Chương 31
6h sáng tại bệnh viện
Ôi - nó vươn vai quay sang nhìn hắn thấy hắn đang nhìn nó
dậy rồi à- hắn cười cười
ừ- nó ngáp rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh
Nó bước ra thì
không định đi học sao?- hắn
hôm nay đâu có học - nó
thật chứ- hắn cười
thứ mấy?- nó
thứ 2 - hắn cười đểu
ừ- nó thản nhiên
cô định bỏ học- hắn nhíu mày
có sao không- nó cười
đi học đi- hắn
tại sao tôi phải đi- nó cáu
thế tại sao cô không phải đi??- hắn nói ngang
anh...........nói chung là tôi không thích đi học- nó cầm máy điện thoại chơi
cô mắc bệnh không thích đi học này từ bao giờ- hắn gằn giọng
từ lâu lắm rồi- nó thản nhiên
là từ bao giờ- hắn
từ năm lớp 6- nó
sao?? - hắn mở to mắt không ngờ gan nó to thật, tý tuổi đã bỏ học
có gì mà ngạc nhiên, thích thì đi, không thì thôi, không ai có quyền cấm tôi- nó vênh mặt
cô đi học mau- hắn hét
tại sao?- nó chau mày
vì cô phải đi, - hắn
vớ vẩn- nó lại cắm đầu vào điện thoại
quỳnh anh, cô thích ở đây chăm sóc tôi nên cô mới không thích đi đúng không- hắn hết cách, đành phải chuyển sang xỉa xói nó
ảo tưởng- nó vẫn cắm đầu chơi điện thoại
ầy da............giờ mới biết có người yêu thầm mình, chăm sóc , không lỡ dời xa mình nên mới ở đây, đành chấp nhận thôi anh quân ơi- hắn than vãn làm nó giật mình
vớ vẩn, ai yêu anh, ai chăm sóc cho anh- nó ngơ ngáo
thế cô đòi ở đây với tôi không phải vì cô yêu tôi còn gì- hắn cười sảng khoái
tôi..............tôi không yêu anh...............không ở đây nữa.......tôi đi học- nó mặt đỏ tưng bừng lao về
7h30 tại trường star
con này sao mãi chả thấy đến- châu lo lắng cho nó vì bà giám thị sắp đến
mày biết thừa là nó thường xuyên bỏ học mà- vân anh sơn móng tay
kể cả thế, những lúc nó bỏ học thì nó toàn gọi báo chứ- châu càu nhàu
kệ nó đi- vân anh lại thổi chỗ móng vừa sơn
vân anh này- duy cà khịa
gì chứ?- vân anh
chiều tan học, duy đèo vân anh đi thăm quân nhé- duy nịnh
tôi có xe- vân anh tát thẳng gáo nước lạnh vào mặt duy
để xe ở đó, để duy đèo cho, đằng nào tối cũng về mà con gái đi tối nguy hiểm lắm- duy cố nịnh
đúng đó- nhi nháy mắt duy nói hộ
biết thế- vân anh vẫn bình thản thổi móng cho khô rồi gội tiếp gáo nước lạnh vào đầu duy
ừ........từ giờ đến hết tiết vân anh trả lời cho duy nhé- duy cười như hoa
ừ- vân anh
1 lúc sau tiếng thở hì hục phát ra từ cửa lớp không ai khác chính là nó,
Đi học, thứ nhất nó bỏ học, thứ 2 nếu đi thì cam đoan sẽ đi học muộn và vi phạm hết các nội quy trong trường ( bá đạo quá)
Bà giám thị đứng trước mặt nó, nó cười chừ
em chào cô- nó cười như hoa
cảm ơn em- bà giám thị
Phạm quỳnh anh 10a2 ,
không mặc đúng đồng phục
đi học muộn
không đi dép quai hậu
chào em- bà giám thị cười
Nó mặt thản nhiên về chỗ, coi như đây là việc thường ngày xảy ra, chả có gì đặc biệt, để lại 1 đống con mắt sắp nhảy ra ngoài
Mới sáng mà bọn mày sao vậy- nó nhìn bọn bạn
không sao- châu cười
không có gì- vân anh
chả có gì hết- duy cười cười
ừ- nó ném cặp rồi ngồi về chỗ, quay sang bên cạnh, rồi lại quay xuống dưới chả nhìn thấy ai đâu chán nản chửi rủa
đồ quân thối tha, chỉ vì mấy cái lời vớ vẩn của anh mà tôi phải đi học , phen này tôi cho anh biết tay- nó mặt gian gian
Tại căng tin
Các chú tính thế nào, chiều đi chứ- trường vắt chân
ok- châu
ok- linh
vân anh- duy gằn mắt
gì chứ- vân anh nhíu mày
cậu cho tôi câu trả lời- duy nhăn mặt
được.......tôi đi với cậu- vân anh nói cho qua nhanh, đằng nào cũng chả phải đi, có người đèo hộ, đỡ vất vả
ok- duy cười tít mắt
vậy chiều 5 giờ nhé- trường
thằng đạt, mày điếc à- nó gằn giọng
cái gì- đạt đang nói chuyện vui với nhi không thèm để ý xung quanh
m biết bọn tao đang nói gì không- nó
biết- đạt vênh mặt
nói - nó
thì chiều đi thăm quân- đạt cười
mấy giờ- nó
5h- đạt
tạm tha cho mày- nó cốc đầu đạt cái
ấy da quỳnh anh à, đừng đánh đạt thế- nhi xót xa
Trồ ôi, tao mới đánh tý mà có người xót xa rồi kia- nó cười
người ta yêu nhau người ta chả xót xa- châu mặt gian
đừng đùa nữa- đạt cáu dắt nhi đi luôn làm bọn nó cười như điên
Tùng..........Tùng.............Tùng
thôi vào lớp đê- trường
ừ- đồng thanh
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
