Chương79: Đùa giỡn với đại thần

Kỷ Hiểu

Nguyệt tức giận quay về phòng, cô vừa ngồi xuống thì nhân viên phục vụ mang

quần áo đã được giặt sạch đến. Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn bộ quần áo trong tay rồi

quay sang nhìn chính mình trong gương, bỗng cô nhớ đến câu “Hoa nhài cắm bãi -

gì - đó” của Hoa Hồ Điệp, lại nhớ đến “Lịch sử nhục nhã của phù thủy nhỏ” hai

ngày vừa rồi, lửa giận lại bùng lên bừng bừng.

Đơn

giản cô chỉ cần “Thoát

ngã chiến thời bào

Trước

ngã cựu thời thượng

Đương

song lý vân mấn

Đối

kính thiếp hoa hàng.” [1]

[1]

Những câu thơ trong bài Mộc Lan từ.

Dịch nghĩa “Ta

cởi chiến bào ra

Mặc

xiêm áo thường ngày

Vấn

tóc mây bên cửa sổ,

điểm nhan sắc trước gương”

Từ hôm

nay trở đi, cô không phải trốn tránh nữa rồi. Dù sao “Binh đến thì tướng đỡ,

nước dâng đất chặn”! Cùng lắm thì đuổi việc chứ gì, nếu anh ta muốn đuổi việc,

cô sẽ đòi tiền đền bù. Chẳng phải anh ta đã từng đồng ý sẽ chia lợi nhuận cuối

năm cho cô rồi sao! Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận cầm lược chải đầu, nhìn giương

không ngừng nghiến răng nghiến lợi.

Nghĩ

lại, hình như lần đầu gặp tên bn th xấu xa đó, cô cũng phải trải qua một

phen hú vía, bắt đầu hoảng sợ, lo lắng và kết thúc là đen đủi, xui xẻo!

Tề Hạo

đáng ghét!

Nhưng

khuôn mặt đáng ghét đó cứ vương vấn trong đầu cô mãi không chịu biến mất, nụ

cười của anh ta, ánh mắt của anh khiến cô bối rối. Rất nhanh sau đó, Kỷ Hiểu Nguyệt

quyết định chơi game.

Đại

Thần không có ở trên mạng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh cô độc cưỡi hạc tiên bay tới bay lui. Một lát sau Ta Là Một

Con Rồng đăng nhập, Hoa Hồ Điệp cũng đã về nhà an toàn.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đành tổ đội đánh quái với Ta là Một Con Rồng. Đúng là hai

con người tẻ nhạt!

Ở một

nơi khác, di động Tề Hạo khẽ rung lên, có tin nhắn thông báo: “Phu nhân của

bạn, Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập.”

“Phu

nhân của bạn” … Nhìn mấy chữ này thật thoải mái. Mọi buồn bã chán nản trong

nháy mắt biến mất.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đã từng muốn giết Phong Diệp Vô Nhai, nhưng cuối cùng lại

lấy Phong Diệp Vô Nhai, thế mới nói … ghét bỏ tạm thời không thể nói lên điều

gì. Người anh đã muốn, nhất định không thể trốn thoát!

Tề Hạo

ngửa đầu, uống hết rượu trong ly.

Thái độ

của Tề Hạo phút chốc thay đổi 180 độ, anh cười mê hoặc, thu hút mọi ánh mắt từ

bốn phương tám hướng. Nhiếp Phong hóng hớt ghé sát lại xem “Thì ra

là thần tiên tỷ tỷ! Cậu dành cả đêm làm game online di động gì đó không phải để

bắt thần tiên tỷ tỷ của cậu chứ?” Nhiếp Phong vừa chế nhạo vừa nghi ngờ nhìn Tề

Hạo.

Cuộc

sống hiện thực tươi đẹp biết bao ấy vậy mà Tề đại thiếu gia từ chối mọi cuộc

hôn nhân lại nảy sinh tình cảm với một người trong thế giới ảo! Chuyện Tề Hạo

kết hôn trong game đã khiến miệng Nhiếp Phong há suốt một ngày, hôm sau mới

miễn cưỡng khép lại được. Cuối cùng anh cũng tìm được lý do để coi thường Tề

Hạo.

Tề Hạo

nhíu mày, im lặng không định trả lời.

“Lần

này định chơi đùa thần tiên tỷ tỷ của cậu thế nào?” Nhiếp Phong tiếp tục chế

nhạo.

Tề Hạo

đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng, chỉ mỉm cười. Nhìn vẻ mặt bí ẩn, mờ ám,

Nhiếp phong đột nhiên nhớ đến câu nói lúc trước của Tề Hạo “Cậu có

cảm thấy cô nhóc đó tức giận nhìn rất thú vị không?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh, Kỷ Hiểu Nguyệt.

