Chương 14

Mà nhìn thẳng vào chiếc chìa khóa trong tay Sư phụ.

“Ba trăm năm.”

“Cuối cùng chìa khóa cũng xuất hiện.”

Sư phụ lạnh lùng hỏi “Ngươi muốn mở cái gì?”

Kẻ Săn Đèn bật cười.

“Đương nhiên là mở cánh cửa cuối cùng.”

“Từ đầu đến cuối.”

“Các ngươi đều không biết Thiên Cung đang giấu thứ gì.”

Thủ Thư quát lớn “Im miệng!”

Ông giơ cây chổi lên.

Trong nháy mắt, vô số trang sách trắng bay lên như bão tuyết, hóa thành từng sợi xích ánh sáng lao về phía Kẻ Săn Đèn.

Xoẹt!

Xoẹt!

Xoẹt!

Hàng trăm sợi xích đan thành một tấm lưới khổng lồ.

Kẻ Săn Đèn giơ tay.

Chiếc đèn tắt trong tay hắn phát ra ánh sáng đen.

Một nửa sợi xích lập tức hóa thành tro bụi.

Nhưng nửa còn lại vẫn quấn lấy cánh tay hắn.

“Thủ Thư.”

“Ông già rồi.”

Hắn vừa nói vừa giật mạnh.

Rầm!

Thủ Thư bị chấn động lùi liền ba bước.

Khóe miệng ông rỉ ra một vệt máu.

Tôi lo lắng chạy tới.

“Ông ơi!”

Thủ Thư đưa tay ngăn tôi.

“Đừng lại đây.”

Ngay lúc ấy.

Sư phụ kết ấn.

Một thanh kiếm ánh sáng từ sau lưng ông hiện lên, chém thẳng xuống.

Ầm!

Kiếm quang và hắc khí va chạm.

Cả thư viện rung chuyển dữ dội.

Tôi lần đầu tiên nhìn thấy Sư phụ chiến đấu toàn lực.

Tóc bạc tung bay.

Đạo bào phần phật.

Khí tức trên người ông mạnh đến mức tôi gần như không mở nổi mắt.

Nhưng Kẻ Săn Đèn…

Lại chỉ lùi hai bước.

Hắn cười.

“Ba trăm năm.”

“Ông tiến bộ.”

“Sư phụ.”

Hai chữ cuối cùng vừa vang lên.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Tôi ngơ ngác nhìn Sư phụ.

“Sư… phụ?”

Sư phụ không đáp.

Ông chỉ siết chặt thanh kiếm trong tay.

Ánh mắt càng thêm lạnh.

“Từ lúc ngươi phản bội Thiên Cung.”

“Ngươi đã không còn là đệ tử của ta.”

Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Kẻ Săn Đèn…

Lại từng là đồ đệ của Sư phụ?

Kẻ Săn Đèn khẽ cúi đầu.

“Đệ tử?”

“Ba trăm năm trước.”

“Chính người cũng không cứu được chúng ta.”

Không khí chợt yên lặng.

Sư phụ không phản bác.

Trong mắt ông hiện lên một tia đau xót rất sâu.

Nhưng chỉ thoáng qua.

Ngay sau đó, ông lại giơ kiếm.

“Cho dù thế nào.”

“Hôm nay ta cũng không để ngươi mang chìa khóa đi.”

Hai người gần như đồng thời lao tới.

Ánh sáng trắng và hắc khí va chạm liên tục.

Không ai chiếm được ưu thế.

Tôi nhìn đến nín thở.

Đây là lần đầu tiên.

Có người ngang sức với Sư phụ.

Đúng lúc ấy, Kẻ Săn Đèn bỗng mỉm cười.

Ánh mắt hắn lướt qua tôi.

Rồi trong nháy mắt biến mất khỏi vị trí cũ.

“Không hay!”

Thủ Thư hét lên.

Nhưng đã muộn.

Kẻ Săn Đèn xuất hiện ngay sau lưng tôi.

Bàn tay hắn vươn về phía chiếc chìa khóa trong tay Sư phụ.

Mà cũng trong khoảnh khắc ấy.

Mệnh Đăng bên hông tôi bùng cháy dữ dội.

Chương 15

Thức tỉnh tầng thứ tư

Ngay khi ngọn lửa trong Mệnh Đăng bùng lên, tôi cảm thấy cả người nóng rực.

Không đau.

Nhưng rất nóng.

Giống như có một dòng nước ấm đang chảy khắp cơ thể.

“Noãn Noãn!”

Tôi nghe thấy anh cả gọi mình.

Nhưng âm thanh ấy càng lúc càng xa.

Trước mắt tôi, màu sắc của thế giới bắt đầu thay đổi.

Tôi nhìn thấy trên người mỗi người đều xuất hiện những sợi chỉ.

Có sợi màu vàng.

Có sợi màu trắng.

Có sợi màu đỏ.

Những sợi chỉ ấy nối giữa người với người, giữa người với Thiên Đạo Thụ, giữa người với từng quyển Thiên Thư.

Tôi ngơ ngác.

“Sư phụ…”

“Con nhìn thấy dây.”

Sư phụ vừa giao chiến vừa quay đầu.

“Con nhìn thấy gì?”

“Trên người mọi người có rất nhiều dây.”

Thủ Thư lập tức biến sắc.

“Không phải dây.”

“Là nhân quả.”

Ông nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.

“Mệnh Đăng…”

“Đã thức tỉnh tầng thứ tư.”

Tôi chẳng hiểu tầng thứ tư là gì.

Nhưng tôi nhìn thấy trên người Kẻ Săn Đèn có vô số sợi chỉ đen.

Những sợi chỉ ấy không nối với Thiên Đạo Thụ.

Mà nối về một khoảng không tối tăm phía sau Thiên Cung.

Tôi còn nhìn thấy…

Một sợi chỉ màu vàng rất mảnh nối giữa hắn và Sư phụ.

Đứt rồi.

Nhưng vẫn còn.

Tôi vô thức nói lớn “Sư phụ!”

“Ông ấy từng là người nhà mình!”

Động tác của Kẻ Săn Đèn khựng lại.

Hắn quay đầu nhìn tôi.

“Con nhìn thấy?”

Tôi gật đầu.

“Con còn nhìn thấy…”

Tôi nhìn chằm chằm vào sợi chỉ đen quấn quanh cổ tay hắn.

“Ông rất đau.”

“Linh hồn ông đang khóc.”

Lần đầu tiên.

Kẻ Săn Đèn không cười nữa.

Hắn đứng yên.

Đôi bàn tay khẽ run lên.

Trong mắt Thủ Thư hiện lên vẻ chấn động.

“Năng lực của tầng thứ tư…”

“Thấy nhân quả.”

“Thấy cả những thứ mắt thường không thể thấy.”

Tôi nhìn Kẻ Săn Đèn.

Trong vô số sợi chỉ đen quanh hắn.

Tôi còn nhìn thấy một đứa trẻ.

Đó là một cậu bé khoảng năm tuổi.

Đang ngồi co ro trong bóng tối.

Ôm một ngọn Mệnh Đăng đã tắt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.