Chương 2

Người ta thường nói, trên đời này có hai thứ không thể nhìn thẳng vào, một là mặt trời, hai là lòng người.

Sau đêm mưa giông hôm ấy, thư phòng của Lý Thâm đã được sửa sang lại mái ngói. Những cuộn tranh lại được hắn cẩn thận cất giấu vào ngăn kéo sâu nhất, như thể cơn mưa giông chưa từng đến, và cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa chúng ta chưa từng tồn tại.

Ta không khóc lóc, không làm ầm ĩ, cũng không tìm cha hay huynh trưởng để khóc lóc kể lể. Ta hiểu rằng, ghen tuông với một cái bóng trong quá khứ là chuyện vô nghĩa và nực cười nhất trên đời.

Thế nhưng, có một số việc, khi chưa biết thì mắt không thấy, tim không phiền. Một khi trong lòng đã sáng tỏ, dù là những dấu vết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hằng ngày cũng biến thành những lưỡi dao bén nhọn, tàn nhẫn phơi bày sự thật ngay trước mắt.

Ta bắt đầu vô thức để ý đến từng hành động, từng thói quen của phu quân mình. Và mỗi một khám phá mới lại là một lần ta tự dìm mình vào hầm băng lạnh giá.

Mùa thu năm thứ tư chạm ngõ Kinh thành bằng những cơn gió heo may xào xạc. Vào ngày mùng 9 tháng 9 âm lịch, tiết Trùng Cửu, trời quang mây tạnh. Theo lệ thường, đây là dịp để các gia đình quyền quý rủ nhau lên núi cao ngắm hoa cúc, uống rượu thanh phong. Nhưng Lý Thâm thì khác.

Từ sáng sớm tinh mơ, khi sương mù còn chưa tan hết, hắn đã thay một bộ y phục màu xám giản dị, không mang theo hộ vệ thân cận, đích thân dắt một con ngựa đen ra khỏi phủ.

Ta đứng dưới mái hiên nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần sau cánh cổng lớn. Đến chiều muộn, khi phố xá Kinh thành đã lên đèn, tiếng vó ngựa quen thuộc mới lại vang lên trước cửa.

“Hằng năm vào ngày này, gia chủ đều ra ngoài một mình sao?”

Ta vô tình hỏi tùy tùng thân cận nhất luôn theo hắn vào sinh ra tử nơi chiến trường. Trường Phong giật mình, trong ánh mắt thoáng qua một chút bối rối, hắn vội vàng cúi đầu cung kính “Bẩm phu nhân, chủ nhân… ngài ấy chỉ đi dạo quanh ngoại ô giải sầu. Năm nào vào ngày này ngài ấy cũng cưỡi ngựa đi một mình, không cho thuộc hạ đi theo.”

Giải sầu? Một vị Trấn Bắc Hầu quanh năm bận rộn với binh pháp, quân cơ, tính tình cứng nhắc, lạnh lùng, lại có nhã hứng đi giải sầu một mình cố định đúng một ngày trong năm sao?

Ta cụp mi mắt, không hỏi thêm nữa. Khi trở về phòng, ta lật giở cuốn lịch để bàn, ngón tay dừng lại ở hàng chữ “Mùng 9 tháng 9”. Ta không biết ngày này có ý nghĩa gì với họ, là ngày sinh nhật của nàng ấy, hay là ngày hai người họ phải chia ly? Ta không biết, và cũng không muốn biết. Ta chỉ biết, trong ba mươi ngày một tháng, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, có một ngày hoàn toàn thuộc về ký ức của hắn và người cô nương ấy, không gì có thể xâm phạm.

Không chỉ có ngày cố định ấy, ngay trong khuôn viên phủ này, dấu vết của nàng cũng hiện hữu ở khắp mọi nơi, như một thứ dây leo âm thầm bám rễ, siết chặt lấy cuộc hôn nhân của chúng ta.

Ở góc sân ở viện phía Tây có trồng một cây hải đường cổ thụ. Năm nào vào mùa xuân, hoa cũng nở rực rỡ một góc trời như một dải mây hồng xinh đẹp. Trước kia, ta ngu muội tưởng rằng hắn thích ngắm hoa, nên mỗi dịp xuân về đều sai người làm chăm sóc cây thật tốt.

