Chương 186: Quý Nhân Mua Giấy

Edit: Trứng ốp la

Dương Nhị Đản buồn cười đưa tin cho hắn, chỉ vào mấy cái rương bên cạnh: “Chính mình mở ra xem đi!”

Dương Tam Thiết xoa tay, hớn hở mở rương. Trong nhà lập tức tràn ngập một mùi trà hương nồng đậm.

“Nhị ca, ngươi xác định nương gửi cho ta giấy Tuyên Thành thôi sao?” Hắn hồ nghi ôm ra một chiếc hộp nhỏ.

Dương Nhị Đản cũng ghé lại nhìn.

Chỉ thấy trong hộp quả nhiên là giấy Tuyên Thành, hương trà càng nồng hơn ban nãy.

Hai người mở ra xem, mặt giấy mơ hồ còn in phiến lá. Dương Tam Thiết kinh hô: “Hảo đặc biệt! Giấy này tuyệt diệu!”

Xem xong hắn vội vàng cẩn thận thu hồi, đóng chặt nắp hộp, sợ hương trà tan mất.

Tiếp đó, hắn lại mở chiếc rương thứ hai: bên trong chính là mùi hoa giấy Tuyên Thành, mặt giấy còn ẩn thấu cánh hoa, rõ ràng là loại dành riêng cho nữ tử khuê phòng.

Mấy rương phía sau, phân biệt chứa giấy hồng nhạt, xanh nhạt, tím nhạt… Chỉ cần là tiểu thư khuê các, ai nhìn cũng không thể không thích.

Dương Tam Thiết hí hửng, chọn mỗi loại một ít, lại viết một phong thơ, sai Chu Tam đưa tới Chung phủ.

Theo sau, hắn vừa sờ vừa hỏi Dương Nhị Đản: “Nhị ca, ngươi nói mấy loại giấy này có thể bán bao nhiêu?”

Dương Nhị Đản nghiêm túc cân nhắc: “Lần trước một quyển đã bán được hai lượng. Với bản lĩnh của Đại Kiều, ít nhất cũng có thể bán hai lượng rưỡi?”

“Không! Lần này độc nhất vô nhị, chắc có thể bán ba lượng một quyển!” Dương Tam Thiết mắt sáng rực, liên tục lắc đầu.

Dương Nhị Đản liếc hắn, dở khóc dở cười: “Ngươi thật to gan tưởng tượng!”

Rồi nuốt nước miếng, tiếp tục quay ra lo công việc.

Xưởng bên này đã đưa vào sử dụng. Quy mô so với quê quán còn lớn hơn nhiều. Trong đó không chỉ có lò nung con hàu, mà còn thêm cả lò gạch.

Một xe con hàu mua vào chỉ ba mươi văn, rẻ hơn bên quê quán. Nguyên liệu sẵn có, hạ nhân trong thôn ngày đêm phơi gạch mộc.

Vừa hay đang mùa hè, gạch mộc phơi chừng hai ngày là đủ, lại đưa vào lò nung thêm hai ngày hai đêm, liền thành một loại “chuyên thạch” – cứng chẳng kém gạch xanh, mà lại mới mẻ rắn chắc.

Mấy mẻ đầu đã có thể dùng để khởi công xây khách đ**m.

Dương Nhị Đản liền gọi Chu quản gia tới. Ngày hôm sau, Chu quản gia dẫn theo mấy sư phó đến bắt tay vào việc.

Đại gia đang khí thế ngất trời khai hoang thì một chiếc xe ngựa chậm rãi tiến vào thôn trang.

Một nha hoàn ló đầu ra hỏi: “Xin hỏi đây có phải thôn trang của Mẫu Nghi phu nhân không?”

Dương Nhị Đản buông công việc trong tay, tiến lên: “Có chuyện gì?”

Màn xe lập tức bị vén lên, chỉ thấy Đại Kiều ló mặt cười tươi: “Nhị Đản ca ca!”

“Đại Kiều? Sao ngươi lại tới đây!” Dương Nhị Đản vội vàng đón người vào đại viện.

Vừa hàn huyên chưa bao lâu, Đại Kiều liền hỏi dồn: “Tam Thiết ca ca đâu? Hắn có ở đây không?”

“Ở, ta đi gọi.”

“Ta đi cùng ngươi!” Đại Kiều vẻ mặt gấp gáp, kéo hắn đi luôn.

Dương Nhị Đản đành phải đưa nàng qua sân.

Đại Kiều vừa thấy Dương Tam Thiết liền sáng bừng cả người: “Tam Thiết ca ca, mau, mau nói cho ta biết, ngươi còn bao nhiêu giấy nữa?”

“Ý gì? Có người chịu mua à?” Dương Tam Thiết mắt lập tức sáng rực.

“Cái gì mà có người chịu mua!”

Đại Kiều trợn mắt, “Rõ ràng là quý nhân coi trọng! Nhân gia nói bao nhiêu cũng muốn, không thiếu tiền! Ngươi mau đem hết ra cho ta, lần này bạc chia đôi.”

“Ui chao! Ngươi nha đầu này tâm đen thật nha, phải chia nửa!” Dương Tam Thiết đau như cắt thịt.

