Chương 46: Đêm cuối cùng
Editor: Moonliz
Trần Vi Kỳ không biết chuyện gì đang xảy ra. Một giây trước cô còn mơ màng trong ổ ấm áp, giây sau đã bị hất xuống một nơi lạnh lẽo.
Chiếc ghế sofa ngoài ban công làm từ chất liệu chống thấm như da bò, lạnh buốt khiến cô run rẩy. Xương bả vai như bị một lưỡi dao băng sắc lẹm cứa qua.
Trang Thiếu Châu cắn vào đôi môi đầy đặn của cô. Son môi còn sót lại bị nhòe ra hết, Trần Vi Kỳ đau đớn đầy anh ra. Nhưng anh lại ngang ngược lau chất lỏng trên tay lên khắp mặt cô - trán, mí mắt, chóp mũi, tất cả.
"Trên mặt em... là gì vậy... khó chịu quá..."
Mùi hương lạ lùng khiến Trần Vi Kỳ bối rối. Nó không giống hoa, cũng không phải thức ăn. Đôi môi bị anh cắn đến mức sưng đau, cô vô thức dùng đầu lưỡi liếm nhẹ vết thương như một chú chó nhỏ, đôi mắt ngà say đầy mơ màng. Cô đưa tay lên muốn lau đi, nhưng cổ tay đã bị Trang Thiếu Châu giữ chặt.
Người đàn ông trước mặt bỗng thay đổi, khiến cô hoàn toàn không biết phải làm sao. Cô không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Trang Thiếu Châu lạnh lùng nhìn cô.
Kể từ khi quen biết, anh chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt đáng sợ như vậy. Trong lòng anh trào dâng cảm giác muốn phá hủy, nhưng rồi anh lại kìm nén xuống.
Cơn giận dữ cuộn trào trong ngực, khiến hơi thở của anh càng lúc càng nặng nề.
Cô say rồi. Cô không hề biết mình vừa làm gì. Dù anh có tức giận, cô cũng không hiểu. Hai người họ như gà nói chuyện với vịt.
"Là của em. Nước của em." Trang Thiếu Châu nói với giọng bình tĩnh.
Cơ thể Trần Vi Kỳ đầm đìa mồ hôi. Cô cố găng giãy ra: "Em không có nước..."
"Em có."
Một tay anh giữ chặt cổ tay đang giãy giụa của cô, tay còn lại nhanh chóng tháo cà vạt xuống. Anh rất bình thản trói hai cổ tay cô lại như còng tay một phạm nhân mà không chút do dự.
Anh thậm chí còn thắt một chiếc nơ bướm thật đẹp.
Cà vạt lụa xanh nổi bật trên làn da trắng mỡn như tuyết của cô, kích thích mạnh mẽ thị giác của anh. Nhìn tác phẩm của mình, Trang Thiếu Châu cảm thấy hơi thở ngày càng nóng bỏng, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng: "Tốt nhất em đang nói lời mê sảng, Trần Vi Kỳ."
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng bế bổng cô lên như ôm một bó hoa. Dù cô có tăng vài cân, cô vẫn nhẹ bầng với anh.
Việc bất ngờ bị nhấc bổng khiến dạ dày cô quặn lên. Cô nhíu mày, lấm bẩm vài lời than khó chịu.
Trang Thiếu Châu giả vờ không nghe thấy, tiếp tục bế cô thằng vào phòng tắm. Chỉ trong vài thao tác, anh đã lột sạch quần áo trên người cô, mở nước nóng và thả cô dưới vòi sen.
Dòng nước nóng từ đầu đến chân làm Trần Vi Kỳ hoảng hốt, cô kêu lên khe khẽ, đôi mắt nhắm nghiền lại không dám mở ra.
Trang Thiếu Châu cố tình bắt nạt cô, không thèm giúp cô. Anh đứng dựa vào tường, chậm rãi tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, vừa làm vừa quan sát, tận hưởng dáng vẻ yếu đuối hiếm hoi của cô.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
