Chương 1
Người trong Kinh thành đều nói ta tốt số. Một câu nói này, ta đã nghe suốt ba năm qua, từ ngày đầu tiên bước chân vào phủ Trấn Bắc Hầu cho đến tận bây giờ, khi ta đã là một vị Hầu phu nhân đoan trang, quản lý trung đường vô cùng thành thục.
Hôm ấy là một ngày thu muộn, cơn gió hanh hao thổi qua những rặng phong già ngoài đại viện, cuốn theo những chiếc lá khô đỏ rực đáp xuống mặt hồ phẳng lặng như gương. Trưởng tẩu của ta tới phủ thăm, nhìn thấy người làm trong viện đi lại quy củ, kính cẩn, lại thấy những rương gấm vóc quý giá xếp đầy ngoài hành lang, nàng lập tức nắm lấy tay ta, thở dài đầy hâm mộ “Nghi Nhi, trong các tỷ muội cùng lứa ở Kinh thành này, số muội là viên mãn nhất đấy. Trấn Bắc Hầu quyền cao chức trọng, nắm binh quyền trong tay, vậy mà hậu viện vô cùng sạch sẽ, không nạp thiếp, không thông phòng, lại nể trọng muội như vậy. Đàn ông ở vị trí của ngài ấy, có mấy ai làm được như thế đâu? Muội phải biết thỏa mãn.”
Ta nhìn những xấp gấm màu sắc rực rỡ dưới ánh nắng vàng, khẽ mỉm cười, gật đầu nói “Tẩu tẩu nói đúng, muội biết rõ.”
Ta thực sự hiểu rõ điều này. Trong vòng tròn quyền quý đầy rẫy những lọc lừa và tính toán ở Kinh thành, phụ nữ thường chỉ là một quân cờ để phô diễn gia thế. Đàn ông năm thê bảy thiếp, đẩy chính thê vào cảnh cô độc, nhìn thanh xuân héo úa nơi hậu viện là chuyện thường tình. So với họ, quả thực Lý Thâm là một phu quân mẫu mực, không có chỗ nào để chê trách.
Hắn cho ta sự tôn nghiêm lớn nhất mà một vị chính thê nên có. Chìa khóa phòng kho, con dấu phủ đệ, quyền định đoạt mọi việc lớn nhỏ trong nhà, hắn đều chủ động giao cho ta vào ngày thứ hai sau khi thành hôn. Hắn chưa từng lớn tiếng với ta, chưa từng để bất kỳ ai có cơ hội giẫm đạp lên thể diện của ta.
Mỗi tháng, vào những ngày cố định, hắn đều sẽ đều dành thời gian trở về phủ, cùng ta dùng bữa, viên phòng, làm tròn bổn phận của một phu quân, chưa từng sai lệch.
Khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, phủ Trấn Bắc Hầu chìm trong ánh sáng mờ đục và cô mịch. Ta ngồi bên bàn đọc sách ở gian phụ, lật giở sổ sách chi tiêu của tháng này. Tiếng lạch cạch của bàn tính vang lên đều đặn, nhưng tâm trí ta đã không còn nằm ở những con số từ lâu.
Hôm nay là tròn ba năm ngày chúng ta thành thân, nhưng Lý Thâm về muộn. Khi tiếng ủng da dẫm trên nền đá xanh ngoài hành lang vang lên trầm ổn, ta lập tức buông bút, chỉnh lại vạt áo phẳng phiu rồi đứng dậy đón hắn. Cánh cửa đẩy ra, mang theo hơi lạnh đặc trưng của sương đêm vùng ngoại ô và một mùi hương trầm thanh khiết pha lẫn chút sát khí nhạt nhòa.
Lý Thâm đứng ở cửa, dáng người cao lớn vạm vỡ, bờ vai rộng dường như có thể gánh vác cả giang sơn. Gương mặt hắn cực kỳ tuấn tú, đường nét sắc sảo như những nhát dao khắc trên khối ngọc thạch, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm kia lúc nào cũng khóa chặt mọi cảm xúc bên trong, lạnh lùng và xa cách.
