Chương95: Cưỡng hôn trong thang máy

Tòa nhà

Lăng Thăng đứng sừng sững như một con quái vt t l*n trong khu vực sầm uất

nhất của trung tâm thành phố. Trước đại sảnh tòa nhà đó, chiếc xe của An Húc

Dương nhìn có vẻ khá bé nhỏ. Cả An Húc Dương lẩn Kỷ Hiểu Nguyệt đều có cảm giác

như có một thứ áp lực vô hình nào đó dồn lên hai người bọn họ. Lúc Kỷ Hiểu

Nguyệt xuống xe, An Húc Dương có ý muốn đưa cô lên nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt kiên

quyết từ chối.

Cô hoàn

toàn không nghi ngờ về sức hấp dẫn và khả năng gây chấn động của An Húc Dương,

cuộc sống của cô giờ đã đủ “đặc sắc” lắm rồi, càng không muốn điên đầu thêm

nữa. Kỷ Hiểu Nguyệt cầm túi xách chạy như bay khi xuống xe, để lại sau lung ánh

mắt buồn bã của An Húc Dương.

Chiếc

BMW màu bạc chầm chậm tiến vào biển người, sau một quãng tăng tốc chiếc xe đột

ngột quay đầu, tiến thẳng về bãi đỗ xe của Lăng Thăng.

An Húc

Dương vừa dừng xe, quay người đã thấy một chiếc Lincoln như hổ rình mồi dừng ở

phía sau anh từ lúc nào. Tề Hạo nghiêm nghị đứng cạnh xe, ánh mắt lạnh lùng

nhìn An Húc Dương.

Hai

người đàn ông gặp nhau luôn không cần quá nhiều từ ngữ, ánh mắt họ đã nói lên

tất cả. Cuộc nói chuyện của bọn họ rất đơn giản, đồng thời cũng vô cùng thẳng

thắn.

Tề Hạo “Tôi nghĩ bản hợp đồng của chúng ta có thể kết thúc tại đây được rồi”.

An Húc

Dương: “Anh nghĩ tôi sẽ để ý đến việc đó sao?”

Tề Hạo “Đó là việc của anh”.

An Húc

Dương: “Hiểu Nguyệt là bạn gái của tôi!”

Tề Hạo “Anh tự tin quá rồi đấy!”

An Húc

Dương: “Đừng nghĩ tôi có thể dễ dàng bị anh đánh bại giống Phong Tín Nhi”.

Tề Hạo “Đã dám mời anh đến dĩ nhiên tôi đã biết tất cả về anh”.

An Húc

Dương: “Anh cho rằng tôi sẽ thua anh sao?”

Tề Hạo

mỉm cười, lạnh lùng quay người rời đi. An Húc Dương đang định quay lại tìm Kỷ

Hiểu Nguyệt, nhưng vừa bước được hai bước, đột nhiên anh nhận ra: Kết thúc hợp

đồng có nghĩa là anh không thể tùy tiện bước vào tòa nhà Lăng Thăng này nữa.


Kỷ Hiểu

Nguyệt vừa bước vào văn phòng đã thấy bảy cái đầu đang túm tụm vội vàng tản ra,

mọi người ai cũng tỏ vẻ “nhiệt tình làm việc, tích cực đi lên”. Kỷ Hiểu Nguyệt

đã quen với việc trở thành nhân vật chính trong những tin đồn, vì thế cô nhanh

chóng lờ đi.

Đào

Song Song tỏ ra vô cùng thân thiết, mỉm cười rạng rỡ với Kỷ Hiểu Nguyệt rồi bí

ẩn sán lại gần “Hiểu

Nguyệt, cậu giấu kỹ thật đấy! Thì ra cậu và An Húc Dương đang hẹn hò!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt chỉ cười nhẹ, không đáp.

“Bắt

đầu từ khi nào vậy?” Nàng ta tiếp tục hóng chuyện.

Kỷ Hiểu

Nguyệt tiếp tục mỉm cười.

“Vậy

cậu với Tổng giám đốc…”

Ánh mắt

lạnh lẽo của Kỷ Hiểu Nguyệt liếc sang, Đào Song Song gượng cười rồi biết điều

bỏ đi.

Người

ta là “quý nhân”, không thể đắc tội được!

Kỷ Hiểu

Nguyệt lại nghĩ đến chuyện lúc trưa, không biết Tổng giám đốc Tề sẽ “xuất

chiêu” gì để đối phó với cô đây? Cô vẫn phải lên kế hoạch tự bảo vệ mình trước

đã.

