Chương 181: Thôn Trang Quy Hoạch
Edit: Trứng ốp la
Túi lưới vớt cá lớn, giỏ tre xách cá nhỏ, cá to cá bé đều khó thoát.
Mọi người hò hét, chơi đến quên cả trời đất. Chờ khi vớt gần hết, mặt trời cũng đã sắp lặn.
Dương Tam Thiết phấn khích quay sang hỏi: “Nhị ca, hôm nay thu hoạch thế nào?”
Dương Nhị Đản ước lượng, đáp thận trọng: “Cũng không tệ, phỏng chừng hơn sáu nghìn cân.”
Xung quanh lập tức vang lên một trận hút khí lạnh.
“Nhiều như vậy! Cái ao cá này nhiều lắm cũng chỉ hai mẫu, sao nuôi nổi?” Hoa Vĩnh Niên sợ ngây người.
Nhị Đản lắc đầu: “Ta cũng không rõ. Có lẽ lâu lắm không ai quản, cá mới lớn thế này, lại lẫn đủ loại. Hôm nay các ngươi cũng vất vả, lát nữa ta bảo Chu quản gia chia cho mỗi nhà ít cá mang về mà nuôi.”
Chu quản gia lập tức phân phó người dọn mấy cái đại lu đưa sang Tây Uyển.
Chu nương tử cùng Hứa Nặc Ngôn còn đang ngờ vực, thì Hứa Nặc Sơn đã trở về, tay xách bảy tám con cá, con nào con nấy nặng bốn năm cân.
Chu nương tử tròn mắt: “Đây là hôm nay vớt trong ao ra?”
Hứa Nặc Sơn cười đáp: “Nương, so với cá ở Ngụy Giang có phải càng to?”
Chu nương tử gật đầu liên tục: “Ngụy Giang cũng có cá lớn, con nặng nhất ba mươi bốn cân, chỉ là nương không có bản lĩnh, chẳng bắt được. Nhưng cá trong ao này đúng là lớn thật! Dương thiếu gia không giữ lại để bán, sao lại chia cho chúng ta nhiều thế?”
Hứa Nặc Sơn trầm ngâm: “Ao có hơn sáu nghìn cân cá, thiếu gì chỗ. Người tham gia vớt ai cũng được chia phần.”
Chu nương tử mừng khôn xiết: “Nương còn tưởng phải bỏ bạc mua, ai ngờ lại được chia! Đúng rồi, nói cho con tin vui: muội muội con được chưởng quầy Trân Bảo Các coi trọng, mai bắt đầu có thể qua đó làm việc. Nương ở nhà lo cho các con, vừa tiết kiệm được chút tiền, còn có khi lại dành dụm được bạc nữa.”
Từ khi rời nhà, nàng vốn chẳng dám mơ có ngày kiếm thêm thu nhập. Giờ tình thế hoàn toàn ngoài dự liệu.
Hứa Nặc Sơn lại thoáng lo lắng: “Tiểu muội một mình vào thành… liệu có an toàn không?”
Hứa Nặc Ngôn hơi gật đầu: “Hôm nay ta hỏi qua Chu quản gia, hắn nói phụ cận thôn mỗi ngày đều có xe bò vào thành, sẽ đi ngang qua thôn này. Ta chỉ cần ra cửa đón xe, trực tiếp vào thành tới Trân Bảo Các, lúc về lại ngồi xe bò trở lại. Nửa đường xe, mỗi ngày đều có, một chuyến chỉ hai văn rưỡi. Ta cố gắng làm việc, cũng có thể tiết kiệm được.”
Hứa Nặc Sơn nghe xong liền nhíu mày: “Đừng quá vất vả. Nếu thấy không vui, liền bỏ, không cần miễn cưỡng.”
Nói rồi, hắn xoay người đi đọc sách.
Chu nương tử nhìn bóng lưng nhi tử, trong lòng tràn đầy vui mừng, lại quay sang cười với Hứa Nặc Ngôn: “Đêm nay ăn cá nhé?”
Hứa Nặc Ngôn vừa định gật đầu, Dương Tam Thiết đã xách theo một gói thức ăn chạy vào: “Hôm nay Cung đại ca mời bọn ta đi tửu lầu, thuận tiện ta gói thêm ít món cho mọi người, đưa qua cho các ngươi nè!”
Chu nương tử quýnh quáng: “Này… này thật sự không tiện, làm sao dám nhận?”
Tam Thiết sợ bị kéo dài chuyện, vội buông đồ ăn xuống rồi chuồn mất.
Hứa Nặc Ngôn nhìn thoáng qua, khẽ rũ mắt: “Cứ nhận đi. Sau này chúng ta nấu thêm ít đồ mang qua trả, lễ thượng vãng lai.”
Hôm sau, Tây Uyển an tĩnh khác thường, đồng sinh đều đóng cửa khổ đọc. Chu nương tử ngồi trong viện vá giày, dư quang thoáng thấy có người ló đầu rình mò. Nàng ngẩng phắt lên, vừa vặn chạm mắt Khâu Trương thị – cái phụ nhân hôm qua đã gây sự với mình.
“Ngươi làm gì?” Chu nương tử trừng mắt, giọng lạnh lùng.