“Gia chủ về rồi.” Ta tiến lên nửa bước, vươn tay định cởi bỏ chiếc áo choàng dính đầy bụi đường cho hắn.
Lý Thâm khẽ né người sang một bên, tự mình tháo áo choàng, giọng nói trầm thấp không đổi “Bụi bặm nhiều, để ta tự làm. Thân thể nàng yếu, đừng chạm vào.”
Bàn tay ta khựng lại giữa không trung, lạnh lẽo từ những ngón tay như ngấm ngược trở vào trong tim. Cuối cùng, ta chậm rãi thu tay về, giấu vào trong ống tay áo rộng, nở một nụ cười chuẩn mực.
“Hôm nay vừa tròn ba năm chúng ta thành thân. Ta có bảo nhà bếp làm vài món chàng thích, đều là những món thanh đạm…”
Lý Thâm bước đến bên bàn trà, nhấp một ngụm trà long tỉnh đã nguội lạnh. Chân mày hắn khẽ cau lại rồi nhanh chóng giãn ra. Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong ánh mắt thoáng qua sự áy náy rất nhạt, nhạt đến mức nếu không nhìn kỹ, ta sẽ ngỡ đó chỉ là ảo giác mà thôi.
“Phu nhân, lát nữa ta phải vào cung một chuyến. Việc quân cơ ở biên thùy phía Bắc có biến động, Thánh thượng triệu tập gấp. Thức ăn cứ để nhà bếp giữ ấm, nàng dùng trước rồi đi ngủ sớm, không cần đợi ta.”
Nụ cười trên môi ta cứng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã được rũ bỏ một cách hoàn hảo “Chính sự quan trọng, gia chủ cứ tự nhiên. Ta sẽ bảo người chuẩn bị sẵn áo choàng dày hơn, đêm nay trời trở lạnh.”
“Nàng vất vả rồi.” Lý Thâm gật đầu, đặt chén trà xuống, “Sang tháng, ta sẽ bảo người mang vài xấp gấm vóc mới từ Nam Cương sang cho nàng làm y phục.”
“Cảm ơn gia chủ.” Ta cúi đầu hành lễ.
Hắn xoay người bước đi, bóng dáng dứt khoát chìm vào màn đêm tịch mịch ngoài kia, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần. Hắn cho ta gấm vóc, châu báu giống như một vị Hoàng đế ban thưởng cho một vị đại thần có công. Hắn dùng vật chất để lấp đầy sự trống rỗng trong mối quan hệ của chúng ta, dùng sự tôn trọng tuyệt đối để thay thế cho tình cảm phu thê.
Sau khi hắn đi, ta ngồi một mình trước bàn ăn bày biện đầy những món ăn tinh xảo nhưng đã dần nguội ngắt. Cây nến long phụng trên giá nến cháy “lách tách”, nhỏ xuống những giọt lệ sáp màu đỏ tươi, trông như những vệt máu chưa khô trên nền vải trắng.
Hạ Trúc đứng bên cạnh, khẽ hỏi: “Phu nhân… người có muốn dùng bữa không?”
“Dọn đi.” Ta mệt mỏi phất tay, “Ta không đói.”
Ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía thư phòng tối om của hắn ở góc phía Tây. Ở nơi đó, có một cây hải đường cổ thụ đã rụng gần hết lá, chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu giữa tiết trời lạnh giá.
Trong cuộc hôn nhân ba năm này, ta luôn là người duy nhất chủ động bước về phía hắn. Hắn đứng yên tại chỗ, mang theo sự lạnh lùng của một pho tượng ngọc, còn ta thì điên cuồng chạy theo cái bóng của hắn, dùng tất cả sự nhiệt thành của tuổi trẻ để sưởi ấm cõi lòng hắn.
Ta học cách ghi nhớ tất cả những thói quen nhỏ nhặt nhất của hắn. Ta biết hắn ghét vị cay nồng của gừng tỏi, nên mọi món ăn trong phủ chưa bao giờ xuất hiện hai thứ này. Ta biết hắn thích mặc y phục sẫm màu, nên mỗi năm ta đều tự tay lựa chọn gấm vóc, tự tay thêu lên cổ áo của hắn những đường vân mây ẩn hiện tinh tế. Ta biết hắn có vết thương cũ ở vai trái do mũi tên độc để lại trên chiến trường, cứ mỗi khi trời chuyển mùa lại đau nhức, nên ta đã lặn lội đi tìm các danh y, học cách châm cứu và xoa bóp, đêm đêm kiên trì dùng dầu thảo dược xoa nóng bờ vai cho hắn.