Vì thế,

lúc Tề Hạo và Nhiếp Phong kẻ trước người sau đi lên đã thấy “cô gái lao công”

đang cố gắng lau dọn sàn nhà.

Nhiếp

Phong che miệng cười trộm, cô nàng này đúng là lúc nào cũng rất tinh ranh! Anh

liếc nhìn sang “người đàn ông bị bỏ rơi trong nồi lẩu”, khuôn mặt Tề Hạo vẫn

nghiêm nghị, thái độ đang cực kỳ khó đoán. Nhiếp Phong quyết định bước chậm

lại, cách xa đôi “oan gia” một chút, nhằm tránh bị va lây.

không ngẩng đầu lên, nhưng từ không khí xung quanh cũng có thể dễ dàng nhận ra

ai đó đang “giá lâm”. Kỷ Hiểu Nguyệt cúi đầu, tiếp tục cần mẫn làm việc, tỏ ra

thái độ tôi là một con ong thợ chăm chỉ…

Bóng

người cao lớn từ từ đi đến chỗ cô, Kỷ Hiểu Nguyệt nín thở… Bước chân quen

thuộc, tiến đến, rồi… rồi… lướt qua.

Hả? Hả?

Hả? Đi rồi sao?

Kỷ Hiểu

Nguyệt hơi ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng Tề Hạo đang đi thẳng vào văn phòng

Tổng giám đốc, rồi lại cúi đầu nhìn lại chính mình. Lạ thật, mặc dù cô đã thay

đồng phục nhân viên vệ sinh, lại đeo thêm cả khẩu trang nhưng Tề Hạo không thể

nào không nhận ra cô chứ?

Bỗng

nhiên anh ta lại… không tìm cô gây sự?!

Kỷ Hiểu

Nguyệt dừng công việc đang làm lại. Bình tĩnh như vậy, thật không giống Tề “đại

quái nhân” chút nào!

Anh ta

tức giận? Hay là anh ta sẽ ra tay sau? Kỷ Hiểu Nguyệt ngây người không biết sẽ

phải đối phó thế nào.

“Này,

làm việc nghiêm túc một chút đi, lau chỗ này này, cả ở đây nữa!” Bả vai Nhiếp

Phong rung lên bần bật trong trạng thái nhẫn nhịn không dám cười to.

Xem ra

cô nàng này không bị người ta chèn ép, bắt nạt thì không thấy thoải mái. Đứng

ngây ra đó nhìn theo bóng Tề Hạo làm gì? Xông lên cãi nhau đi, như vậy mới thú

vị chứ! Mình muốn xem trò vui quá!

Kỷ Hiểu

Nguyệt lườm sang Nhiếp Phong, thu hết vẻ mặt gian trá của anh ta vào trong tầm

mắt, rồi dùng chổi lau nhà tấn công trực diện vào chiếc giày da bóng bẩy của

anh ta.

“Này,

cẩn thận một chút! Lau bên kia ấy, không phải bên này!” May mắn là Nhiếp Phong

nhảy lên kịp thời.

Có phải

mình nói sai gì không? Mình muốn Kỷ Hiểu Nguyệt xông lên tấn công Tề Hạo chứ

không phải nhằm vào mình mà!

Chiếc

chổi lau nhà trong tay Kỷ Hiểu Nguyệt tiếp tục múa như bay: “Tránh đường, tránh

đường…”

Nhiếp

Phong vừa nhảy vừa kêu, cuối cùng không còn đường thoát đành nhanh chóng nhảy

vào văn phòng của Tề Hạo. Nhiếp Phong lo sợ thiên hạ đang quá thái bình, vội

vàng chạy đến trước mặt Tề Hạo khuyến khích “Cậu cứ

để cô nàng của cậu không biết “kiêng trời nể đất” như vậy sao?”

Tề Hạo

lạnh lùng ngước mắt lên khiến Nhiếp Phong sợ hãi rụt cổ.

“Muốn

ăn lại không dám ăn! Đây vốn không phải phong cách của Tổng giám đốc Tề mà mình

biết. Cậu nói xem, trận chiến này có vẻ kéo dài cũng quá lâu rồi đấy!”

Ánh mắt

Tề Hạo mỗi lúc một thêm lạnh lẽo: “Cậu nghĩ tôi muốn như vậy sao?”

Nhiếp

Phong vừa nghe đã thấy hấp dẫn, lập tức chạy đến, khuôn mặt baby ghi rõ hai chữ

“tò mò”: “Có kế hoạch gì chưa?”

“Không

có”.

“Không

có?” Không thể nào!

“Cậu

rảnh quá hả?”

“…”

Nhiếp Phong ngại ngùng lui ra ngoài.

