Chương80: Tối nay, cô là của anh

Màn đêm

từ từ buông xuống, đêm Giáng sinh cuối cùng cũng đã đến.

Đúng

lúc này, Kỷ Hiểu Nguyệt nhận được điện thoại của Tề Hạo.

Lúc

nghe điện, Kỷ Hiểu Nguyệt tức đến mức muốn ném bay điện thoại ra ngoài cửa sổ.

Nhưng rồi nhanh chóng quyết định lại, đây là điện thoại của cô mà …

0

Trên

đời này sao lại có kẻ đáng ghét vậy nhỉ!

Tên

quái gở đột nhiên muốn ra biển, còn chỉ đích danh cô đi cùng, anh ta còn uy

h**p, nửa giờ sau nếu Kỷ Hiểu Nguyệt không xuất hiện trên du thuyền, anh ta sẽ

cho người gọi loa truy tìm.

Nhìn

màn đêm ngoài cửa sổ, ánh chiều tà cuối cùng đã bị biển lớn nuốt gọn. Kỷ Hiểu

Nguyệt thật sự rất muốn giết người.

Đáng

ghét! Làm gì có ai ra biển vào buổi tối bao giờ, đồ thần kinh!

Việc

khiến Kỷ Hiểu Nguyệt phát điên hơn cả là, trước khi Tề Hạo gác máy, anh ta còn

buông lại một câu “Không

phải cô sợ chứ? Hay là … cô nghĩ tôi sẽ có hứng thú với cô?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt muốn gọi Phong Diệp Vô Nhai tới giết anh ta quá!


Bây giờ

đang là những ngày cuối cùng của tháng Mười hai, vì thế gió biển vào ban đêm

mang lại cảm giác lạnh thấu xương.

Kỷ Hiểu

Nguyệt vốn không muốn quay về hình tượng “Cô phù thủy”, nhưng cô chỉ có mỗi

chiếc áo khoác lỗi thời đó là có thể mặc được. Vậy nên, lúc Tề Hạo thấy cô lại

mặc bộ đồ phù thủy trước đó, anh không khỏi mỉm cười. Chẳng lẽ cô ấy không biết

câu “Giấu đầu hở đuôi”? Sau khi được “Chiêm ngưỡng” dáng người yểu điệu, thướt

tha giờ lại thấy cô hóa trang thành phù thủy, thật sự khiến người ta … càng

muốn phạm tội!

Nụ cười

của Tề Hạo hiển nhiên đã lập tức chọc giận Kỷ Hiểu Nguyệt, thù mới hận cũ cùng

ập đến một lúc “Tổng

giám đốc Tề, anh không biết lao công cũng có quyền được nghỉ à?”

Không

có cặp kính che chắn, ánh mắt kia đặc biệt lấp lánh, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ

xinh xắn động lòng người.

“Tôi

còn biết thật ra cấp dưới ngủ trên giường của cấp trên cũng không phải việc gì

to tát”. Tề Hạo mỉm cười lắc nhẹ ly rượu vang trong tay, tâm trạng cực kỳ thoải

mái.

Kỷ Hiểu

Nguyệt không nói gì, ngẩng đầu ai oán nhìn trời.

Sau khi

nuốt ác ý xuống, Kỷ Hiểu Nguyệt quyết định, nếu đã đánh không lại thì đành chọn

cách lờ đi vậy. Phải phớt lờ hoàn toàn! Nhưng quyết tâm của Kỷ Hiểu Nguyệt còn

chưa kịp thực hiện thì đã bị một câu của Tề Hạo bóp nghẹt.

“Thôi

thế này đi. Để chứng minh tôi thật sự là một cấp trên tiến bộ, tôi sẽ cho cô

một cơ hội, chúng ta đấu một trận, nếu cô thắng, tôi lập tức đưa cô về”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: “Con sói này lại muốn làm gì

nữa đây?”

Tề Hạo

suy nghĩ: “Đấu gì bây giờ? Hay là … đấu cờ nhé!”

“OK!”

Trước

đây cô là quán quân cờ vây liên trường, đấu cờ vây với cô à?! Chờ xem anh sẽ

chết thế nào đi! Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận nghĩ.

“Vậy

thì đi thôi!” Tề Hạo nói xong đi thẳng vào khoang thuyền.