Mỗi khi ta làm những việc ấy, Lý Thâm sẽ nhìn ta bằng ánh mắt ôn hòa, khẽ nói: “Nàng vất vả rồi.”
Hắn trân trọng sự hy sinh của ta, hắn ghi nhận lòng tốt của ta, nhưng hắn chưa bao giờ chủ động đáp lại bằng cùng một loại tình cảm. Hắn giống như một cái hố sâu không thấy đáy, bất kể ta có đổ vào đó bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu sự nhiệt thành, nơi đó vẫn chỉ trả lại sự im ắng phẳng lặng, không một tiếng vang, không sự dao động.
Ta đã từng nghĩ, trái tim con người ta làm bằng thịt chứ đâu phải bằng đá, ba năm, năm năm, mười năm, rồi sẽ có một ngày ta sẽ sưởi ấm được sự lạnh lùng của vị tướng quân này. Nhưng ta đã nhầm.
Hắn đối xử tốt với ta, vì ta là Lý phu nhân, là thê tử được cưới hỏi đàng hoàng bằng kiệu đỏ tám người khiêng, chứ không phải vì ta là Tống Nghi. Hắn đang thực hiện nghĩa vụ của một người chồng hoàn hảo, chu cấp cho ta mọi thứ, ngoại trừ trái tim của chính mình.
Ta luôn tự tìm lý do cho sự xa cách của hắn. Ta tự nhủ rằng hắn là nam tử hán, quanh năm ở sa trường nếm mật nằm gai, tính tình lạnh lùng, không giỏi biểu đạt tình cảm cũng là lẽ thường. Ta tự nhủ rằng chỉ cần ta đủ kiên trì, đủ bao dung, dùng sự ấm áp của mình để bầu bạn bên hắn qua năm dài tháng rộng, một ngày nào đó tảng băng trong lòng hắn rồi cũng sẽ tan chảy.
Ta hạ thấp mọi mong đợi của một thiếu nữ về tình yêu nồng nhiệt, chấp nhận cuộc sống bình lặng này như một sự sắp xếp tốt nhất của số phận. Ta cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ cứ thế trôi đi trong sự yên bình giả tạo này đến khi bạc đầu.
Ta không biết rằng, dòng sông ấy thực chất là một hồ nước đóng băng, và ta chính là người đang đi trên lớp băng mỏng đó. Chỉ cần một cái sẩy chân, toàn bộ thế giới giả tạo mà ta cố công vun đắp sẽ sụp đổ, chìm sâu vào dòng nước lạnh thấu xương.
Năm thứ ba thành thân, ta đứng dưới màn đêm cô quạnh, cảm thấy lạnh lẽo từ lòng bàn chân đang từ từ ngấm vào tận tim. Cuộc hôn nhân này không tệ, mọi người đều ngưỡng mộ ta. Nhưng chỉ có ta biết, ta cô đơn trong chính ngôi nhà của mình đến nhường nào.
---
Mùa hạ năm thứ tư đến bằng một trận mưa giông kinh hoàng chưa từng có. Kinh thành những ngày đầu tháng sáu ngột ngạt như một lò than khổng lồ, mây đen cuồn cuộn tràn về, nuốt chửng ánh mặt trời rực rỡ chỉ trong chớp mắt. Rồi sấm chớp nổi lên, rạch nát bầu trời âm u, kéo theo một màn mưa trắng xóa, xối xả trút xuống những mái ngói lưu ly của phủ Trấn Bắc Hầu.