Nhưng sau khi nhìn thấy bức vẽ đầu tiên vẽ thiếu nữ đứng dưới gốc hải đường rực rỡ, ta mới chú ý đến một chi tiết. Hóa ra, không phải hắn đang chăm sóc một cái cây. Là hắn đang chăm sóc ký ức của chính mình. Cây hải đường ấy là vật gửi gắm nỗi nhớ nhung sâu kín của hắn dành cho một người, còn ta hằng ngày đi ngang qua, lại ngỡ đó là cảnh sắc thanh bình của gia đình.

Sự vô tâm của một người đàn ông, đôi khi không phải vì họ thô lỗ, mà chỉ vì tâm trí họ không đặt ở nơi mà bản thân hắn đang đứng.

Ta nhớ lại ngày sinh nhật của mình năm ngoái. Đêm muộn hôm đó, Lý Thâm trở về phủ sau một chuyến đi săn cùng các vương tôn công tử. Hắn bước vào phòng, lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ từ trong ngực áo, bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích được chạm khắc vô cùng tinh xảo.

Hắn đặt chiếc trâm vào tay ta, giọng điệu vẫn thản nhiên, đúng mực: “Tặng nàng, quà sinh nhật.”

Khi ấy, ta cầm chiếc trâm ngọc lạnh ngắt trong tay, trong lòng chua chát đến mức không thốt nên lời. Ngày hôm đó, thực chất đã qua ngày sinh chính xác của ta ba ngày rồi.

Lý Thâm có thể nhớ rõ ngày giỗ của các tướng sĩ bỏ mình dưới trướng, nhớ ngày mừng thọ của lão thái quân, nhớ ngày sinh của từng thuộc h* th*n cận. Nhưng ba năm rồi, hắn vẫn không tài nào nhớ nổi ngày sinh chính xác của thê tử hằng ngày đầu gối tay ấp với mình. Năm nào hắn cũng tặng quà muộn hoặc sớm vài ngày, mang theo một thái độ chuẩn xác như đang làm một lễ nghi đã định sẵn hằng năm.

Trước kia, ta luôn tự tìm lý do để biện minh cho hắn. Ta tự nhủ hắn là đại trượng phu, bận việc nước, không chú ý đến những điều nhỏ nhặt.

Đến tận bây giờ ta mới hoàn toàn hiểu ra một sự thật. Suốt ba năm qua, ta biết những gì xảy ra trong cuộc sống của hắn, biết lịch trình của hắn, biết hắn thích mặc y phục gì, ăn những món có hương vị ra sao. Ta chu toàn mọi thứ để làm một vị Lý phu nhân hoàn hảo không một tì vết. Nhưng ta chưa từng một lần bước vào nội tâm hắn. Bức tường vô hình mà hắn dựng lên giữa hai chúng ta chưa từng một lần lung lay. Ta ở bên cạnh hắn, nhưng linh hồn hắn lại đang bầu bạn cùng một bóng hình khác ở một nơi mà ta không chạm đến được.

Cảm giác xa cách giữa chúng ta, giờ đây không còn là khoảng cách của một bước chân nữa, mà là một khoảng trống mênh mông, sâu thẳm của sự thờ ơ dứt khoát. Ta đứng bên bờ này, nhìn hắn ở bờ bên kia. Và ta chợt nhận ra, dù ta có cố gắng gõ cửa đến kiệt sức, người bên trong cũng sẽ không bao giờ mở cửa đón ta vào.

---

Trận tuyết đầu mùa rơi xuống Kinh thành vào một đêm cuối tháng mười một, nhuộm trắng xóa những mái ngói lưu ly và làm đóng băng mặt hồ phẳng lặng sau viện.

Cùng lúc ấy, một tin tức cũng truyền về phủ. Trong chuyến tuần tra các doanh trại và kho lương ở biên thùy phía Bắc trước khi mùa đông, Trấn Bắc Hầu Lý Thâm đã cưu mang một nữ tử lưu lạc trên đường trở về Kinh thành.

Qua lời kể ngập ngừng của Hạ Trúc, ta mới biết được hoàn cảnh éo le của nàng. Năm xưa rời Kinh thành, nàng gả cho một Thông phán ở một châu phủ xa xôi vùng biên ải. Nào ngờ phu quân nàng lâm bệnh qua đời vào một năm trước, hai người lại chưa có con cái nối dõi. Gia tộc nhà chồng vốn tham lam, tàn nhẫn, lập tức nương vào cớ đó để chiếm đoạt toàn bộ gia sản, gạch tên nàng ra khỏi gia phả rồi tống cổ nàng ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.