Đúng là

chẳng thu được kết quả gì tốt đẹp!

Tề Hạo

ngồi bất động rất lâu nhìn bút máy trên tay. Đúng là anh chẳng có kể hoạch gì

cả. Vì bất kỳ kế hoạch nào cứ áp dụng với Kỷ Hiểu Nguyệt liền lập tức “biến

dạng”. Nhưng cứ kéo dài mãi thế này đúng là rất bất lợi!


Tề đại

nhân đột nhiên không đến gây sự khiến Kỷ Hiểu Nguyệt vừa vui mừng vừa lo lắng.

Vì thế lúc tan tầm, Kỷ Hiểu Nguyệt chạy như bay vào trong thang máy.

Lúc

thấy cửa thang máy từ từ khép lại, cô nghĩ mình sắp rời xa được chốn nguy hiểm

rồi thì một bàn tay to lớn đột nhiên chắn ngang cửa.

Ôi!

Không phải chứ?

Kỷ Hiểu

Nguyệt ai oán nhìn khuôn mặt của kẻ đang đứng ngoài thang máy. Cô biết mà, cô

biết sẽ như vậy mà!

Với

“nhân phẩm” của Tề Hạo, anh ta làm sao có thể bỏ qua cho cô được!

“Chào

Tổng giám đốc! Tạm biệt Tổng giám đốc!” Kỷ Hiểu Nguyệt định lao ra ngoài chạy

trốn thì bị một cánh tay ôm chặt lấy, đẩy thẳng vào một góc của thang máy.

“Á…!”

Có nhầm hay không vậy? Anh ta ra tay rồi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt cố gắng phản kháng, nhưng ai đó có vóc dáng cao hơn cô, mạnh hơn cô nên

sự phản kháng không có chút hiệu quả. Tiếng hét chói tai của Kỷ Hiểu Nguyệt lập

tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, nhưng cùng lúc đó cánh cửa thang máy

từ từ khép lại.

“Anh…

anh… anh muốn làm gì hả?”

Tề Hạo

im lặng nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt với ánh mắt bí hiểm. Anh khóa chặt Kỷ Hiểu Nguyệt

trong một góc thang máy, một tay ôm chặt eo lưng cô, kéo cô vào lòng. Hơi thở

nam tính tràn ngập mọi giác quan của Hiểu Nguyệt.

Sao lại

thế này?

Kỷ Hiểu

Nguyệt gần như phát điên! Nhưng giờ cần phải lý trí, lý trí!

“Này…

này, bỏ tôi ra rồi nói chuyện được không? Như thế này… vất vả quá…” Vốn Kỷ Hiểu

Nguyệt định nói như thế này rất bất lịch sự, nhưng với Tổng giám đốc Tề ba chữ

này chỉ sợ không ăn thua. Hơn nữa, cô nhanh chóng phát hiện, hình như cô có nói

gì cũng không có tác dụng. Tề Hạo chỉ lặng lẽ nhìn cô, hoàn toàn im lặng.

Đôi mắt

kia quá sâu khiến cô không thể thăm dò được cảm xúc. Trống ngực Kỷ Hiểu Nguyệt

đập thình thịch, nói gì đi, nói gì đi chứ, anh muốn làm tôi ngạt chết à?

Sao hôm

nay thang máy tầng 48 lại xuống thẳng tầng 1? Sao tầng 48 lại cao vậy? Sao thời

gian trôi qua chậm thế? Sao… không khí lại loãng vậy?

Kỷ Hiểu

Nguyệt phát hiện, cô càng giãy dụa ánh mắt người nào đó càng u ám. Cô sai rồi…

Người

xưa vẫn nói, con thỏ bị chọc giận cũng biết cắn người. Kỷ Hiểu Nguyệt vốn không

phải là thỏ, sau khi cố gắng vùng vẫy nửa ngày cũng không chạy thoát, ngược lại

còn thêm nguy hiểm. Cô hít một hơi cắn mạnh lên cánh tay của Tề Hạo.

Hic…

cảm giác này hình như có chút quen thuộc, hình như một lúc nào đó cô đã cắn như

vậy rồi…

Lúc đó,

anh ta cũng im lặng không hề nhúc nhích, để mặc cô trút giận…

Ký ức

thoàng hiện lên, quay về một ngày trong quá khứ…

Lực cắn

của Kỷ Hiểu Nguyệt yếu dần, miệng cô từ từ thả lỏng, một cảm giác không chắc

chắn lại hiện lên.

Đúng

lúc này, một giọng nói khàn khàn vang lên “Cắn

xong rồi hả? Vậy giờ đến lượt tôi”.