Ta đang ngồi ở gian phụ kiểm tra danh sách của các cửa tiệm, tiếng mưa đập vào nhánh cây bên ngoài cửa sổ ầm ầm như quân reo ngựa hí. Giữa màn âm thanh hỗn tạp ấy, Hạ Trúc hớt hải che ô chạy vào, vạt váy đã thấm đẫm nước mưa, trên gương mặt đầy vẻ hoảng hốt “Phu nhân, không hay rồi! Hình như mái ngói của thư phòng đại nhân bị cành cây đổ xuống làm vỡ, nước mưa đang theo kẽ hở thấm vào trong, có mấy giá sách cũ bị ướt mất rồi!”
Ta giật mình đứng bật dậy, chiếc bút lông trên tay rơi xuống, để lại một vệt mực đen dài loang lổ trên mặt giấy trắng muốt “Gia chủ đâu? Đã báo cho tùy tùng của ngài ấy chưa?”
“Hôm nay đại nhân lên triều chưa về, tuỳ tùng bên ngoài không có lệnh của ngài ấy, không ai dám tự tiện bước vào thư phòng thưa phu nhân!”
Ta nhìn ra ngoài trời, mưa như trút nước, gió tạt từng cơn lạnh buốt. Thư phòng của Lý Thâm vốn là nơi cơ mật bậc nhất trong phủ, bình thường nếu không có sự cho phép của hắn, ngay cả ta cũng hiếm khi bước chân vào sâu bên trong. Thế nhưng tình thế cấp bách, nếu những văn kiện quân cơ hay công văn triều đình bị nước mưa thấm ướt, hậu quả sẽ khôn lường.
“Không thể đợi thêm nữa, mang theo vài cái thau đồng, gọi thêm hai gia đinh nhanh nhẹn theo ta qua đó.”
Ta dứt khoát vén tà váy dài, nhận lấy chiếc ô giấy dầu từ tay Hạ Trúc rồi nhanh chóng lao vào màn mưa.
Cánh cửa thư phòng nặng nề bị đẩy ra, một mùi hương trầm lạnh lẽo pha lẫn mùi giấy mực ẩm xộc thẳng vào mũi. Ở góc phòng phía Tây, nước mưa đã rỉ xuống từ vết nứt trên xà gồ gỗ gụ, nhỏ tí tách xuống một giá sách lớn. Ta vừa chỉ đạo người làm cẩn thận dịch chuyển những chồng sách dày sang gian bên cạnh, vừa tự tay cầm khăn thấm đi những vệt nước loang trên mặt gỗ.
Khi tiến sâu vào góc khuất nhất trong cùng của căn phòng, thấy bên trong đặt một chiếc tủ gỗ hơi cũ, ta phát hiện nước mưa đã bắt đầu tràn xuống bục gỗ dưới chân tủ. Dường như đã rất lâu không có người chạm tới chiếc tủ ấy, ổ khóa đồng bên ngoài không khóa cũng đã gỉ sét phần nào.
Để tránh hơi ẩm thấm vào bên trong, ta dùng sức kéo cánh tủ ra. Do chấn động mạnh, một ngăn kéo nhỏ ở dưới cùng vốn bị kẹt khẽ trượt ra ngoài, lộ ra một chồng tranh cuộn tròn, được buộc lại bằng những sợi dây lụa màu xanh nhạt đã bạc màu theo thời gian. Ta khựng lại, đôi bàn tay đang cầm chiếc khăn lau bỗng trở nên gượng gạo.
Thành thân ba năm, ta chưa từng nghe Lý Thâm nói mình biết vẽ tranh. Trong ấn tượng của ta và của toàn bộ người trong Kinh thành, Trấn Bắc Hầu là vị tướng chỉ quen cầm gươm giáo sa trường, bút lực của hắn chỉ dùng để phê duyệt quân cơ đầy sát khí, cứng cỏi và dứt khoát. Hắn chưa từng bộc lộ chút nhã hứng nào với cầm kỳ thi họa.
“Chắc là tranh sơn thủy hay thư pháp của danh họa nào đó Hầu gia sưu tầm được mà thôi.”
Ta thầm nghĩ, định bụng nhặt chúng lên để chuyển sang nơi khô ráo. Thế nhưng, do sợi dây lụa buộc quanh cuộn tranh đã cũ vì thời gian, khi ngón tay ta vừa chạm vào, nút thắt dễ dàng tuột ra. Cuộn tranh dài theo đó lăn dọc trên mặt bàn gỗ gụ, chậm rãi mở ra trước mắt ta dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày giông bão.