Một nữ tử góa bụa, không nơi nương tựa, phải nếm trải đủ mọi tủi nhục, lưu lạc nay đây mai đó. Lý Thâm bắt gặp nàng ở một trạm dịch nhỏ xập xệ ngoại thành giữa một ngày mưa tuyết.

Khi ấy quần áo nàng rách rưới, hơi thở thoi thóp, đang bị tên chủ trạm dịch thô lỗ mắng nhiếc, xua đuổi vì không có tiền trả phòng. Khi chiếc nón che mặt của nàng rơi xuống, lộ ra gương mặt gầy gò nhưng vẫn vẹn nguyên sắc thái năm xưa, vị Trấn Bắc Hầu vốn nổi tiếng máu lạnh, sát phạt quyết đoán trên sa trường đã hoàn toàn bại trận. Hắn không thể quay lưng bước đi. Hắn cởi chiếc áo choàng của mình xuống đắp lên người nàng, rồi đích thân bế nàng lên cỗ xe ngựa kiên cố của mình để đưa về Kinh thành.

Khi nghe xong những lời này, ta đang ngồi bên lò sưởi, kiểm tra tỉ mỉ danh mục của hồi môn của chính mình. Những điền trang, tiệm vải, trang sức vàng bạc mà nhà họ Tống chuẩn bị cho ta ngày xuất giá, ba năm qua ta vẫn luôn để chung trong sổ sách của Hầu phủ.

Ngòi bút lông trên tay ta không hề dừng lại, ta nhẹ nhàng lật sang trang kế tiếp, giọng điệu thản nhiên “Hầu gia từ bi, gặp người gặp nạn thì ra tay cưu mang, đó là chuyện nên làm.”

Hạ Trúc nhìn ta, hốc mắt đỏ lên vì bất bình: “Nhưng phu nhân… người ta nói, đại nhân dùng xe ngựa riêng để chở nàng ấy suốt chặng đường về Kinh, chăm sóc vô cùng chu đáo. Ngày mai là họ tới nơi rồi.”

Ta ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, những bông tuyết đang bám trên khung cửa, tan ra thành những vệt nước dài như nước mắt.

Tối hôm sau, Lý Thâm về phủ. Hắn mang theo giá lạnh của gió tuyết vào phòng. Ta bước lên, đưa cho hắn một chiếc khăn ấm để lau tay. Hắn nhận lấy, ánh mắt lướt qua chiếc bàn trà bên cạnh.

Trên bàn, hũ trà nhài thượng hạng mà hắn vẫn thường uống đã biến mất, thay vào đó là một ấm trà phổ nhĩ ấm áp. Ba năm qua, đây là lần đầu tiên ta không chuẩn bị trà nhài cho hắn sau khi hắn trở về từ chuyến đi xa.

Lý Thâm khẽ nhíu mày một chút, nhưng hắn không hỏi. Hắn lau tay xong, ngồi xuống chiếc ghế đối diện ta, thanh kiếm bên hông tháo ra đặt trên bàn phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.

“Nghi Nhi, ta có chuyện muốn nói với nàng.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi sau chặng đường dài, nhưng lại có sự kiên định không thể lay chuyển.

Ta rót cho hắn một chén trà phổ nhĩ, nhẹ nhàng đẩy về phía hắn: “Gia chủ cứ nói, ta đang nghe đây.”

Lý Thâm nhìn chén trà bốc khói, im lặng một lát rồi nói: “Tin tức về Thẩm Ngưng, chắc nàng đã nghe nói rồi. Nàng ấy… số phận hẩm hiu, phu quân mất sớm, lại bị gia tộc nhà chồng ruồng bỏ, lưu lạc đến mức suýt bỏ mạng giữa trời tuyết. Ta và nàng ấy vốn quen biết từ thuở nhỏ, ta không thể khoanh tay đứng nhìn nàng ấy đi vào đường cùng.”

Ta nhìn hắn, chậm rãi hỏi: “Là nữ nhân trong bức tranh sao?”

Hắn dừng lại một chút, gật đầu, sau đó ngước mắt nhìn ta. Lần đầu tiên đôi mắt đen sâu thẳm ấy xuất hiện sự dao động, áy náy và cả sự dò xét.

“Ta đã sắp xếp cho nàng ấy ở tại biệt viện ngoại ô phía Tây để dưỡng bệnh. Ta muốn… để nàng đứng ra, danh chính ngôn thuận lấy danh nghĩa Hầu phủ để chu cấp chi tiêu hằng tháng và chọn cho nàng ấy vài người hầu đáng tin cậy sang chăm sóc.”

