Chương96: Không sao, chẳng qua em bị chó cắn thôi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt chạy một mạch về nhà, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảm xúc về

những hình ảnh không thể lý giải… Chắc chắn cô đã bị tên quái gở ấy làm cho hồ

đồ rồi. Nếu không sao cô lại có thể nghĩ rằng người cứu cô lần trước là Tề Hạo

chứ?

Ảo

giác! Nhất định là ảo giác!

Nhưng

chuyện hôm nay cũng một lần nữa chứng minh: Tên bn th này tuyệt đối không

có điều tốt đẹp gì!

Hôm nay,

Tế Nguyệt Thanh Thanh lên mạng với tâm trạng rất khác thường, gặp ai cũng giết.

Phong

Diệp Vô Nhai hỏi: “Bà xã, có chuyện gì vậy?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Không có gì”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Thật sự không có gì chứ?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Không sao, chẳng qua em bị chó cắn

thôi!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Không sao, nếu có cơ hội, em có thể

xem xét đến việc cắn lại nó”.

Nhưng

mà phải cùng một con chó.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: =.=||

Thật

chẳng hài hước chút nào!

Đúng

lúc này, Ta Là Một Con Rồng đăng nhập, anh chàng thấy Tế Nguyệt Thanh Thanh

đang ở trên mạng liền ném lên một câu

“Tế

Nguyệt Thanh Thanh, chuyện của mẹ cậu đừng đến tìm mình nữa!”

Bệnh cũ

của tên này lại tái phát à? Sao nói gì cũng phát lên kênh Thế Giới vậy, không

biết dùng kênh Riêng Tư sao?

Không

lẽ mẹ lại gọi điện thoại cho cậu ta? Kỷ Hiểu Nguyệt hết cách, cô cũng không

muốn mà!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh gõ lên hai chữ: “Riêng Tư”, Ta Là

Một Con Rồng đổi sang kênh Riêng Tư.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Cậu ta đang nói cái gì vậy?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, việc này không cần để Đại Thần biết, vì thế cô nói “Cậu

ta đang mắng người khác, anh mặc kệ cậu ta đi”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Có cần anh giúp không?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Không cần đâu”.

Xử lý

Hoa Hồ Điệp là một việc quá dễ dàng.

Cùng

lúc đó, Tế Nguyệt Thanh Thanh và Ta Là Một Con Rồng đang nói chuyện riêng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu làm sao vậy?”

Ta Là

Một Con Rồng: “Có phải mẹ cậu có thiên lý nhãn

không? Trưa nay ở quán lẩu, mình và Tổng giám đốc Tề mới bắt đầu nói chuyện thì

bác ấy gọi điện đến, mà cứ bắt đầu nói là chưa xong chưa chịu dừng! Đợi bác ấy

nói xong thì Tổng giám đốc Tề đi mất rồi!

Sau đó

là một chuỗi những icon mặt khóc lớn.

Ta Là

Một Con Rồng tiếp tục đau khổ: “Vì sao có lòng tốt mà không được

báo đáp vậy hả!!!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Lần sau mẹ mình gọi đến nữa thì

cậu cứ nói bọn mình chia tay rồi. Lần tới mình sẽ mua cho cậu một số mới”.

Ta Là

Một Con Rồng: “Mình không cần! Sau này những việc

như vậy đừng tìm mình nữa, đi mà tìm An Húc Dương ấy, cậu ta không phải là bạn

trai của cậu sao?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Có muốn mình đi gặp Măng Mọc Sau

Mưa thay cậu nữa không?”

Ta Là

Một Con Rồng hoàn toàn chìm trong im lặng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh gửi lên mấy dấu chấm hỏi, anh chàng vẫn tiếp tục im lặng.

Tên này

bình thường đâu phải người không chịu nổi đả kích như vậy! Tế Nguyệt Thanh

Thanh đang nghĩ liệu có nên an ủi anh chàng một chút không thì Ta Là Một Con

Rồng sống lại.

Ta Là

Một Con Rồng thích thú nói: “Tế Nguyệt, ông xã cậu nói anh ta

sẽ giúp cậu!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu nói cho Đại Thần biết!!”

Ta Là

Một Con Rồng: “Cậu chỉ bảo mình không được nói cho

An Húc Dương, chứ chưa bảo mình không được nói cho Đại Thần!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh thực lòng muốn đánh Hoa Hồ Điệp một trận.

Như là

để xác nhận lại lời của Ta Là Một Con Rồng, Phong Diệp Vô Nhai bình tĩnh gõ lên

mấy chữ: “Để anh xử lý”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh thực muốn nhảy lầu!

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận thầm rủa: “Hoa Hồ Điệp! Cậu nhất định sẽ bị báo ứng sớm thôi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.