Kỷ Hiểu

Nguyệt thấy vậy thoáng do dự. Dù sao họ cũng là trai chưa vợ, gái chưa chồng,

lại vào chung một phòng thế này, thật có chút …!!!

Tề Hạo

chân không dừng bước, ném lại một câu “Nếu

cảm thấy hối hận hoặc nhận thua thì vẫn còn kịp đấy!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhanh chóng gạt bỏ danh dự, xông thẳng vào.

0

Gian

phòng riêng được bố trí như một cung điện nhỏ, sàn nhà sáng bóng phản chiếu

hình bóng hai người, ánh đèn tươi sáng, rực rỡ như ban ngày. Chính giữa căn

phòng đặt một bàn làm việc hình bầu dục rất lớn, hai bên mỗi bên đặt một chiếc

máy tính. Phía bên trái căn phòng đặt một chiếc đàn dương cầm kiểu dáng châu

Âu, lớp sơn ngoài sáng bóng như một viên ngọc trai, bên phải là quầy bar, trên

các ngăn tủ cao đặt đầy rượu vang và các loại đồ uống. Trước quầy bar là một bộ

ghế sô pha bằng da mềm mại, trên bàn trà trước bộ ghế đặt một bộ bàn cờ được

thiết kế tinh xảo và xinh đẹp.

Đúng là

xa xỉ đến thái quá!

Kỷ Hiểu

Nguyệt thề sẽ g**t ch*t Tề Hạo trong trận cờ đầu tiên.

Kết

quả… chiếc du thuyền xa hoa từ từ tiến ra biển lớn, thắng bại bất phân. Bằng

con mắt chuyên nghiệp, Kỷ Hiểu Nguyệt biết Tề Hạo đang cố ý.

Cố ý để

hai người luôn ở trong thế cân bằng, điển hình cho việc muốn kéo dài thời gian!

Cuối cùng, Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận đẩy bàn cờ đứng bật dậy “Này,

rốt cuộc anh muốn thế nào hả? Thắng cho ra thắng, thua cho ra thua, kẻ sĩ có

thể chết chứ không thể chịu nhục!”

Tề Hạo

nhẹ nhàng nhún vai “Vậy

đổi cái khác để phân thắng thua là được, cô thấy thế nào?”

Tề Hạo

chỉ về phía hai bộ máy tính bên cạnh. Kỷ Hiểu Nguyệt chơi game đến mức “Tẩu hỏa

nhập ma”, bỗng giật mình, chẳng lẽ thi đấu bằng game?

Không

hiểu sao, cô lại nghĩ đến Chân Linh Thần Giới và Phong Diệp Vô Nhai.

Không

thể nào …

Kết quả

… trờ chơi Tề Hạo mở ra lại là - Dò mìn!! =.=

Tốc độ

đúng là rất nhanh, nhìn Tề hạo trong 44 giây đã hoàn thành cửa dò mìn cấp độ

khó, Kỷ Hiểu Nguyệt lặng lẽ đóng cửa sổ trò chơi của mình.

“Anh có

chơi game online không?” Kỷ Hiểu Nguyệt đột nhiên hỏi.

Với

thao tác này, nếu anh ta chơi game online chắc chắn sẽ là một cao thủ.

Tề Hạo

nhíu mày hỏi lại: “Cô thì sao?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt kéo nhẹ khóe miệng, coi như tôi chưa hỏi gì. -_-

Tề Hạo

cười đầy ẩn ý.

Kỷ Hiểu

Nguyệt liều mình tranh đấu vì tự do! Nhưng từ dò mìn đến xếp bi, rồi đánh bài,

thậm chí cả Pikachu cũng đã chơi hết mà cô thua vẫn hoàn thua.

Kỷ Hiểu

Nguyệt bắt đầu hối hận, cô không nên đọ thắng thua với tên quái gở này. Cô sai

rồi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt còn đang mải ăn năn hối lỗi, thì cách đó không xa một tiếng nổ lớn vang

lên, bầu trời bên ngoài đột nhiên đầy màu sắc.

Có chuyện

gì vậy?

Kỷ Hiểu

Nguyệt chạy vội ra phía cửa sổ, kinh ngạc thấy pháo hoa nở đầy trời đêm, chiếu

sáng cả một khoảng trời.