Không

để Kỷ Hiểu Nguyệt kịp tỉnh táo, đôi môi nóng bỏng của anh đã chính xác ôm trọn

môi cô, mạnh mẽ cậy bờ môi đang hơi hé mở, tiến vào vùng đất ngát hương.

Lúc mới

bắt đầu, nụ hôn của anh rất thô bạo, mạnh mẽ như muốn trừng phạt, nhưng khi Kỷ

Hiểu Nguyệt khó chịu kêu lên một tiếng, nụ hôn của anh nhẹ nhàng hơn. Trong lưu

luyến có áp lực, trong nồng cháy có thương tiếc, như một ngọn núi lửa sắp phun

trào nhưng lại cố gắng kiềm chế sự bùng nổ mãnh liệt.

Cảm

giác này… rất giống…

Không

thể nào! Không thể là anh ta được!

Nụ hôn

của Tề Hạo cuối cùng cũng dừng lại nhưng cánh tay vẫn ôm chặt lấy thắt lưng Kỷ

Hiểu Nguyệt, vóc dáng cao lớn ấy khóa cô trong một góc nhỏ của thang máy.

“Lần

sau còn chơi trò “dịch chuyện tức thời” nữa thì đây là cái giá em phải trả”.

“Dịch

chuyển tức thời” cái… cái gì hả?

Kỷ Hiểu

Nguyệt “giao chiến” với Tề Hạo không ít, vì thế dễ dàng nắm bắt tư duy của anh.

Cô hiểu cái mà anh ta gọi là “dịch chuyển tức thời” chắc chắn ám chỉ chuyện cô

“dịch chuyển” từ quán lẩu đến nhà hàng Pháp.

Liệu cô

có nên cười vì sự hài hước của Tổng giám đốc Tề không?

Nhưng

giờ phút này Kỷ Hiểu Nguyệt không thể cười nổi. Theo bảng số hiển thị trên

thang máy, họ đang từ tầng 4 xuống tầng 3.

Làm sao

bây giờ… làm sao bây giờ… làm sao bây giờ? Cô không muốn đến lúc thang máy mở

ra họ vẫn ở… cái tư thế này! Nếu dùng sức thì không phải đối thủ, vậy chỉ còn

cách…

Ánh mắt

Kỷ Hiểu Nguyệt bỗng dịu dàng hơn, giọng nói đột ngột trở nên mềm mỏng: “Tôi…

lần sau tôi sẽ không làm vậy nữa…”

Tề Hạo

bất giấc sững sờ, nhìn khuôn mặt ửng đỏ thoáng ngượng ngùng, đôi mắt cụp xuống

ngân ngấn nước, nhìn mà lại như không nhìn, hơi thở gấp gáp. Nhất là giọng nói

của cô, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ dịu dàng đến thế…

Trái

tim anh bỗng rung động mãnh liệt, lực cánh tay cũng vì thế mà yếu đi rất nhiều.

Gần như

cùng lúc, khi thang máy xuống đến tầng 1, nhân lúc Tề Hạo còn đứng ngây người,

Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng đẩy “chướng ngại vật” trước mắt, xoay người bỏ chạy như

bay ra khỏi thang máy.

Tề Hạo

vẫn đứng lặng ở đó, không hề cử động, chỉ khẽ quay đầu nhìn theo hướng Hiểu

Nguyệt bỏ chạy, ánh mắt sáng lấp lánh.

Đầu ngón

tay anh vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể cô. Trên môi anh vẫn còn

vương lại hơi thở thơm mát của cô. Bên tai anh vẫn còn vang vọng giọng nói dịu

dàng của cô. Còn cô… đã đi từ bao giờ.

Anh

biết rõ sự dịu dàng đó chỉ là cạm bẫy để lừa anh, nhưng anh lại không thể kháng

cự. Nếu… một ngày nào đó… cô có thể thành tâm, nguyện ý dịu dàng với anh như

vậy thì…

Tề Hạo

khẽ mỉm cười, cô nhóc của anh ơi, em nghĩ em sẽ chạy thoát sao?

Tin đồn

lại một lần nữa lan đi rất nhanh với tốc độ ánh sáng: Kỷ Hiểu Nguyệt và Tổng

giám đốc Tề đi chung một thang máy, có những hành động thân mật mờ ám. Đáng chú

ý nhất là, lúc Kỷ Hiểu Nguyệt vào thang máy vẫn rất bình thường, nhưng lúc ra

khỏi thang máy môi lại sưng đỏ, khả nghi lắm, khả nghi lắm!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.