Chương 43: Venus
Editor: Moonliz
Anh là chồng của cô, thực ra chẳng có gì to tát, nhưng thốt ra từ miệng anh, cứ như thể đó là chuyện gì lớn lao lắm.
Trong lòng Trần Vi Kỳ có hơi mềm mại, tê tê vui sướng.
Đúng vậy, có thể làm chồng của cô, đương nhiên là một điều to tát.
Chỉ là anh nhấn mạnh điều đó quá nhiều lần, không khỏi có hơi tâm tư tuyên bố chủ quyền. Ngoài mặt nói anh là chồng của cô, thực ra là muốn cô biết rằng cô chính là vợ của anh.
Trần Vi Kỳ không khỏi muốn bật cười. Anh thường làm những việc khiến cô bất đắc dĩ, nhưng lại không hề đáng ghét. Trong sự mạnh mẽ của anh luôn ẩn chứa sự dịu dàng. Việc cân bằng giữa hai điều này thực ra không dễ dàng, quá mạnh mẽ sẽ khiến người ta phản cảm, quá dịu dàng lại dễ gây nhàm chán.
Anh dường như sinh ra để biết cách làm phụ nữ mềm lòng.
"Làm chồng của em cũng chẳng có gì ghê gớm." Trần Vi Kỳ nhướng mày, đôi chút kiêu kỳ, cô dời mắt đi, ngồi vào trong xe, đưa tay kéo vạt váy đang tràn ra ngoài vào bên chân mình.
"Làm chồng của người khác đương nhiên chẳng có gì ghê gớm, nhưng làm chồng của Trần Vi Kỳ thì lại khác." Trang Thiếu Châu vuốt chiếc nhẫn lông vũ trên ngón áp út, từ tốn nói.
Động tác chỉnh váy của Trần Vi Kỳ khựng lại, nghiêng đầu nhìn anh, trong mắt ánh lên cảm xúc khó nói thành lời.
Nơi này lúc nào cũng sáng rực ánh đèn, bất kể là ban ngày hay ban đêm. Các tòa nhà chọc trời tỏa sáng suốt đêm, ngay cả sau giờ làm việc cũng không bao giờ tắt đèn. Ai cũng biết New York là thành phố lãng phí điện bậc nhất thế giới.
Sự phồn hoa không bao giờ ngừng nghỉ này dễ dàng khiến người ta lạc lối, không tìm được phương hướng. Khi mới đến New York, Trần Vi Kỳ đã cảm nhận được điều đó, cô đơn mà náo nhiệt.
Nhưng giờ đây, dường như cô không còn cảm thấy chút cô đơn nào ở nơi này nữa.
Ngũ quan tuấn tú của Trang Thiếu Châu trở nên sâu thẳm dưới ánh đèn bên ngoài, lúc sáng lúc tối. Tóc anh chải ngược gọn gàng, giống như một quý ông cổ điển trong phim Hollywood.
Trần Vi Kỳ bất giác nở nụ cười, nhẹ gật đầu: "Đương nhiên, làm chồng của Trần Vi Kỳ em đây thì quả thật rất tuyệt."
Chỉ người được định mệnh sắp đặt mới có thể trở thành bạn đời của cô. Cô bắt đầu dần tin rằng giữa cô và Trang Thiếu Châu có một sự ràng buộc mơ hồ nào đó.
Trần Bắc Đàn luôn nói, Trần Vi Kỳ nhìn nhận vấn đề quá trẻ con, quá tuyệt đối, và quá bốc đồng, không để lại đường lui cho bản thân. Thế giới này rất rộng lớn, con đường đời cũng rất dài. Không ai có thể nói trước được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không ai dám khẳng định ai sẽ yêu ai.
Bên trong chiếc Rolls-Royce, đêm tối huyên náo bị tách biệt hoàn toàn, giống như một hòn đảo yên tĩnh chỉ có hai người họ. Trên người họ dần hòa quyện chung một mùi hương, có thể là mùi sữa tắm, nước dưỡng da, hoặc từ chiếc máy khuếch tán hương trong xe.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