“Đẹp

quá!” Kỷ Hiểu Nguyệt trầm trồ, trong thành phố cấm pháo hoa nên đã rất rất lâu

rồi cô không nhìn thấy pháo hoa nữa!

Từ

trước đến giờ cô không hề biết, thì ra biển đêm lại đẹp đến như vậy.

Mặt

trăng như chiếc mâm ngọc treo trên bầu trời, gần đến mức có cảm giác chỉ cần

vươn tay ra sẽ có thể với tới. Hòn đảo nhỏ phía xa dưới ánh trăng huyền ảo như

được dát ánh sáng, mờ ảo như một giấc mơ trôi về phía xa. Trong giấc mơ ấy đột

nhiên xuất hiện thứ ánh sáng rực rỡ đủ màu kết hợp cùng những hàng cây chạy dọc

theo bờ biển được gắn đèn nhấp nháy vô cùng xinh đẹp. Pháo hoa lại nổ, trên

trời, dưới biển khắp nơi càng thêm rực rỡ sắc màu.

Đúng là

đẹp không gì sánh nổi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt đứng bên cửa sổ ngơ ngẩn nhìn ra xa, bỗng phía sau vang lên tiếng dương

cầm du dương êm dịu. Kỷ Hiểu Nguyệt ngạc nhiên quay đầu lại…

Tề Hạo

biết chơi dương cầm! Tên quái gở này cũng biết chơi loại nhạc cụ tao nhã đó

sao?

Hòa

trong tiếng dương cầm du dương, pháo hoa nở đầy trời.

Kết

thúc khúc nhạc, Tề Hạo đứng dậy mỉm cười nhẹ nhành nói “Có

người đã từng nói với tôi, ngắm pháo hoa trong tiếng dương cầm là cảnh giới

tuyệt vời nhất của cuộc sống”.

Trong

ánh đèn rực rỡ của căn phòng, cô dường như có thể cảm nhận được ánh sáng nhẹ

nhàng của trăng đang rót xuống khuôn mặt mang nét dịu dàng của Tề Hạo khiến

khuôn mặt đẹp trai bỗng thêm phần góc cạnh. Mái tóc đen bóng, đôi lông mi khẽ

chớp, trong đôi mắt phảng phất nét sâu lắng không diễn tả được bằng lời.

Nụ cười

của anh phút chốc khiến trái tim cô đập mạnh. Ánh mắt thật … dịu dàng, không hề

giống ánh mắt của tên xấu xa, bỉ ổi hàng ngày cô vẫn gặp.

Ảo giác

… Chắc chắn là ảo giác!

Kỷ Hiểu

Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm lại chút lý trí trong giây phút bối

rối này. Anh ta vừa nói cái gì nhỉ? Cảnh giới tuyệt vời nhất của cuộc sống?

Nghe chẳng hiểu gì cả!

Kỷ Hiểu

Nguyệt bèn chuyển sự chú ý sang ngắm pháo hoa.

Sao

giống … bị điện giật vậy?

Ảo giác

… Cô khẳng định đây vẫn là ảo giác!

Đợi

chút! Không khí giữa bọn họ bắt đầu trở nên ôn hòa từ khi nào vậy? Lại còn khúc

nhạc dưới trăng nữa chứ?!

Không

phải cô tự nhủ với lòng sẽ lờ anh ta mà kiên quyết chống đối đến cùng sao?

Đúng

lúc này, cùng màn pháo hoa cực lớn, mặt biển phía xa vọng đến tiếng chuông

ngân, Giáng sinh đến rồi!

Tiếng

chuông đó …

“Đó, đó

là từ … Vịnh Bích Hải?” Kỷ Hiểu Nguyệt không dám tin vào tai mình, chỉ đánh một

ván cờ, chơi mấy trò chơi thôi mà bọn họ đã đi xa vậy rồi sao?

“Đúng

vậy, đó chính là Vịnh Bích Hải, rất đẹp đúng không?” Tề Hạo cười rạng rỡ.

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận, trợn trùng mắt nhìn khuôn mặt hấp dẫn ở gần nhau bên cạnh. Lại

một lần nữa cô oán thán đặt câu hỏi về sức sáng tạo của ông trời.

