Chương 32
- Tiết Sử
Này Quỳnh Anh- vân anh quay phắt sang đánh luôn vào vai nó 1 cái đau điếng
Cái gì - nó cau có xoa vai
cho hỏi cái- vân anh mặt gian gian nhìn nó
nói - nó cắm đầu xuống chơi điện thoại
mày ở lại với quân mấy đêm thì...........- vân anh cười
thì sao.- nó nhăn mặt khó hiểu
2 đứa mày có..............- vân anh cứ lấp lửng
không có- nó giật nảy mình
Đừng có chém, đêm hôm khuya khoắt, trong căn phòng chỉ có 1 nam và 1 nữ thì tất nhiên là phải.........- vân anh cười
tao với quân không có gì hết á, đừng có nghĩ linh tinh - nó giật
Có tật giật mình - châu quay sang cười cười
Khổ thân quá cơ...........làm gì nhau thì cứ nói hẳn ra, bọn tao không trêu đâu- trường từ bàn trên quay xuống
làm cái gì mà làm- nó ngượng đỏ cả mặt
Mày có tưởng tượng cảnh quân với quỳnh anh.........- trường lại xóc xỉa
tao biết......tao biết.............có thể là nắm tay, ôm nhau, hôn nhau, hoặc tiến xa hơn nữa là.............- đạt nói lấp lửng trả thù nó quả vừa nãy
ầy da..............đã bảo là không có gì mà....- nó mặt như quả cà chua
thật chứ - trường cười , bọn bạn thì mặt hết sức thỏa mãn
thật mà- nó tỏ mặt bi thương
duy.......- trường gọi to
cái gì - duy đang chăm chăm chép bài cho vân anh ( hám gái quá)
thằng quân có mạnh dạn với con gái không?- trường nhìn duy rồi liếc mắt sang nó
có chứ- duy cười
thật sao?- trường
đi bar nó ôm hôn con gái nhiệt tình, không ngại tý nào đâu, mà nếu trong phòng chỉ có quân với cô gái NÀO ĐÓ thì chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra mà- duy nhấn mạnh liếc mắt sang nó
đấy chưa- trường lắc đầu nhìn nó
thật không có gì mà , nếu không có thể gọi điện hỏi quân - nó chìa máy ra
ok- trường giật máy bẫm số quân
Ngồi nhìn xa xôi... một mình trong bóng tối, chỉ một mình tôi..
Lạnh lùng có gió buốt bỗng nước mắt rơi... nhẹ đắng khóe môi..
...Rồi một ngày nữa, lại trôi...
Ngồi tìm ai đây...giật mình anh chưa biết mình tìm ai đây... rồi vội vàng ôm lấy chút ít bóng đêm...tìm phút ấm êm.. vụt ngày đông đến... tìm ai
ĐK : Chợt về giữa sương mờ, loay hoay anh vẫn như đang mơ em, ngày nào vẫn hoang sơ...ai biết.... cứ mong chờ
Rồi khi bóng đêm tan...hoang mang giữ lấy giấc mơ đang tan dần..
... KHI ẤY......
Lang thang một mình bơ vơ, tìm nỗi nhớ...mơ hồ
Mơ hồ- Bùi Anh tuấn
Alo - hắn
quân đó hả- trường
ừ, có chuyện gì thế- hắn
cho hỏi cái,- trường liếc sang thấy mắt nó đỏ rực lửa, thầm nghĩ quả này mình chết chắc nhưng vẫn cố chấp trêu nó
ừ- hắn tỉnh bơ
Quỳnh anh với quân ở với nhau mấy đêm, liệu có xảy ra chuyện gì không- trường mở loa ngoài, nó giận tím mặt ( mấy anh chị này không coi thấy cô giáo ra gì hết, cô trong lớp mà vẫn còn...)
Có- hắn ở đầu dây bên kia cười bắt đầu nhảy vào cuộc cách mạng trêu nó
thế xảy ra chuyện gì- trường cố vặn
cái này................cái này...........nói ra hơi ngại- hắn ôm mồm cười
cứ nói đi............- trường quay ra liếc lũ bạn thì thấy chúng nó ụp mắt vào sách cười, còn nó nắm tay thành nắm đấm
tôi và quỳnh anh......- hắn chưa nói hết câu nó giật điện thoại từ tay trường
Trần Anh Quân, anh cứ đợi đấy, tối nay tôi sẽ g**t ch*t anh- nó nói rồi tắt điện thoại quay sang trường
hì hì..........quỳnh anh...đùa vui thôi- trường cười cười đang thủ thế để chuẩn bị chạy
tao biết- nó nhẹ nhàng luồn tay xuống bàn lấy thước gỗ cười với trường
Trường sợ quá chạy thẳng ra ngoài, nó mặt mày tím đen xì cầm thước chạy theo với tốc độ bàn thờ, vừa đi vừa chửi rủa
quả này thằng này chỉ có nhập viện- vân anh lắc đầu
đến mức độ đó á- duy há hốc mồm
đến chứ sao - châu cười
ghê thật. may mà mình không sao- duy thở dài
ai bảo thế........ linh đảm bảo nó đánh thằng trường xong kiểu gì cũng cho bọn mình thân tàn ma dại- linh đau khổ
hả- duy mở to mắt
tao biết mà- châu
kiểu gì nó không cốc đầu bọn mình mới là lạ- đạt
tao thấy người nặng nhất rơi vào.....- vân anh nhìn bon bạn nó
Trần Anh Quân.- tất cả đồng thanh rồi lắc đầu cho số phận bi thương của ai đó
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
