Chương 44: Đêm thứ ba tại New York
Editor: Moonliz
"Anh dám đánh vào... của em..."
Khuôn mặt xinh đẹp của Trần Vi Kỳ đầy vẻ ngỡ ngàng. Việc Trang Thiếu Châu dám đánh vào mông cô đã vượt xa mọi giới hạn mà cô có thể tưởng tượng, đến mức cô còn không dám nói ra cái từ khiến mình xấu hổ kia.
Cảm giác nóng rực từ bàn tay anh vẫn còn lưu lại trên phần nhạy cảm ấy, như một ngọn lửa nhỏ vừa rơi xuống, nhanh chóng lan rộng và bùng cháy. Nhiệt độ đó khiến Trần Vi Kỳ bừng tỉnh. Cô đột ngột đưa tay nắm lấy cà vạt của Trang Thiếu Châu.
Đôi bàn tay trông mềm mại, không xương, được dưỡng bởi tinh dầu hạnh nhân ngọt ngào, luôn ánh lên vẻ trong suốt như ngọc, hóa ra lại mang một sức mạnh đầy hoang dã.
Đôi tay ấy từng chơi đàn piano, từng nắm giữ phần sâu thẳm của anh, và giờ đang kéo mạnh cà vạt của anh.
Trang Thiếu Châu bị cô kéo đến mức phải cúi thấp đầu, như một con thú săn mồi bị buộc phải khuất phục trước cô.
"Trang Thiếu Châu, anh đừng quá đáng!" Trần Vi Kỳ tức giận quát lên, từng chữ như một lời cảnh cáo. Cả người cô toát ra vẻ cứng rắn, nhưng đôi mắt hồ ly xinh đẹp ấy vẫn phảng phất nét thẹn thùng.
Trang Thiếu Châu cúi đầu thấp hơn, ánh mắt đối diện ánh mắt cô. Giọng anh dịu dàng: "Tanya, anh chỉ đang bày tỏ sự không hài lòng của mình."
Trần Vi Kỳ cười nhạt, lạnh lùng không buồn nhìn đôi mắt sâu thẳm như sương mù của anh: "Anh có gì mà không hài lòng?"
Đêm nào cô cũng chiều anh, vậy mà anh còn không hài lòng. Trần Vi Kỳ nghĩ có lẽ cô đã quá tốt với Trang Thiếu Châu, khiến anh càng ngày càng dám bày trò bắt nạt cô. Trên giường để anh làm gì thì làm đã đủ lắm rồi, dù anh mạnh mẽ hơn thì cô vẫn thấy thoải mái.
Khi Trang Thiếu Châu định ôm cô, tay anh bị cô gạt ra. Anh chỉ có thể thu tay về, bình tĩnh nói: "Nhất định em đã nhận bó hoa của thằng nhóc ngoại quốc kia rồi mới lén vứt đi, đúng không? Em giữ thể diện cho nó đúng không? Còn hoa anh tặng, em lại ném đi ngay trước mặt bao nhiêu người."
Cổ họng Trang Thiếu Châu khẽ động, giọng anh trầm xuống, nghe đầy bất mãn: "Chẳng lẽ thể diện của anh lại không đáng để em bận tâm một chút nào?"
Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng cơ thể thì căng cứng, khiến giọng nói của anh càng thêm khô khốc. Người đàn ông cao cao tại thượng này, trước giờ không bao giờ cúi đầu trước ai, giờ lại cúi đầu trước cô, hỏi rằng liệu anh có đáng để cô bận tâm. Câu hỏi ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim cô, còn sâu sắc hơn bất kỳ lời tình cảm nào như "Anh yêu em" hay "Anh thích em."
Nhịp tim của cô bỗng trở nên hỗn loạn.
Cô vô cùng thích nhìn Trang Thiếu Châu cúi đầu trước mình, nên mới dung túng cho anh mỗi lần anh dùng môi và lưỡi mà bắt nạt những nơi mềm yếu nhất trên cơ thể cô.
Ngọn lửa giận của Trần Vi Kỳ đã vơi đi quá nửa. Lực tay kéo cà vạt anh cũng nhẹ hơn, hàng mi cô khẽ động, giọng nói có chút lúng túng: "... Em đâu có ném hoa của anh. Nói như thể em đối xử rất tệ với anh. Em..."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
