Chương 84: Anh yêu em
Editor: Moonliz
Một bữa ăn kết thúc trong cảnh hỗn loạn, quản gia Tạ viên vội vàng yêu cầu nhà bếp chuẩn bị súp giải rượu. Mùi thơm ngọt ngào của mật ong và táo lan tỏa khắp nơi.
Trần Vi Kỳ được Trang Thiếu Châu đút cho vài thìa, nhưng uống được một nửa thì cô không chịu nữa, bướng bỉnh nói rằng cô vẫn muốn uống "rượu rượu." Chữ "rượu" được cô kéo dài bằng giọng điệu mềm mại và đáng yêu.
Vị tiểu thư kiêu kỳ, lạnh lùng cao ngạo nổi tiếng như cô ba Trần, khi làm nũng cũng khiến người khác phải khuất phục.
Trang Thiếu Châu nghe mà cảm thấy như tai mình mềm nhũn. Đánh không được, mắng cũng không xong, mà trước mặt bao nhiêu người thế này thì càng không thể hôn cô để dỗ dành. Anh đành nhẫn nại kéo cô vào lòng, cách xa Dịch Tư Linh, nhỏ giọng dỗ: "Chúng ta về nhà rồi uống tiếp, được không em?"
Trần Vi Kỳ lắc đầu, cương quyết không mắc bẫy: "Anh tránh ra!"
Trang Thiếu Châu đau đầu, phải mất rất nhiều công sức mới ép được cô uống nửa bát nước táo. Nhân lúc cô đang lâng lâng không muốn nói chuyện, anh lập tức ra lệnh cho tài xế chuẩn bị xe, sau đó nhanh chóng cáo từ Tạ Tầm Chi.
Tạ Tầm Chi cũng đang mệt mỏi, chỉ mong bữa tiệc mau kết thúc để có thể lôi Dịch Tư Linh, người đang say đến mức "nói gì cũng tuôn hết," về phòng mà "dạy bảo."
Lần này, Tạ Tầm Chi không giữ khách lại qua đêm như mọi khi. Anh ấy biết dù có nói cũng chẳng ai muốn ở lại, vậy nên không cần phải làm khách sáo. Kéo dài thêm nữa, hai "tổ tông" này còn không biết sẽ nói ra chuyện gì kinh thiên động địa.
Hai người đàn ông, bề ngoài vẫn giữ vẻ lịch thiệp, phong thái đĩnh đạc trong bộ vest, nhưng thực chất mặt mũi đã mất sạch, cảm giác như đang bị lột trần giữa phố đông người.
Trang Thiếu Châu khẽ ho, chỉnh lại giọng nói: "Xin lỗi anh Tạ, tối nay đã làm anh chê cười. Tanya không giỏi uống rượu. Lần tới hai người ghé Hồng Kông, tôi và Tanya sẽ tiếp đón chu đáo, mời hai người đến nhà dùng bữa."
Tạ Tầm Chi bắt tay anh, mỉm cười đáp: "Anh khách sáo quá rồi, anh Trang. Chỉ là lời nói vô tư, anh đừng để bụng. Tình huống hôm nay đặc biệt, tôi cũng không giữ hai người lại được. Lần sau nhất định sẽ thoải mái hơn."
Hai người đàn ông vẫn cố giữ chút thể diện cuối cùng, nhưng trong lòng đều nghĩ thầm cùng một câu: "Sẽ không có lần sau nữa đâu."
Không còn bị Tạ Tầm Chi cản trở, Dịch Tư Linh nhanh chóng chạy đến bên cạnh Trần Vi Kỳ, nhỏ giọng thì thầm: "Chồng cô có đánh vào mông cô không?"
Nghe đến ba chữ "đánh vào mông," hai má Trần Vi Kỳ càng đỏ bừng như hai đóa hoa rực rỡ. Cô đã lâng lâng, cảm giác như cơ thể mình đang bước đi trên những tầng mây. Rượu vang đỏ vốn dĩ có hậu vị rất mạnh, huống hồ đây lại là loại rượu quý được ủ trong hầm cả mấy chục năm.
Cô say xỉn lẩm bẩm: "... Anh Tạ nhìn có vẻ là chính nhân quân tử, mà cũng đánh mông cô à?"
Dù Dịch Tư Linh say khướt, vẫn không quên bắt trọng điểm: "Cũng? Trần Vi Kỳ! Vậy là chồng cô cũng đánh vào mông cô à! Ha ha ha ha ha ha ha!"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