“Tổng

giám đốc Tề, mười hai giờ đêm rồi, anh chưa muốn ngủ nhưng tôi thì muốn rồi.

Tôi có thể quay về không?!”

Tề Hạo

khẽ nhíu mày, ngón tay lỡ đãng ấn lên một phím đàn: “Cô đã thắng chưa?”

“…” Kỷ

Hiểu Nguyệt thật muốn cắn người. Vừa rồi ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại cho

rằng anh ta dịu dàng chứ? Anh ta đơn giản chỉ là một con sói gian ác quỷ quyệt

mà thôi!

“Hay là

chúng ta thi đấu một lần nữa nhé!” Sói ta lên tiếng.

Bàn tay

nắm chặt, ánh mắt căm giận!

“Đơn

giản lắm, thi xem ai ngủ trước người đó thắng. Tất cả phòng ở đây tùy cô chọn”.

Tề Hạo thoải mái phất nhẹ tay.

Kỷ Hiểu

Nguyệt vươn tay phải với gối ôm hung hăng ném về phía anh “Tề

Hạo!”

Cú ném

hoàn toàn không trúng đích!

“À,

phải rồi, phòng của tôi nằm cuối cùng bên tay trái, cẩn thận vào nhầm phòng!”

Khóe môi Tề Hạo cong lên, mỉm cười quyến rũ với cô hồ ly đang bừng bừng lửa

giận.

A…a …a!

“TÔI -

MUỐN - VỀ - NHÀ!”

Giọng

nói giận dữ đủ lực công phá toàn bộ cửa sổ của du thuyền, vang vọng trên mặt

biển yên tĩnh. Tiếng Tề Hạo nhẹ nhàng từ bên ngoài vọng vào “Ở đây

không còn ai khác, nói chuyện với tôi cô không cần lớn tiếng vậy đâu!”

Câu nói

của anh có thể dịch thành: Kêu đi, có kêu vỡ cổ họng cũng không có ai nghe thấy

đâu!


Ánh mặt

trời xuyên qua ô cửa sổ, dịu dàng rơi xuống trên chiếc giường trải ga lụa mềm

mại, chiếu lên khuôn mặt đang say ngủ như trẻ nhỏ của Kỷ Hiểu Nguyệt.

Tề Hạo

một tay chống đầu, nghiêng người nằm nhìn cô gái bên cạnh, ánh mắt ấm áp, dịu

dàng.

Dưới

ánh nắng mặt trời, làn da cô trắng mịn mềm mại như em bé, đôi lông mi dày và

dài như hai cánh ve, nhẹ nhàng che đi đôi mắt sáng tựa sao, đôi môi hồng mềm

mịn.

Cô gái

đang say ngủ khẽ cựa mình.

Thoải

mái quá, giường mềm quá!

Cảm

giác này có chút quen thuộc … Kỷ Hiểu Nguyệt xoay người, tiếp tục ngủ.

Đợi

chút! Sao cô cảm thấy …lạnh sống lưng thế này? Kỷ Hiểu Nguyệt mở cặp mắt đang

trong cơn mơ màng, sao trong mơ cũng thấy tên xấu xa kia vậy? Không nghĩ ngợi

nhiều, Hiểu Nguyệt nhắm mắt, tiếp tục ngủ.

Nhưng

đột nhiên, trong đầy cô xẹt lên một tia chớp. Ý thức Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức bị

tiếng nổ kinh hoàng làm cho tỉnh táo. Cô ngạc nhiên mở to mắt, một tiếng sét

vang lên giữa trời quang!

“Á …!

Sao anh lại ở đây!” Kỷ Hiểu Nguyệt bật dậy, kéo chăn che trước người. Sau đó cô

phát hiện hành động này là dư thừa, bởi vì quần áo của cô vẫn còn nguyên trên

người.

May

quá, may quá!

“Bởi vì

đây là phòng của tôi”. Khóe môi Tề Hạo cong lên một cách đa tình, đôi mắt quyến

rũ giống như viên ngọc lưu ly, vừa sáng lại vừa trong. Qua đôi mắt đó, Kỷ Hiểu

Nguyệt có thể soi rõ hình ảnh của chính mình.

“Tôi …

tôi … sao tôi lại ở đây?” Nhất định cô đang mơ, chắc chắn là vậy!