Tế

Nguyệt, Kỷ Hiểu Nguyệt!

“Chờ

chút! Thần tiên tỷ tỷ không phải là tiểu khắc tinh chứ?” Nhiếp Phong không tin

được, lại lần nữa trợn tròn mắt nhìn Tề Hạo.

Tề Hạo

cười, lắc nhẹ ly rượu trong tay, trong ánh mắt ý cười cũng lan tỏa.

Nhiếp

Phong lập tức phát điên!

Vô liêm

sỉ!

Phong Diệp Vô Nhai đã cưới Tế Nguyệt Thanh Thanh, dù Tề Nguyệt Thanh Thanh

chính là Kỷ Hiểu Nguyệt nhưng anh kiến quyết không thể thừa nhận Tề Hạo thắng!

“Không

được! Như thế không tính! Trong game không tính!” Nhiếp Phong nhảy dựng lên,

khuôn mặt “Baby” liên tục nhăn nhó.

Tề Hạo

nhấp một ngụm rượu, hỏi vặn lại: “Ai nói vậy?”

“Dù Tế

Nguyệt Thanh Thanh lấy cậu rồi thì đã sao? Có bản lĩnh thì làm tiểu khắc tinh

yêu cậu đi, cả ngày chơi game có nghĩa lý gì…” Nhiếp Phong vẫn có tranh luận.

“Nhiếp

Phong!” Tề Hạo quay lại nhìn Nhiếp Phong, vẻ mặt nghiêm túc.

“Tiền

lương có thể tăng, nhưng cậu nên nhớ, từ trước đến giờ không có quy định về

đánh bạc”.

Câu này

là có ý gì?

Anh còn

tưởng Tề Hạo sẽ nói, cậu ta đã kết hôn, đã động phòng với Tế Nguyệt Thanh Thanh

rồi… vân vân và mây mây, ít nhất cũng sẽ không để anh thắng một cách thoải mái,

vậy mà … Sao anh lại có cảm giác Tề Hạo lúc này khang khác thế nhỉ?

“Cậu …

không phải cậu định làm thật chứ?”

Nhiếp

Phong nghẹn ngào hồi lâu mới cẩn thận ngồi xuống khẽ khàng hỏi.

Từ tận

đáy lòng, Tề hạo bỗng thấy cực kỳ xúc động, thật sự anh … thích hay đúng hơn …

yêu cô gái ấy?

Anh đã

từng cho rằng chữ “Yêu” thật xa vời nhưng rồi chính anh lại bị nó làm cho trái

tim mình đau đớn. Không thừa nhận cũng chẳng phủ nhân, Tề Hạo lại lặng lẽ uống

một ngụm rượu.

Nhiếp

Phong đột nhiên muốn cười lớn. Không phải chứ! Tổng giám đốc Tề mà cũng có ngày

biết rung động sao? Sáng mai có lẽ mặt trời sẽ mọc hướng Tây mất!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lấy Phong Diệp Vô Nhai, nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt lại cực kì ghét

Tề Hạo! Lần này Tề Hạo vất vả rồi! Tổng giám đốc Tề bất khả chiến bại trên tình

trường hả? Rồi cũng gặp báo ứng thôi!

“Cậu

yêu tiểu khắc tinh thật đấy à?” Nhiếp Phong vừa dứt lời lập tức nhận ra giọng

mình không ổn, hình như vui vẻ quá. Anh vội uống một ngụm rượu, điều chỉnh

giọng nói, vẻ mặt nghiêm túc hỏi lại “Vậy

cậu tính sao?”

Tề Hạo

liếc nhìn Nhiếp Phong đang vô cùng khoái trá, không muốn so đo, đứng dậy định

bỏ đi.

“Này,

đợi đã! Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn chưa biết phải không?” Nhiếp Phong đứng bật

dậy phát huy tinh thần hóng hớt.

Nhưng

anh chàng bị Tề Hạo phớt lờ.

“Này,

cậu đi đâu vậy?”

“Về nhà

với bà xã”.

“…”

Nhiếp Phong tức khắc sặc rượu.

Hai chữ

“Bà xã” phát ra từ miệng Tề hạo sao nghe khủng khiếp vậy! Nhưng … hình như lại

rất thú vị. Thì ra Tế Nguyệt Thanh Thanh chính là tiểu khắc tinh, Tề Hạo yêu tiểu

khắc tinh nên ngày nào cũng cắm đầu vào chơi game. Quan trọng là, tiểu khắc

tinh lại không biết người cô nàng kết hôn trong game chính là tên xấu xa bỉ ổi

mà cô vẫn ghét cay ghét đắng.

