Chương 16

Chương 17

Thiên Đạo lựa chọn

Đúng lúc ấy.

Toàn bộ Thiên Cung bỗng sáng lên.

Một cột sáng trắng từ Thiên Đạo Thụ bắn thẳng lên bầu trời.

Mặt đất dưới chân chúng tôi khẽ rung.

Tôi vô thức nắm chặt tay anh cả.

“Sư phụ…”

“Có chuyện gì vậy?”

Thủ Thư nhìn lên bầu trời, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Thiên Đạo…”

“Đang đưa ra phán quyết.”

Một giọng nói không phân biệt nam nữ vang vọng khắp Thiên Cung.

Không lớn.

Nhưng mỗi chữ đều như vang lên trong lòng mọi người.

**”Kẻ phản bội.”**

**”Phải bị xóa bỏ.”**

Ngay sau đó.

Vô số xiềng xích trắng từ hư không hiện ra.

Chúng lao về một phương xa.

Tôi nhìn theo.

Trong mắt tôi, những sợi nhân quả của Kẻ Săn Đèn đồng thời bị kéo căng.

Hắn đang ở rất xa.

Nhưng Thiên Đạo vẫn muốn giết hắn.

Tôi không hiểu.

“Tại sao?”

Thủ Thư đáp “Hắn phản bội Thiên Cung.”

“Đánh cắp Thiên Thư.”

“Sửa thiên cơ.”

“Thiên Đạo sẽ không tha.”

Tôi cắn môi.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh cậu bé năm tuổi ôm Mệnh Đăng khóc dưới gốc cây.

Tôi nhớ ánh mắt ấy.

Không phải ánh mắt của người sinh ra đã xấu.

Mà là ánh mắt của một đứa trẻ tuyệt vọng.

Tôi bước lên một bước.

“Không được.”

Anh cả giật mình.

“Noãn Noãn?”

Tôi nhìn cột sáng trên trời.

Rất nghiêm túc nói “Con không muốn ông ấy chết.”

Thủ Thư sửng sốt.

“Con biết mình đang nói gì không?”

Tôi gật đầu.

“Ông ấy làm sai.”

“Nhưng lúc nhỏ…”

“Ông ấy cũng từng là một đứa trẻ.”

“Ông ấy cũng từng muốn cứu người.”

“Nếu ngay cả cơ hội sửa sai cũng không có…”

“Vậy ai sẽ cứu ông ấy?”

Không gian bỗng yên tĩnh.

Sư phụ nhìn tôi rất lâu.

Trong mắt ông hiện lên vẻ xúc động.

Anh hai gãi đầu.

“Con bé…”

“Đúng là Noãn Noãn.”

Anh ba cũng khẽ gật đầu.

“Đó mới là lựa chọn của em ấy.”

Đúng lúc ấy.

Mệnh Đăng trong tay tôi tự bay lên.

Ngọn lửa nhỏ bùng sáng.

Một luồng ánh sáng vàng dịu dàng hòa vào cột sáng trắng trên trời.

Tiếng nói của Thiên Đạo im bặt.

Những xiềng xích trắng cũng chậm rãi dừng lại giữa không trung.

Thủ Thư mở to mắt.

“Không thể nào…”

“Thiên Đạo…”

“Đã chấp nhận ý kiến của Người Giữ Đèn.”

Tôi ngơ ngác nhìn Mệnh Đăng.

Tôi không biết mình vừa làm gì.

Tôi chỉ biết.

Nếu còn một người có thể được cứu.

Tôi muốn thử.

Dù chỉ một lần.

Ở nơi rất xa của Thiên Cung.

Kẻ Săn Đèn chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Xiềng xích trắng đã tan biến.

Hắn khẽ đưa tay chạm lên ngực mình.

Lần đầu tiên sau ba trăm năm.

Trong đôi mắt sau chiếc mặt nạ.

Xuất hiện một tia dao động rất nhỏ.

Hắn khàn giọng lẩm bẩm “Đời thứ mười…”

“Ngươi thật sự…”

“Muốn cứu ta sao?”

Chương 18 Quyển Thiên Thư thứ hai Sau khi Thiên Đạo thu lại những xiềng xích trắng, cả Thiên Cung dần trở về yên tĩnh. Nhưng không ai lên tiếng. Tôi vẫn đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn Mệnh Đăng trong tay. Ngọn lửa nhỏ đã trở lại dịu dàng như trước, giống như tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ. Anh cả ngồi xổm xuống trước mặt tôi. “Noãn Noãn.” Tôi ngẩng đầu. “Có mệt không?” Tôi suy nghĩ một chút rồi gật đầu. “Có một chút.” Anh cả khẽ xoa đầu tôi. “Vậy nghỉ ngơi một lát.” Anh hai lập tức lấy từ balo ra một hộp sữa cùng mấy chiếc bánh quy hình gấu. “Anh hai biết ngay em sẽ đói.” Tôi nhận lấy hộp sữa, cười híp cả mắt. “Cảm ơn anh hai.” Anh ba đứng bên cạnh nhìn Mệnh Đăng trong tay tôi, vẻ mặt vẫn đầy suy tư. “Năng lực nhìn thấy nhân quả vừa mới thức tỉnh.” “Trong thời gian ngắn không nên sử dụng quá nhiều.” “Tinh thần sẽ không chịu nổi.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu. “Vâng ạ.” Thủ Thư lặng lẽ nhìn chúng tôi. Trong ánh mắt già nua của ông hiện lên một nụ cười hiền hòa. “Ba trăm năm.” “Cuối cùng Thiên Cung cũng có tiếng cười của trẻ nhỏ.” Nói xong, ông chống chổi xoay người. “Đi theo ta.” “Còn một thứ.” “Đến lúc giao cho con rồi.” Tôi tò mò chạy theo. Lần này, Thủ Thư dẫn chúng tôi đi đến tầng cao nhất của thư viện. Khác với những tầng bên dưới, nơi này chỉ có tám chiếc bệ đá xếp thành hình tròn. Nhưng trên tám bệ đá… Chỉ còn sáu quyển sách. Hai bệ còn lại trống không. Tôi chớp chớp mắt. “Ông ơi.” “Sao thiếu hai quyển rồi?” Thủ Thư khẽ thở dài. “Một quyển đã nhận chủ.” Ông nhìn Mệnh Đăng bên hông tôi. “Đó là Thiên Thư thứ nhất.” “Ba quyển khác bị Kẻ Săn Đèn cướp đi.” “Cho nên…” “Hiện tại chỉ còn sáu.” Ông bước đến trước một quyển sách phát ra ánh sáng xanh nhạt. Quyển sách tự động bay lên. Nhẹ nhàng dừng trước mặt tôi. Tôi không dám đưa tay. “Con… vẫn phải đổi ký ức sao?” Thủ Thư lắc đầu. “Không.” “Thiên Thư thứ hai cũng đã chọn con.” “Từ giờ trở đi.” “Mỗi khi con trưởng thành hơn.” “Nó sẽ tự mở thêm một trang.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.