“Vì

thấy cô ngủ trên sô pha vất vả quá nên tôi tốt bụng bế cô vào đây, không ngờ cô

ôm tôi mãi không chịu bỏ ra, cho nên, tôi chỉ còn cách ở lại”.

Cô đang

bị đôi mắt kia hút hồn, nhưng khi nghe xong câu vừa rồi Kỷ Hiểu Nguyệt lại có ý

muốn được đánh người.

“Anh…”

Kỷ Hiểu Nguyệt nhận ra nói chuyện với Tề Hạo là cách “Tự rước nhục vào thân”

nhanh nhất nên cô đành hậm hực cắn răng nhẫn nhịn.

“Cô

biết không? Đêm qua, cô nói mớ đấy”.

“Hả?”

“Cô

nói: Tề Hạo! Anh thật là đáng yêu”. Tề

Hạo cố nín cười, giọng nói nhẹ nhàng mang lực sát thương chết người.

“Đồ

bn th!” Hiểu Nguyệt vươn tay lấy gối ném về phía Tề Hạo nhưng anh nhanh

nhẹn né được.

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận đẩy Tề Hạo ra, xoay người ngồi bật dậy rồi chạy vào nhà vệ

sinh, mở vòi nước rửa mặt như điên.

Ngu

ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc!

Sao

mình có thể ngủ quên được chứ? Lại còn bị người ta bế về phòng mà không biết?

Ngu ngốc …ngu ngốc chết đi được!

Đã một

lần, hai lần, ba lần … không …không! Tuyệt đối không thể có lần thứ ba. Tuyệt

đối!

Kỷ Hiểu

Nguyệt uất ức lấy tay che mặt. Cũng may… con sói này còn có chút lương tâm,

không nhân cơ hội làm gì cô.

Đợi

chút, anh ta có thể bế cô về giường của mình sau khi cô ngủ khiến cô không

biết, như vậy nói cách khác, chẳng may anh ta thực sự có làm gì cô thì cô cũng

không thể biết rồi?!

A…a…a!

Rốt cuộc là có làm gì hay không!!!

Kỷ Hiểu

Nguyệt sắp phát điên lên rồi.


Kỷ Hiểu

Nguyệt rửa mặt xong ôm một bụng tức giận và quyết tâm phải quay về bằng được,

cô lao lên boong thuyền, lớn tiếng quát Tề Hạo “Tổng

giám đốc Tề, lúc nào anh mới chuẩn bị về? Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến

du lịch rồi, tất cả mọi người đều đang đợi anh đấy!”

Ánh mặt

trời chiếu lên boong thuyền trắng bóng, biển xanh tĩnh lặng. Tề Hạo thư thái

ngồi trước chiếc bàn tròn màu trắng ăn bít tết “Nếm

thử đi, bít tết mới làm xong đấy, mùi vị cũng không tệ”.

“Không

thích!”

“Thì ra

Hiểu Nguyệt thích nhìn tôi ăn”.

“…Sao

anh không chết đi!”

“Tôi

chết rồi ai nói chuyện với cô?”

A…a…a!

Nếu

thời gian có thể quay lại, cho cô một cơ hội để lựa chọn, cô thà để tên quái gở

này bật loa tìm cô khắp bãi biển chứ không mong cùng anh ta thưởng thức “Thế

giới riêng của hai người” ở đây thế này!

Hối hận

quá đi, a…a…!

“Cô

biết vì sao tôi điều cô từ tầng dưới lên trên không?” Tề Hạo nhã nhặn ăn một

miếng bít tết hỏi.

Hít

thật sâu - Không tức giận!

“Cô

biết không, dáng vẻ khi tức giận của cô nhìn rất đáng yêu!”

Ý anh

ta là, anh ta thích nhìn cô tức giận? Nói cách khác, cô càng tức giận anh ta

càng vui?

Đúng là

bn th!

Để

không cho ai đó cơ hội vừa lòng như ý, Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng nặn một nụ cười

khẳng định: Tôi không hề tức giận.

“Phải

không đấy? Tổng giám đốc Tề đúng là Tổng giám đốc Tề, lúc nào cũng có thể nói

lời ngon tiếng ngọt, anh nói chuyện với mấy cô gái quen rồi phải không?” Ý tứ

châm chọc rất rõ ràng.

