Chương97: Đúng là báo ứng!

Qủa

nhiên, báo ứng giáng xuống đầu Hoa Hồ Điệp rất nhanh.

Hôm sau

là ngày Hoa Hồ Điệp và Măng Mọc Sau Mưa hẹn gặp mặt, Kỷ Hiểu Nguyệt thay Hoa Hồ

Điệp “xuất trận”. Để xứ lý tốt chuyện của Măng Mọc Sau Mưa, Kỷ Hiểu Nguyệt đã

phải từ chối cuộc hẹn với An Húc Dương, một mình đi tới quán cà phê.

Đúng là

giờ tan tầm nên người trong quán không đông, nhưng rốt cuộc người nào mới là

Măng Mọc Sau Mưa đây?

Mấy cô

bé nữ sinh trung học ngồi cạnh cửa sổ chắc chắn không phải. Ngồi sát tường là

mấy cặp tình nhân, chắc chắn càng không đúng. Duy nhất chỉ có trung tâm quán là

một người phụ nữ trung niên tóc xoăn cuộn lớn, vừa uống cà phê vừa nhìn đồng

hồ. Là cô ta sao? Nếu đúng là cô ta thật… Măng Mọc Sau Mưa cũng… quá già đi!

Ánh mắt

Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn khắp quán một lần nữa, cuối cùng dừng lại ở một ông chú mái

tóc hoa râm ngồi trong góc, không phải chứ…

Kỷ Hiểu

Nguyệt liền rút chiếc di động Hoa Hồ Điệp đưa cô lúc trước, ấn số gọi… Tiếng di

động vang lên ngay phía sau Kỷ Hiểu Nguyệt khiến cô giật mình. Quay đầu lại,

đúng lúc thấy một khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú, nhưng thái độ trên khuôn mặt

lại không thể hiện chút thân thiện nào. Nhìn chiếc di động đang reo trong tay

anh chàng này, Kỷ Hiểu Nguyệt gác máy, di động cũng ngừng kêu.

Xem ra

đúng là cậu ta rồi!

Nhưng…

thật sự là cậu ta sao? Trước mặt cô là, một anh chàng rất đẹp trai!

Kỷ Hiểu

Nguyệt đột nhiên rất muốn cười “Cậu

là… Măng Mọc Sau Mưa?”

“Là

tôi”. Giọng nói lạnh như băng, nhất là sau khi anh chàng nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt

đánh giá một lượt, thái độ càng thêm lạnh lùng “Cô

không phải Một Con Rồng!”

Măng

Mọc Sau Mưa kết luận mà không cần suy nghĩ.

“Tôi…

đúng là không phải tôi”. Kỷ Hiểu Nguyệt không nhịn được nữa, cười không dừng

lại được.

Xin lỗi

nhé… nhưng thật sự rất buồn cười!

Thì ra

Măng Mọc Sau Mưa là một chàng trai, hơn nữa lại còn là một anh chàng rất đẹp

trai! Đáng tiếc Hoa Hồ Điệp không đến! Nếu anh chàng mà biết mình đã bỏ lỡ một

cơ hội như vậy, không biết có phát điên không?”

Đúng là

báo ứng!

“Buồn

cười lắm sao?” Anh chàng đẹp trai dường như rất tức giận.

“Không…

không phải! Không phải tôi cười cậu, tôi đang cười Một Con Rồng, cậu ta… cậu

ta… chắc chắn sẽ phát điên lên mất!” Kỷ Hiểu Nguyệt cười đến không thở nổi.

Trong

một góc nhỏ của quán cà phê, Kỷ Hiểu Nguyệt và Măng Mọc Sau Mưa ngồi xuống đối

diện nhau.

Không

được cười, không được cười, Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng tự nhắc nhở bản thân nhưng

vẫn không nhịn được. Măng Mọc Sau Mưa rất khó chịu, khuôn mặt cau có “Đừng

có cười nữa, nếu không tôi sẽ nói cho Phong Diệp Vô Nhai biết, Tế Nguyệt Thanh

Thanh là một con khủng long”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt quả nhiên không cười nữa “Cậu

biết tôi là ai sao?”

“Cô gái

có thể chơi thân với con giun đó, ngoài cô ra còn ai nữa?” Lúc nói đến mấy chữ

“con giun”, anh chàng nghiến răng nghiến lợi tỏ rõ thái độ vô cùng tức giận.

“Thật

ra cậu cũng đừng nên trách tên đó, tên đó cũng là… bất đắc dĩ thôi!” Kỷ Hiểu

Nguyệt lại cười.

Thật sự

là do bất đắc dĩ mà!

Măng

Mọc Sau Mưa căm giận lườm Kỷ Hiểu Nguyệt, đến khi Kỷ Hiểu Nguyệt không cười nữa

mới lạnh lùng “hừ” một cái.

“Cậu đã

sớm biết tên đó là đàn ông rồi à?” Sau khi cười đủ, Kỷ Hiểu Nguyệt đi thẳng vào

vấn đề.