Toàn thân ta đông cứng lại, hơi thở cũng nghẹn lại. Đó không phải là tranh sơn thủy. Đó là một bức vẽ thiếu nữ.
Trong tranh, một cô nương mặc váy lụa màu cánh sen dịu dàng, đang đứng dưới một gốc cây hải đường hoa nở rộ. Nàng ấy nghiêng đầu, đôi lông mày thanh tú, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết căng tràn sức sống cùng nụ cười rạng rỡ, phóng khoáng như ánh mặt trời mùa xuân.
Nét vẽ trên bức tranh này có phần hơi non nớt, rụt rè, rõ ràng là bút lực của một thiếu niên mới tập tành học vẽ. Thế nhưng, từng sợi tóc mai, từng nếp gấp trên tà váy, cho đến sắc thái rực rỡ của người trong tranh đều được tô điểm cực kỳ tỉ mỉ, như thể người vẽ đã dồn tất cả tâm tư, tình cảm thuần khiết nhất của đời mình vào từng nét mực.
Trái tim ta chợt thắt lại, một cảm giác bất an không tên như dòng điện chạy dọc sống lưng. Ta như kẻ mộng du, run rẩy đưa tay mở tiếp cuộn tranh thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư…
Hơn hai mươi cuộn tranh lớn nhỏ lần lượt trải dài trên chiếc bàn rộng lớn, chiếm trọn không gian phòng sách. Có bức vẽ thiếu nữ ấy đang ngồi bên cửa sổ đón gió xuân, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại nhìn về phía xa xăm. Có bức vẽ nàng ấy đang dạo bước bên hồ sen, tà váy nhẹ nhàng tung bay trong gió buổi chiều tà. Có bức chỉ là một bóng lưng mảnh mai nhìn từ phía sau dưới cơn mưa phùn giữa đất trời Giang Nam.
Và rồi, ta nhận ra một điều tàn nhẫn hơn cả. Nét bút trên những bức tranh đều có sự thay đổi một cách rõ rệt. Từ những nét vẽ non nớt, rụt rè ban đầu, càng về những cuộn tranh sau, bút lực càng trở nên thành thục, cứng cáp, sắc sảo và phóng khoáng. Chính là nét bút rồng bay phượng múa quen thuộc của Lý Thâm mà ta vẫn thường thấy trên các văn thư.
Hắn đã vẽ nàng ấy trong suốt nhiều năm. Từ khi hắn còn là một thiếu niên bồng bột, cho đến khi trở thành một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, thành một vị Trấn Bắc Hầu danh chấn thiên hạ.
Ta nhìn rất lâu, rất lâu, đôi mắt dán chặt vào gương mặt rạng rỡ của cô nương trong tranh. Rồi bỗng nhiên ta bật cười, là tiếng cười nghẹn ngào, chua xót vang lên giữa tiếng mưa rơi lộp bộp trước hiên nhà.
Người trong tranh… không phải ta.
Không có một nét nào giống ta cả. Ta vốn là tiểu thư khuê các điển hình, dung mạo thanh tú, dịu dàng, tính tình trầm ổn, đi đứng nói năng đều nằm trong khuôn khổ quy củ lễ giáo. Còn cô nương trong tranh lại mang vẻ đẹp rực rỡ, tự do và ngập tràn sức sống, là vẻ đẹp hoàn toàn đối lập với ta.
Cơn mưa bên ngoài đã bắt đầu ngớt, nhưng trong thư phòng lúc này lại ẩm ướt, dính dấp đến mức khó chịu. Ta đứng lặng người giữa những bức vẽ trải đầy trên bàn, cảm thấy lồng ngực mình như bị khoét rỗng một mảng lớn, gió lạnh thấu xương cứ thế lùa qua, tàn nhẫn lại đau đớn.
Buổi tối, khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, cơn mưa dông cũng vừa vặn tạnh hẳn, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ hiên nhà rớt xuống thềm đá xanh.