“Cô

muốn chỉ mấy người … bạn gái của tôi sao?” Tề Hạo nhíu mày, cố ý mở đường.

“Mấy

người”!

Kỷ Hiểu

Nguyệt cười lạnh “Bạn

gái của Tổng giám đốc Tề nhiều như cá chép dưới sông, chỉ sợ chính anh cũng

không đếm được, nếu có nói với nhau những gì chắc anh cũng không thể nhớ hết

được!”

Lửa

giận thiêu đốt trong lồng ngực, Hiểu Nguyệt không chút chú ý đã quyết định đi

nhầm đường.

“Nếu so

sánh như vậy, tôi sẽ cho rằng ý của cô là … cô là bạn gái của tôi!” Tề Hạo cười

như một con hồ ly gian xảo. Mà không, là một con sói gian ác!

Bị lừa

rồi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận nổi điên “Tổng

giám đốc Tề, anh nên bớt tự cho mình là đúng đi! Có quỷ mới đồng ý làm bạn gái

anh, tôi chỉ quen anh thôi đã tự thấy hổ thẹn lắm rồi!”

Tề Hạo

đã bị đả kích tâm lý đủ để trở nên mạnh mẽ, anh khẽ mỉm cười “Xem ra

cô chỉ có thể tiếp tục xấu hổ thôi”.

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “@@#$%!”

Ánh mắt

Tề Hạo thích thú hướng ra biển, Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn theo, mặt trời mọc kìa!

Nước

biển xanh thẳm trải dài đến vô tận, nơi trờ và biển giao nhau ẩn hiện rặng mây

đỏ đẹp xinh, rặng mây đó từ từ lớn lần, càng ngày càng sáng…

Đợi

chút! Hình như có gì đó không ổn!

“Đây là

đâu? Vịnh Bích Hải đâu? Anh định cho thuyền chạy đi đây vậy?” Kỷ Hiểu Nguyệt

muốn điên quá! Trong khi Tề Hạo nhún vai, tiếp tục ăn bít tết.

Đúng

lúc này một nhân viên bồi bàn mang lên một đĩa bít tết đặt đối diện với Tề Hạo.

“Kỷ

tiểu thư, mời dùng bữa!”

Bồi bàn

thậm chí còn gọi cô là Kỷ tiểu thư, sau đó cúi mình kính cẩn chào Kỷ Hiểu

Nguyệt rồi lặng lẽ lui ra.

“Tôi

muốn về!”

“Nếm

thử đi, đầu bếp hôm nay làm ngon lắm đấy”. Tề Hạo chỉ tay vào đĩa bít tết nóng

hổi.

“Tôi

muốn về!!”

“Nếu cô

không thích ăn cơm Tây, để tôi bảo bọn họ làm cơm truyền thống”.

“Tôi

muốn về!!!”

“Hiểu

Nguyệt…”

“Đừng

có gọi tôi là Hiểu Nguyệt, tôi và anh không thân quen”.

“Tôi

nghĩ chúng ta đã thân quen lắm rồi”.

“Tôi

muốn đi về!”

“Nếu

bơi về chắc một ngày là đến!”

Cô nàng

vịt bơi cạn Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn con sói đang cười vô cùng

đắc ý, đột nhiên quay người bỏ đi. Nhìn dáng vẻ tức giận của Kỷ Hiểu Nguyệt, Tề

Hạo cười khoái trá. Sao những lúc ở bên cạnh cô gái này, anh lại cảm thấy hạnh

phúc như vậy chứ.

Đúng

lúc này anh nghe một tiếng “Ùm” ở đầu kia du thuyền, tay Tề Hạo cứng đờ, Kỷ

Hiểu Nguyệt! Không phải cô định bơi về thật đấy chứ, cô không biết bơi mà!

Anh vội

lao đến cạnh thuyền, xung quanh không có ai, trên mặt biển chỉ có từng gợn sóng

nhỏ.

“Hiểu

Nguyệt!”

Tề Hạo

không kịp suy nghĩ, lao xuống nước.