Nhớ lại

lúc trước khi Ta Là Một Con Rồng lớn tiếng nói trên kênh Thế Giới kêu mọi người

đừng coi anh chàng là đàn ông, mọi người đã lôi vấn đề giới tính của anh chàng

ra bàn luận phân tích, cô nhớ lúc đó chỉ có Măng Mọc Sau Mưa là người có thái

độ bình tĩnh nhất.

Măng

Mọc Sau Mưa hậm hực, coi như thừa nhận.

“Biết

tên đó là con trai mà cậu vẫn muốn gặp sao?” Kỷ Hiểu Nguyệt nghi ngờ nhìn chàng

trai ngồi đối diện.

Thật ra

anh chàng không những đẹp trai, khuôn mặt trắng trẻo, lông mày thanh tú, sống

mũi cao thẳng, mà còn có cả nét mềm mại của con gái.

Măng

Mọc Sau Mưa rõ ràng biết Hoa Hồ Điệp là con trai nhưng vẫn muốn lấy, còn yêu

cầu gặp mặt, chẳng lẽ… cậu ta cũng là…

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhìn Măng Mọc Sau Mưa từ đầu đến chân một lần nữa.

“Không

được sao?” Không chịu nổi ánh mắt của Kỷ Hiểu Nguyệt, Măng Mọc Sau Mưa bắt đầu

nổi giận.

Thời

gian quen biết của Kỷ Hiểu Nguyệt và Hoa Hồ Điệp không phải là ít, dĩ nhiên cô

hiểu sự tức giận này có ý nghĩa như thế nào.

“Đừng

hiểu nhầm, tôi chỉ là suy nghĩ cho hạnh phúc của Hoa Hồ Điệp thôi”.

Sắc mặt

Măng Mọc Sau Mưa quả nhiên dịu đi rất nhiều, giọng nói cũng thân thiện hơn lúc

trước “Vậy

bây giờ con giun kia đang ở đâu?”

“Để tôi

gọi cho cậu ta”. Cứ nghĩ đến dáng vẻ tròn mắt há mồm, hối không kịp của Hoa Hồ

Điệp khi thấy Măng Mọc Sau Mưa, Kỷ Hiểu Nguyệt lại thấy cực kỳ, cực kỳ thích

thú.

“Không

được gọi!” Măng Mọc Sau Mưa tức giận nói.

“Hả?”

Kỷ Hiểu Nguyệt quay lại nhìn, trong mắt Măng Mọc Sau Mưa hiện lên sự tức giận

và xảo quyệt, Kỷ Hiểu Nguyệt bắt đầu thấy khổ thay cho Hoa Hồ Điệp.

Sau đó

thì bi kịch của Hoa Hồ Điệp chính thức bắt đầu.

Hoa Hồ

Điệp vừa “hóng” được tin: Kỷ Hiểu Nguyệt vừa hẹn hò với An Húc Dương, vừa hôn

Tổng giám đốc Tề trong thang máy. Anh chàng tức giận, hừng hực sát khí lao đến

điểm hẹn tìm gặp Kỷ Hiểu Nguyệt.

Hoa Hồ

Điệp hoàn toàn không để ý Kỷ Hiểu Nguyệt đang liên tục ra hiệu nhắc nhở, anh

chàng phẫn nộ chỉ trích Kỷ Hiểu Nguyệt vừa hẹn hò với An Húc Dương, vừa lằng

nhằng không rõ ràng với Tề Hạo.

Kỷ Hiểu

Nguyệt kiên quyết khẳng định mình đã phân rõ giới hạn quan hệ với Tề Hạo nhưng

không ngờ lại khiến cho Hoa Hồ Điệp quá tức giận. Anh chàng lấy luôn tình cảm

chân thành của bản thân dành cho Tề Hạo làm ví dụ, thuyết giảng cho Kỷ Hiểu

Nguyệt nghe một bài giáo dc tnh yêu.

Kỷ Hiểu

Nguyệt không ngừng nỗ lực hết mình ra hiệu nhắc nhở nhưng Hoa Hồ Điệp đang hừng

hực nhiệt huyết nên không thèm chú ý. Anh chàng hăng say chỉ đường dẫn lối, văn

chương lai láng, xuất khẩu thành thơ. Đến khi chàng trai ngồi bên cạnh Hiểu

Nguyệt từ từ đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Hoa Hồ Điệp một cái rồi bỏ đi, Hoa

Hồ Điệp mới bị ánh mắt đó làm cho nghẹn ngào, mãi một lúc sau mới lấy lại được

tiếng nói “Cậu ta

là ai vậy?”

“Măng -

Mọc - Sau - Mưa!” Kỷ Hiểu Nguyệt trả lời rõ ràng, rành mạch.