Đại Kiều nhếch môi: “Chính ngươi bán giỏi lắm cũng hai ba lượng, mà còn chưa chắc bán được. Giao cho ta, ta cho ngươi thấy giá trên trời, tin không?”

“Thật… thật có thể bán giá trên trời?” Hắn nghi ngờ dòm nàng.

“Không tin thì thôi!” Đại Kiều giả vờ quay lưng bỏ đi.

Dương Tam Thiết quýnh quáng giữ lại: “Tin tin tin! Ta tin ngươi còn không được sao! Cho ngươi, đều cho ngươi!”

Thế là hắn vội dẫn nàng đi xem giấy.

Đại Kiều vốn đã chuẩn bị, lập tức gọi hạ nhân khiêng rương giấy lên xe.

Dương Nhị Đản lần nữa ra cửa mới phát hiện: phía sau xe ngựa còn có cả xe bò, trong lòng thầm thở dài — thật đúng là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, người tham tiền thì gặp kẻ càng tham tiền hơn!

Giấy được đưa đi, Dương Tam Thiết chẳng hỏi thêm quý nhân nào. Ba ngày sau, Đại Kiều lại quay về, nhấc lên một cái rương nhỏ.

Dương Nhị Đản mở ra vừa thấy, mắt lập tức trừng lớn: “Đây… đây là bao nhiêu tiền?”

“Một ngàn lượng.” Đại Kiều đáp, dáng vẻ bình thản.

“Ầm!”

Dương Tam Thiết ngã ngửa khỏi ghế, suýt ngất: “Ngươi… ngươi tìm được kẻ nào coi tiền như rác thế? Một ngàn lượng á!”

“Phi phi phi!”

Đại Kiều lườm hắn, “Ngươi mới coi tiền như rác! Đó là Công chúa, Công chúa đấy! Dám nói bậy cẩn thận mất đầu!”

Dương Tam Thiết sợ run cả cổ, hai tay che gáy: “Không… không phải chứ! Ngươi dám bán giấy cho Công chúa? Cái này… cái này lớn chuyện quá rồi!”

Đại Kiều bĩu môi: “Ngươi tưởng ta muốn à? Là gặp vận thôi. Năm ngoái Hoàng thượng cải trang vi hành tới Cù Châu phủ gây động tĩnh lớn, lần này đặc biệt phái người theo dõi viện thí. Công chúa cũng đi cùng. Cha ta để mấy tiểu thư bồi Công chúa. Đúng lúc hôm đó, ngươi sai Chu Tam mang giấy tới, ta khoe là ‘mới lạ’, Công chúa nhìn trúng liền giữ không buông. Tối hôm ấy còn cho người tới tìm ta mua, nói không tiếc tiền. Ta nào dám trái ý, tất nhiên nhận rồi.

Ngươi yên tâm, Công chúa đã thích, về sau nhất định còn mua. Chỉ cần đại nương làm thêm mấy loại giấy độc đáo, chắc chắn đoạt tay!”

Dương Nhị Đản hai anh em hai mặt nhìn nhau, hơn nửa ngày mới tiêu hóa hết tin tức này.

Dương Tam Thiết cảm kích cúi người hành lễ: “Đa tạ Đại Kiều muội muội, ta định lập tức viết thư cho nương, mặt khác lại nhờ nàng làm thêm, giữ riêng cho muội một phần.”

Đại Kiều vừa lòng gật gật đầu, mang theo phần của mình là năm trăm lượng rồi rời đi.

Dương Tam Thiết nhìn năm trăm lượng xuất thần, hồi thần lại liền rút ra một trăm lượng đưa cho Dương Nhị Đản: “Nhị ca, ta biết xây khách đ**m cần nhiều bạc, cái này ngươi cầm, nếu không đủ thì nói với ta.”

Dương Nhị Đản lắc đầu: “Đây là tiền buôn bán của ngươi, phải nói với nương. Cá bán cũng kiếm được một ít, bên này tạm thời ta còn xoay xở được. Thực sự cần, ta nhất định sẽ không khách khí với ngươi.”

Dương Tam Thiết nghe vậy mới thôi, quay người về phòng viết thư.

Đảo mắt đã sang tháng chín, phủ thành tràn ngập thí sinh dự thi, khách đ**m chật kín, một phòng khó cầu.

Khách đ**m của Dương Nhị Đản dù chưa hoàn toàn hoàn công, nhưng đã có dáng dấp, hắn bận rộn chỉ đạo người quét tường phòng ốc.

Đúng lúc ấy, một người vội vàng chạy vào bẩm báo: “Nhị thiếu gia, bên ngoài có mấy người hỏi khách đ**m của chúng ta còn phòng trống hay không.”

Dương Nhị Đản đi ra ngoài nhìn, chỉ thấy ba người, đều là thư sinh đi thi.

Người cầm đầu mặc bạch y, dung mạo tuấn tú, phong thái nho nhã, cực kỳ lễ phép chắp tay hành lễ: “Xin hỏi khách đ**m của các ngài còn có phòng trọ không?”

Dương Nhị Đản khẽ nhíu mày: “Nơi này đúng là khách đ**m, nhưng vẫn chưa chính thức khai trương, phải hơn nửa tháng nữa mới đón khách.”

Ba người nghe vậy, đồng loạt thất vọng, sắc mặt sa sút hẳn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.