Khâu Trương thị vươn cổ dòm dòm, bĩu môi, hừ một tiếng, rồi bỏ đi.
Cái thái độ ấy khiến Chu nương tử tức lộn ruột, nghiến răng mắng thầm: “Người đâu ra kiểu hẹp hòi như vậy chứ!”
Hứa Nặc Ngôn thì xách tay nải ra cổng thôn chờ xe bò. Xe chưa tới, nàng liền tiện mắt nhìn về phía Dương Nhị Đản đang đo đạc đất đai. Nàng chỉ đứng tò mò quan sát, không mở miệng nói gì.
Nhị Đản cảm nhận ánh mắt, ngẩng đầu lễ phép gật chào, rồi tiếp tục công việc.
Lúc này, Chu quản gia dẫn theo một đám người đi tới.
Dương Nhị Đản lập tức nghiêm giọng phân phó: “Từ chỗ này đến chỗ kia, toàn bộ đất đều phải cày lật lại. Bên kia dựng một cái sân, ta muốn xây xưởng đốt vỏ hàu, tường viện cao một trượng. Trong xưởng phải có dãy nhà ở, mười lò gạch, thêm một gian đại phòng để củi và một nhà kho. Xưởng phải xây trước, còn khách đ**m để sau, không cần vội…”
Hứa Nặc Ngôn nghe được loáng thoáng, hiểu chỗ được chỗ không. Đúng lúc xe bò đến, nàng vội vã lên xe vào thành.
Mấy ngày sau, sáng nào nàng ra cửa cũng thấy Nhị Đản tất bật ở cổng thôn, từ chỗ chỉ gật đầu chào, hai người đã bắt đầu có thể trò chuyện vài câu ngắn ngủi.
Xưởng thì tiến độ nhanh chóng: tường viện đã xây xong, bên trong dãy nhà cũng đang dựng giàn giáo.
Nhị Đản đứng xem, thầm tính toán: vài ngày nữa xưởng là có thể khởi công, hắn cần tìm nơi cung ứng vỏ hàu.
Phủ thành dựa biển, làng chài khắp nơi đều có. Nhưng hợp tác với ai mới ổn?
Trong chuyện buôn bán hắn vốn không rành, đành tìm Tam Thiết bàn bạc.
Không gặp thì thôi, vừa gặp đã thấy Tam Thiết sống sung sướng quá mức: ngồi đọc sách mà trên bàn bày đầy điểm tâm, trái cây.
Nhị Đản nhướng mày: “Giấy… ngươi bán hết rồi?”
Tam Thiết ngồi vắt vẻo, cười hả hê: “Nhị ca, không chỉ bán hết, còn cung không đủ cầu! Ha ha ha…”
Nhị Đản kinh ngạc: “Chuyện gì thế? Ai lại coi tiền như rác, chịu bỏ tận một lượng rưỡi mua một quyển giấy?”
Tam Thiết lập tức phản bác: “Cái gì mà coi tiền như rác! Đó là người ta biết hàng! Chính nhờ Đại Kiều giúp ta. Nàng dùng giấy này viết thơ, vẽ tranh, lập tức nổi cả một hội trường. Đám tiểu thư tranh nhau mua, coi như vật quý.
Nương vốn làm giấy đã tốt, lại không nhiều, Đại Kiều chỉ hé tin tức thôi mà mọi người liền tranh cướp. Nàng báo giá một lượng hai, kết quả bị nâng lên tới tận hai lượng một quyển!
Sau còn định đẩy giá nữa, nhưng Đại Kiều sợ vượt quá thì khó vẹn toàn nên đã dừng lại. Ta tính sau này làm thêm ít giấy đặc biệt cho nàng, coi như báo đáp ơn giúp đỡ.”
Nhị Đản nghe xong mà chết lặng: “Vậy rốt cuộc ngươi mang theo bao nhiêu quyển giấy?”
“150 quyển!”
“Tê! Một chuyến này ngươi kiếm tận ba trăm lượng?” Nhị Đản chỉ cảm thấy bạc như lá, chưa bao giờ thấy tiền dễ tới vậy.
Tam Thiết làm mặt quỷ: “Nhị ca, có muốn ta chia cho ngươi ít không?”
Nhị Đản khẽ hừ: “Thôi, ngươi giữ lấy! Đúng rồi, ta còn chuyện muốn bàn… là vụ vỏ hàu.”
Hắn liền kể lại tình huống.
Tam Thiết vung tay quả quyết: “Có gì đâu mà rối! Bảo Chu quản gia mua thêm mấy hạ nhân đáng tin, rồi chính mình đánh xe bò xuống làng chài thu. Làng này mua một ít, làng kia mua thêm chút, vừa tránh bị ép giá, vừa dễ xoay xở. Không phải xong sao?”
Nhị Đản ngẩn ra, rồi lập tức đứng dậy: “Quyết định vậy đi!”
Ra cửa, hắn vừa được nương cho một trăm lượng bạc. Số này trừ xây xưởng và khách đ**m, chắc vẫn đủ mua thêm vài hạ nhân, nhưng mua xe bò thì e hơi thiếu.
Đang tính toán, Chu quản gia đã mang theo một túi bạc lớn đến, cung kính bẩm: “Nhị thiếu gia, số cá đó… đã bán hết rồi.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