“Kỷ

Hiểu Nguyệt, cậu bớt nói tên bà xã mình ra đi!” Hoa Hồ Điệp lại bốc hỏa, còn

nói một câu khiến anh chàng hối hận trong ba trăm sáu mươi ngày sau đó.

“Cậu

nghĩ mình sợ cô ấy thật sao? Cho dù cô ấy có thực sự đứng trước mặt mình, mình

cũng sẽ nói như vậy!”

Ôi đứa

trẻ đáng thương! Muốn xưng anh hùng cũng phải biết chọn thời điểm chứ!

Kỷ Hiểu

Nguyệt không tranh cãi với kẻ xui xẻo này nữa, cô thấy Măng Mọc Sau Mưa quay

lại, lần nữa lạnh lung nhìn Hoa Hồ Điệp rồi nhanh chóng bỏ đi.

“Cậu ta

chính là Măng Mọc Sau Mưa, người đã hẹn gặp cậu ngày hôm nay, Măng Mọc Sau Mưa,

bà xã cậu đấy!” Kỷ Hiểu Nguyệt nhấn mạnh từng từ nói cùng Hoa Hồ Điệp.

Hoa Hồ

Điệp quay đầu lại nhìn đúng lúc Măng Mọc Sau Mưa cũng đang nhìn lại, bốn mắt

thoáng gặp nhau trong giây lát, rất nhanh sau đó Măng Mọc Sau Mưa nhanh chóng

rời đi.

Cả thế

giới phút chốc chìm trong im lặng.

Hoa Hồ

Điệp há hốc miệng, ngón tay chỉ theo hướng Măng Mọc Sau Mưa vừa đi, một lúc lâu

sau mới thốt được nên lời “Cậu

ta… cậu ta là…”

“Măng -

Mọc - Sau - Mưa!” Kỷ Hiểu Nguyệt lần nữa khẳng định chắc chắn.

Đến lúc

Hoa Hồ Điệp chạy theo ra ngoài thì người đã sớm đi mất dạng rồi…

Biết

mình đã phạm phải tội lỗi quá lớn, Hoa Hồ Điệp vội vàng chạy về nhà, đăng nhập

vào trò chơi.

“Bà

xã, anh nhớ em quá!”

“Bà

xã, sao em vẫn chưa lên mạng vậy?”

“Bà

xã, anh sai rồi!”

”Bà

xã...”

...

Măng

Mọc Sau Mưa vừa đăng nhập, Ta Là Một Con Rồng lao như bay đến dùng lời ngon

tiếng ngọt dỗ dành. Măng Mọc Sau Mưa hoàn toàn im lặng nhưng rất nhanh sau đó

hệ thống xuất hiện thông báo “Măng

Mọc Sau Mưa đã hủy bỏ quan hệ hôn nhân với bạn”.

Ta Là

Một Con Rồng bị “ép hôn” nên lúc ly hôn không cần anh chàng đồng ý cũng được hệ

thống chấp nhận. Ngay cả việc đến miếu Nguyệt lão hoàn tất thủ tục cắt đứt quan

hệ cũng hoàn toàn được bỏ qua.

“Bà

xã, đừng mà! Anh không thể mất em được, anh không muốn ly hôn!” Ta Là

Một Con Rồng than khóc như mưa.

Ngay

sau đó, Ta Là Một Con Rồng bị bang chủ Măng Mọc Sau Mưa chính thức đuổi ra khỏi

Bang Không Tưởng.

Ta Là

Một Con Rồng: “Bà xã, anh sai rồi, anh nhất

định sẽ sửa đổi mà!”

Sau lần

quấy nhiễu thứ N của Ta Là Một Con Rồng, Măng Mọc Sau Mưa rốt cuộc cũng trả

lời “Đừng

có đi theo tôi, nếu không tôi gặp anh lần nào là giết lần đấy!”

Ta Là

Một Con Rồng: “Bà xã ơi, anh yêu em mà!”

Măng

Mọc Sau Mưa: “Còn nữa, dù tôi không giết anh

thì thành viên Bang Không Tưởng cũng sẽ giết anh. Lo bảo vệ mình đi!”

Nói

xong, Măng Mọc Sau Mưa rời mạng.

Ta Là

Một Con Rồng biết có kêu trời khóc đất cũng vô dụng. Anh chàng đành chạy đến

tìm Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Tài

khoản của Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai đều sáng, nhưng không ai

chịu lên tiếng trả lời. Ta Là Một Con Rồng đột nhiên nhớ ra hôm nay có cuộc thi

bình chọn cặp đôi xuất sắc nhất năm, đôi vợ chồng son này chắc là đi dự thi

rồi.

Nghĩ

đến việc vợ chồng người ta có đôi có cặp, còn lại mình cô đơn lẻ bóng, Hoa Hồ

Điệp tức muốn thổ huyết.

Giữ

vững quan niệm “người buộc chuông là người tháo chuông”, Hoa Hồ Điệp buông bàn

phím, phi thẳng đến nhà Kỷ Hiểu Nguyệt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.