Kỷ Hiểu

Nguyệt đứng trên thuyền xem trò vui, trợn tròn mắt nhìn Tề Hạo chạy vội đến rồi

nhảy xuống nước, anh ta đang làm gì vậy? Anh ta nhảy xuống nước thật à?

Cô thừa

nhận cô chỉ muốn dọa anh ta một chút, chỉ là dọa một chút thôi, theo lý mà nói

Tề đại thiếu gia cũng đây cần … nông nổi như vậy chứ? Không lẽ anh ta thật sự

nghĩ cô sẽ bơi về? Nhìn cô giống một kẻ ngốc vậy sao?

Nhưng

mà …

Nhìn Tề

Hạo vất vả nhô đầu lên khỏi mặt nước đột nhiên Kỷ Hiểu Nguyệt rất muốn cười,

thật sự rất muốn cười!

Đến tận

khi Tề Hạo lên khỏi mặt nước, cả người ướt sũng ngồi trước mặt cô, Kỷ Hiểu

Nguyệt vẫn chưa thể dừng cười.

Bỗng

nhiên cô hiểu, vì sao Tề Hạo lại nói nhìn dáng vẻ tức giận của cô cũng rất đáng

yêu, thì ra … nhìn dáng vẻ đối phương tức giận, xui xẻo đúng là …rất buồn cười.

Ông

trời có mắt, ác giả ác báo! Ha…ha…ha.

“Còn

cười sao!” Tề Hạo lườm Kỷ Hiểu Nguyệt.

Tề Hạo

trên thương trường là người thế nào chứ? Có thể hô phong hoán vũ, tính toán

chính xác chưa bao giờ nhầm. Hôm nay lại tính lầm một bước! Giây phút ấy, bộ

não tự cho mình là thiên tài của anh đã ngừng hoạt động, trong lòng anh vô cùng

hoảng loạn, lo lắng. Anh thông minh cả đời cuối cùng đã thật sự thất bại trong

tay cô gái này!

người liều mạng vuốt râu hùm vẫn cười rất công khai, tỏ ý không chọc giận con

hổ này không được!

Tề Hạo

đưa tay ôm cô nàng Kỷ Hiểu Nguyệt đang cười đến không biết trời đất vài lòng,

nhanh như chớp dùng nụ hôn cuồng nhiệt bịt đôi môi cô lại.

Mải

cười đắc ý nên bị người ta lợi dụng cơ hội làm bậy, Kỷ Hiểu Nguyệt muốn hối hận

cũng không kịp nữa, cô trợn tròn mắt nhìn con sói đột nhiên tập kích mình.

Anh…

anh ta đang làm gì vậy? Anh ta đang hôn cô kìa!

Cảm

giác gần gũi trong nháy mắt xâm lấn toàn bộ giác quan Tề Hạo, cánh tay anh siết

chặt hơn, cảm nhận sự ngọt ngào ngoài ý muốn. Sau khoảnh khắc sinh ly tử biệt

vừa trải qua, anh muốn từ từ cảm nhận cô, có được cô … Kỷ Hiểu Nguyệt giãy

giụa, anh biết, chẳng qua … anh không dừng lại được.

Có lẽ,

chỉ trong giây phút này Kỷ Hiểu Nguyệt mới cảm nhận hết được sự khác biệt giữa

nam và nữ. Cánh tay anh siết chặt khiến cô th* d*c.

Nụ hôn

của anh vội vã khiến cô bối rối.

Cảm xúc

của anh dâng trào trong nháy mắt khiến cô sợ hãi…

Trốn

không thoát, chạy không xong, cô đánh để mặc Tề Hạo đặt mình xuống boong thuyền

lạnh như băng, thân hình cao lớn dán chặt lên người cô, hai tay cô bị nắm chặt,

khoảng cách giữa hai người không có một khe hở, cô không còn đường thoát.

Cảm xúc

cháy bỏng khiến Kỷ Hiểu Nguyệt rơi vào hoảng loạn trước giờ chưa từng có, một

cảm giác khô nóng khó hiểu truyền dọc khắp cơ thể, cô như con thuyền nhỏ trước

sóng lớn biển cả, bị bão tố nhấn chìm.

Nhưng,

lý trí lại giúp cô tỉnh táo.

