm kê xong sổ sách ba năm qua. Tiền bạc của nhà họ Lý, ta không động đến một xu. Của hồi môn của nhà họ Tống, ta đã âm thầm thu hồi hoàn toàn từ một tháng trước. Cha và huynh trưởng của ta cũng đã biết việc này, họ nói nhà họ Tống không thiếu một miệng ăn, sẵn sàng đón ta về.”

Ta đẩy tờ giấy về phía hắn, đưa cây bút lông đã chấm sẵn mực vào trong tay hắn “Gia chủ, ba năm qua ta làm tròn bổn phận Hầu phu nhân, chàng làm tròn bổn phận Hầu gia. Chúng ta tôn trọng nhau, thực chất là diễn một vở kịch hoàn hảo cho người đời xem. Nay người trong mộng của chàng đã về, vở kịch này đến lúc hạ màn rồi. Chàng ký vào đây, ta trả lại tự do cho chàng, chàng cũng trả lại cuộc sống yên bình cho ta.”

Lý Thâm trân trối nhìn cây bút trong tay rồi lại nhìn tờ giấy ly hôn. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, bàn tay to lớn cầm bút run lên bần bật. Hắn cho rằng hắn giữ được thế chủ động, hắn cho rằng sự “hiểu chuyện” của ta là xiềng xích trói buộc ta cả đời trong chiếc lồng vàng son này. Hắn chưa từng nghĩ tới, một ngày nào đó, thê tử hiền thục, luôn phục tùng hắn lại có thể dứt khoát chặt đứt mọi sợi dây liên kết một cách tuyệt tình đến thế.

“Nếu ta không ký thì sao?” Lý Thâm nghiến răng, bẻ gãy đôi cây bút lông trong tay làm mực đen bắn tung tóe lên nền đất, “Nàng là thê tử kết tóc của ta, ta không cho phép nàng đi, nàng có thể đi đâu được?”

“Chàng ký hay không ký, ngày mai ta cũng sẽ dọn ra khỏi Hầu phủ.”

Ta nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự lạnh lẽo tột cùng, “Nếu chàng muốn đem chuyện này lên Kinh Triệu phủ hay gõ trống đăng văn để thiên hạ cùng bàn tán về hơn hai mươi bức vẽ và ngôi biệt viện ngoại ô kia, ta sẵn sàng theo đến cùng.”

Lý Thâm đứng chết trân tại chỗ, nhìn ta như nhìn một người xa lạ. Rốt cuộc hắn cũng nhận ra, không phải người phụ nữ trước mặt này đang hờn dỗi, nàng đã thực sự ném hắn ra khỏi cuộc đời mình rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.