Ha… ha…

ha, thật thú vị! Việc thú vị như vậy sao có thể thiếu anh được. Nhiếp Phong

quyết định lập tức quay về bắt đầu chơi game. Anh muốn xem đánh nhau!


Nhưng

lúc Phong Diệp Vô Nhai đăng nhập, Tế Nguyệt Thanh Thanh đã không còn trên mạng.

Bởi vì

Đại Thần không đăng nhập nên Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng không có hứng chơi

game. Hơn nữa bạn bè trước đây cùng chơi game một là không ở trên mạng, ví dụ

như Măng Mọc Sau Mưa, hai là ở trên mạng nhưng vì mải làm nhiệm vụ cũng quên

bẵng cô luôn, ví dụ như Tiểu Đậu Tử, Bánh Trôi Tròn Tròn. Chỉ còn mỗi Ta Là Một

Con Rồng là kẻ duy nhất chịu chơi với cô.

Ở chung

với Đại Thần điểm kinh nghiệm tăng lên cả ngàn lần, bây giờ đi chung với Hoa Hồ

Điệp lại thành bò sát lê lết từng chút một, Tế Nguyệt Thanh Thanh cảm thấy cùng

cực vô vị, nhàm chán.

Cô bị

Đại Thần làm hư rồi!

Trước

khi đi, Tế Nguyệt Thanh Thanh nhắn với Ta Là Một Con Rồng một câu “Đại

Thần lên mạng thì báo mình một tiếng”. Sau đó rời mạng.

Chán

quá! Kỷ Hiểu Nguyệt lặng bước ra ban công ngắm nhìn cảnh biển.

Ánh

nắng chiếu xuống mặt nước khiến từng gợn sóng phía xa bừng lên lấp lánh, bờ

biển xanh thẳm kết hợp cùng những sắc màu xinh đẹp, khung cảnh thật hút tầm

mắt.

Bên bờ

biển hình như đang tổ chức bữa tiệc nhỏ náo nhiệt. Cô còn nhìn thấy Đào Song

Song, “Phù thủy già”, Lý Nhụy, Tùng Ca… nhưng cô lại không có can đảm ra ngoài

đó.

Tất cả

là do tên bn th kia! Bây giờ cô đã trờ thành kẻ địch trong mắt tất cả những

cô gái ở đây. Huống hồ giờ cả đảo đang ngập tràn phóng viên. Sao cô phải ra

ngoài tự chuốc lấy rắc rối chứ!

Nghĩ

vậy, Kỷ Hiểu Nguyệt lại cảm thấy oán giận.

Hơn nữa

hôm nay lại là Giáng sinh! Những năm trước, mặc dù cô đều đón Giáng sinh một

mình nhưng ít nhất không khí vô cùng yên bình. Bây giờ thì sao? Chỉ cần tên

bn th kia không đến tìm cô gây phiền phức là cô đã cảm tạ trời đất lắm rồi!

Một suy

nghĩ bỗng lóe lên, mấy hôm nay không được gặp Đại Thần, không biết bây giờ Đại

Thần đang làm gì? Anh ấy sẽ đón Giáng sinh thế nào? Kỷ Hiểu Nguyệt thầm nghĩ.

Vừa hay

tiếng di động vang lên, Hoa Hồ Điệp gửi tin nhắn đến “Ông xã

của cậu lên mạng rồi!”

Cuối

cùng, Phong Diệp Vô Nhai cũng lên rồi!

Kỷ Hiểu

Nguyệt vội vàng chạy đến trước màn hình máy tính, một tý tưởng chợt lóe lên

trong đầu, cô muốn đùa giỡn Đại Thần một chút. Cô đột nhiên muốn biết, khi

không có cô trên mạng, Đại Thần làm gì?

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhanh chóng tạo một tài khoản mới với nickname: Tiểu Thiên Sứ, nhiệm vụ

tân thủ đối với một người thao tác giỏi như Tế Nguyệt Thanh Thanh thật sự chẳng

khó khăn gì. Bỏ qua những nhiệm vụ phụ, cô hoàn thành nhiệm vụ chính trong vài

phút rồi ra khỏi Tân Thủ Thôn đi tìm Đại Thần.

Phong

Diệp Vô Nhai đang nói chuyện với Ta Là Một Con Rồng. Kỷ Hiểu Nguyệt thấy Hoa Hồ

Điệp đang rêu rao lịch sử vẻ vang hai ngày nay của cô với Phong Diệp Vô Nhai,

thậm chí cả chuyện cô bị người ta “Hô hấp nhân tạo” thế nào cũng kể hết!

Cái tên

phản bạn này!

Kỷ Hiểu

Nguyệt cực kỳ tức giận, chạy thẳng đến thẳng tay chém Ta Là Một Con Rồng một

đao.