Anh ta

muốn làm gì? Anh ta nghĩ cô là người có thể “Yêu vội” sao? Cô muốn phản kháng

nhưng lại không kiểm soát được cơ thể đang bị một cơn bão uy h**p, càng không

thể đẩy người mang bão ra.

Không

kiểm soát được sự rối loạn, không từ chối được sự thân mật, lại ấm ức tích tụ

nhiều ngày chưa trút ra, những cảm xúc lẫn lộn ngưng tụ thành một cảm giác chua

xót mãnh liệt lập tức trần ngập trong tim Kỷ Hiểu Nguyệt.

Tề Hạo

đang đắm mình chìm trong ngọt ngào bỗng nếm thấy vị mặn.

Cô ấy

khóc?

Đam mê

cháy bỏng đột ngột hạ nhiệt. Vì anh hôn nên cô khóc?

Kết

thúc h*m m**n vô tận, Tề Hạo ngẩng đầu nhìn vẻ mặt ấm ức, hai mắt đỏ hoe, nước

mắt đã lã chã của cô gái nằm bên dưới, trái tim anh se lại.

“Đừng

khóc nữa …” Giọng nói khàn khàn đầy thất vọng.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cắn nhẹ đôi môi sưng, mắt nhìn bầu trời xanh thẳm, nước mắt vẫn không

ngừng rơi.

Tề Hạo

bất đắc dĩ thở dài, anh xúc động quá nên đã không nghĩ đến cảm nhận của cô, là

lỗi của anh. Nhưng …rõ ràng là cô dụ dỗ anh!

Cô đã

cướp đi trái tim anh, trong nháy mắt khiến anh sợ hãi, khiến anh ngập tràn cảm

xúc, khiến anh rơi xuống vực sâu…

“Hiểu

Nguyệt, đừng khóc nữa…” Tề Hạo lấy tay lau nước mắt cho cô.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cuối cùng cũng chuyển sang nhìn người trước mặt. Ánh mắt Tề Hạo dịu dàng

chưa từng thấy. Cô không nhìn nhầm, nhưng sự dịu dàng ấy khiến cô đau xót.

“Anh

bắt nạt tôi!” Cô vừa khóc vừa lên án.

“Tôi…”

Anh không muốn bắt nạt em, anh chỉ muốn được ở gần em, muốn có được em. Nhưng

những lời này không thể nói ra, ít nhất bây giờ vẫn chưa phải lúc, nếu không

anh nhất định sẽ bị cô gái bé nhỏ này từ chối thẳng thừng. Bỗng nhiên anh thấy

sợ nếu phải nghe lời từ chối của cô.

Tề Hạo

bất đắc dĩ thờ dài: “… Xin lỗi”.

Hả? Cô

có nghe nhầm không, anh ta xin lỗi? Tổng giám đốc Tề luôn đứng trên người khác

mà cũng nói lời xin lỗi sao?

Nhưng

lời xin lỗi vừa bật ra ấy lại khiến trong lòng Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy đau đớn.

Cô rốt cuộc cũng chỉ là một trong số rất nhiều người phụ nữ của anh ta mà thôi!

Sau giây phút nông nổi xúc động, câu nói còn lại dành cho tất cả các cô đều là

một câu xin lỗi. ..

Nước

mắt lại không kiềm chế được tiếp tục chảy xuống như mưa, mãi không chịu ngừng.

“Hiểu

Nguyệt…” Tề Hạo nhẹ lau nước mắt cho cô, làn da cô mềm mịn thật! Đúng là khiến

người ta không muốn buông tay …

Nhưng

sao nước mắt của cô lại nhiều vậy? Sao lau mãi không hết thế? Tề Hạo lặng lẽ

thở dài, làm gì để cô ngừng khóc đây?!

“Tôi

muốn về!” Kỷ Hiểu Nguyệt lạnh lùng chuyển ánh mắt nhìn trời, nơi đó không có

khuôn mặt hấp dẫn mê hoặc kia.

“…Được,

chúng ta về”.


Nhiếp

Phong tuyệt đối không tự rước họa vào thân những lúc gương mặt Tề Hạo đang xám

xịt thế này. Anh chỉ yên lặng ngồi bên cạnh không ngừng nghịch ly rượu.

“Nhiếp

Phong!”

“Sao?”

“Tôi

nghĩ… tôi yêu cô ấy thật rồi”.

“…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.