Lý Thâm trở về phủ khi trên người vẫn còn vương hơi ẩm của tiết trời sau mưa. Hắn đẩy cửa bước vào thư phòng, thấy đèn nến được thắp sáng trưng. Khi ánh mắt hắn lướt qua chiếc bàn và nhìn thấy hơn hai mươi bức vẽ thiếu nữ đang trải đầy trên đó, bước chân của hắn khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Trên gương mặt tuấn tú của vị Trấn Bắc Hầu không hề có sự hoảng hốt, tức giận hay chột dạ của người bị phát hiện bí mật. Hắn chỉ im lặng đứng đó một lát rồi tháo thanh kiếm đeo bên hông đặt sang một bên giá kiếm.
Hắn tiến lại gần bàn, cởi bỏ hộ giáp bọc tay, rồi bắt đầu dùng đôi bàn tay to lớn, thon dài đầy vết chai sạn của mình cẩn thận, tỉ mỉ cuộn từng bức tranh lại. Động tác của hắn dịu dàng, nâng niu và thuần thục đến mức ta chưa từng được chứng kiến trong suốt mấy năm làm thê tử của hắn. Hắn dùng sợi dây lụa cũ thắt lại cẩn thận, như thể đang che chở cho một báu vật dễ vỡ.
Ta ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc bên cạnh, nhìn chiếc bóng của hắn đổ dài trên bức tường lạnh lẽo. Ta nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, bình tĩnh, thản nhiên đến chính ta cũng phải ngạc nhiên.
“Gia chủ từng thích một người sâu sắc như vậy sao?”
Động tác cuộn tranh của Lý Thâm khựng lại giữa chừng. Hắn đứng đó, im lặng rất lâu trong ánh nến leo lét, bóng lưng thẳng tắp như một pho tượng đá không có cảm xúc. Sau một lúc lâu, lâu đến mức ta cứ ngỡ rằng hắn sẽ dùng sự im lặng để trả lời câu hỏi của ta, thì hắn lại đè thấp giọng, đáp lại một cách thản nhiên như thường lệ “Cũng không tính là như vậy.”
Hắn dừng một chút, đặt cuộn tranh cuối cùng vào lại ngăn kéo rồi bổ sung thêm một câu bằng giọng điệu bình thản không chút gợn sóng “Chuyện đã qua rồi. Đều là chuyện thời thiếu niên bồng bột, nàng không cần để tâm.”
Ta nhìn theo bóng lưng của hắn, khẽ cụp mi mắt, môi bất giác cong lên thành một nụ cười chua xót.
Nếu không tính là thích, nếu chỉ là chuyện bồng bột đã qua của thời niên thiếu, vì sao nét vẽ lại kéo dài từ năm này qua năm khác, kéo dài từ thuở non trẻ cho đến khi dấn thân và chốn quan trường? Vì sao lại dùng dây lụa cũ cẩn thận cất giấu ở góc sâu nhất, khuất nhất của tủ sách? Vì sao khi tự tay cuộn lại những bức tranh ấy, đôi mắt vốn lạnh lùng như băng lại thoáng qua một nỗi buồn hoài niệm sâu đậm đến thế?
Lý Thâm nghĩ đó chỉ là quá khứ đã ngủ yên, một chuyện nhỏ không đáng để bận tâm trong cuộc hôn nhân hiện tại của chúng ta. Hắn cho rằng việc hắn thừa nhận “chuyện đã qua rồi” là sự thành thật và dứt khoát của một đấng nam nhi.
Nhưng hắn không biết, giây phút nhìn hắn nâng niu những cuộn tranh ấy, đó là lần đầu tiên ta đau đớn nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Gả cho hắn ba năm, ta chưa từng thực sự biết đến quá khứ của phu quân mình, cũng như chưa từng chạm tới thế giới nội tâm thực sự của hắn.
Xung đột giữa chúng ta không phải là một trận cãi vã nảy lửa, mà là một vết nứt vừa mới được phơi bày ra ánh sáng. Hắn nghĩ đó là quá khứ, còn ta biết, quá khứ ấy đang sống sống sờ sờ trong từng hơi thở, từng thói quen của hắn ở hiện tại. Chỉ là những năm qua ta đã quá mù quáng để nhận ra mà thôi.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