Hắn nói rất chuẩn mực, rất hợp tình hợp lý. Hắn giấu Thẩm Ngưng ở ngoại ô, để chính thê kết tóc se duyên với mình đứng ra sắp xếp mọi việc. Như vậy, người ngoài nhìn vào chỉ thấy phủ Trấn Bắc Hầu nhân nghĩa, cưu mang một nữ tử góa bụa tội nghiệp, chứ không một ai chỉ trích hắn nuôi dưỡng nữ nhân bên ngoài.

Hắn bảo vệ danh tiếng của hắn, bảo vệ sự an toàn và lòng tự trọng của Thẩm Ngưng. Chỉ duy nhất quên mất cảm giác của ta.

“Gia chủ sắp xếp rất chu đáo.”

Ta mỉm cười.

“Một nữ tử chịu cảnh ngộ éo le như vậy, Hầu phủ ra tay giúp đỡ là tích đức. Ngày mai ta sẽ chọn ra bốn nha hoàn đáng tin cậy, cùng với hai vị ma ma quản sự đưa sang biệt viện phía Tây, tuyệt đối không để Thẩm cô nương phải chịu thiệt thòi.”

Lý Thâm nhìn ta, trong mắt hắn thoáng qua sự kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến thành nhẹ nhõm. Hắn vươn tay ra, định nắm lấy tay ta đang đặt trên bàn.

“Nghi Nhi, nàng luôn là người hiểu chuyện nhất. Ta biết ta không nhìn lầm người.”

Ta im lặng thu tay về để cầm lấy ấm trà, châm thêm nước vào chén cho hắn, khẽ né tránh cái chạm của hắn một cách tự nhiên nhất.

“Gia chủ quá khen, đây đều là bổn phận của ta.”

Hắn nói ta là người hiểu chuyện nhất. Đàn ông trên đời này luôn thích thê tử của mình hiểu chuyện. Bởi vì khi một người phụ nữ hiểu chuyện, nàng sẽ không khóc, không ầm ĩ, không ghen tuông vô cớ, sẽ tự thu xếp mọi thứ ổn thỏa để phu quân không phải bận lòng, để hắn có thể thoải mái thực hiện lòng nhân nghĩa của mình mà không hề mảy may lo lắng.

Nhưng Lý Thâm không biết, trên đời này làm gì có người phụ nữ nào bẩm sinh đã biết “hiểu chuyện” trước người trong lòng của trượng phu mình.

Những năm trước, khi ta thức thâu đêm thêu áo cho hắn, khi ta chịu đựng cơn nhức đầu chóng mặt để pha cho hắn từng chén trà nhài, ta không hề hiểu chuyện. Lúc đó ta mang theo sự ích kỷ và mong cầu của một người làm thê tử, ta muốn hắn nhìn ta, muốn hắn yêu ta, muốn trong mắt hắn chỉ có một mình ta.

Giờ đây, ta trở nên “hiểu chuyện” đúng như hắn mong muốn, chỉ là vì… ta đã không còn cần tình yêu của hắn nữa rồi.

Đêm hôm đó, Lý Thâm ở lại phòng ta. Hắn làm tròn bổn phận của một phu quân sau chuỗi ngày dài xa cách. Khi hắn ôm ta vào lòng sau cơn triền miên, hơi thở hắn phả vào cổ ta. Ta nằm im trong bóng tối, đôi mắt mở to nhìn l*n đ*nh màn trướng thêu hoa.

Cơ thể hắn ở cạnh ta, nhưng ta biết, tâm trí hắn đang hướng về ngôi biệt viện ở ngoại ô phía Tây kia, nơi có người con gái rực rỡ nhưng mình đầy thương tích đang cần hắn che chở.

Khi tiếng thở của Lý Thâm trở nên đều đặn báo hiệu hắn đã ngủ say, ta chậm rãi gỡ cánh tay hắn ra khỏi người mình, nhẹ nhàng bước xuống giường. Ta đi đến bên bàn, mở ngăn kéo bí mật rồi lấy ra danh sách hồi môn của mình.

Dưới ánh nến leo lét trong đêm đông, ta dùng bút mực, bắt đầu lặng lẽ gạch tên những điền trang, tiệm vải của mình ra khỏi danh sách quản lý chung của Hầu phủ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.