Ta Là

Một Con Rồng nổi giân: “Tên mới chơi này muốn chết à!”

Tiểu

Thiên Sứ: “ Ai bảo mi không đẹp trai bằng Đại

Thần”.

Ta Là

Một Con Rồng phụt máu, miệng lưỡi tên nhóc mới chơi này sao ác như Kỷ Hiểu

Nguyệt vậy!

Tiểu

Thiên Sứ chạy đến trước mặt Phong Diệp Vô Nhai “ Đại Thần, anh nhận em làm đồ đệ đi, em ngưỡng mộ anh lâu lắm rồi!”

Phong

Diệp Vô Nhai vung tay lên, Tiểu Thiên Sứ đáng thương đi đời nhà ma, kinh nghiệm

tụt về 0, bị hệ thống đẩy thẳng về quê nhà.

Mặc dù

cũng có chút xót xa … nhưng … Kỷ Hiểu Nguyệt lại cảm thấy rất vui!

Vừa lúc

đó, Hoa Hồ Điệp lại gửi tin nhắn đến “Hiểu

Nguyệt, Đại Thần của cậu lên mạng rồi đấy, sao cậu còn chưa lên?”

“Đại

Thần của cậu” … Câu nói này xem ra dễ nghe thật!

Nhưng

chẳng may Đại Thần hỏi cô chuyện “Hô hấp nhân tạo” thì biết trả lời làm sao?

Kỷ Hiểu

Nguyệt ôm di động do dự một lúc rồi nhắn lại “Cứ nói

mình không có ở đấy”.

Ta Là

Một Con Rồng lập tức nói với Phong Diệp Vô Nhai: “Cô

ấy nói, cô ấy không có ở đây”.

Cái tên

này muốn bị giết đây mà!

Mấy

giây sau, Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập, Ta Là Một Con Rồng vội vàng rời

mạng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Em lên rồi đây! Mình đi đâu làm nhiệm

vụ bây giờ!”

Kế đó

là một màn hợp tác ăn ý. Tế Nguyệt Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, may là Phong

Diệp Vô Nhai không hỏi gì.

Không

biết từ bao giờ, Tế Nguyệt Thanh Thanh bắt đầu phụ thuộc vào Phong Diệp Vô

Nhai. Đi đâu làm nhiệm vụ, làm nhiệm vụ gì và làm nhiệm vụ ra sao, cô hoàn toàn

nghe theo ý kiến của Đại Thần.

Nhưng

hôm nay mới làm được một nửa nhiệm vụ thì không hiểu từ đâu xuất hiện một tân

thủ nick là Thiên Sát Cô Tinh 845. Nhìn cấp bậc chắc anh ta mới ra khỏi Tân Thủ

Thôn, hơn nữa rõ ràng anh chàng này đang muốn tìm đến cái chết.

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “ Tế Nguyệt Thanh Thanh, làm nhiệm vụ

chung với tôi đi! Tế Nguyệt Thanh Thanh, làm nhiệm vụ chung với tôi đi! Tế

Nguyệt Thanh Thanh, làm nhiệm vụ chung với tôi đi!”

Nói

theo sự việc của Tiểu Thiên Sứ lúc trước, Tế Nguyệt Thanh Thanh tung ra một

chiêu kết thúc sinh mạng của anh ta - học của Đại Thần cả đấy!

Nhiếp

Phong không biết nói gì, nhìn nhân vật của mình bị đẩy về quê nhà.

Cái cô

nàng tiểu yêu này, anh mới nói có một câu thôi mà.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh giết chàng tân thủ xong quay lại nói với Phong Diệp Vô Nhai “Chúng

ta đi thôi!”

Đại

Thần từ trước đến giờ động tác luôn chính xác, nay lại không có chút động tĩnh.

Tế Nguyệt Thanh Thanh khó hiểu gửi lên một dấu chấm hỏi.

Phong

Diệp Vô Nhai từ từ trả lời: “Anh rất vui”.

Lần này

đến lượt Tế Nguyệt Thanh Thanh im lặng, anh ấy nói anh ấy rất vui. Vì cô giết

một tân thủ mò đến tán tỉnh sao?

Trong

lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh chợt xuất hiện một cảm xúc lạ thường, cô cũng … rất

vui!

Tề Hạo

kiểm tra qua thời gian đăng nhập và địa chỉ IP của Thiên Sát Cô Tinh 845 rất

nhanh sau đó lấy di động gọi cho Nhiếp Phong.

“Cậu

hết việc rồi phải không?”

Nhanh

thế đã biết rồi à? Nhiếp Phong cười như một con hồ ly gian xảo “Tổng

giám đốc Tề, mình phát hiện ra một vấn đề quan trọng!”

Anh cố

ý dừng lại một chút, sau đó mới từ từ nói tiếp “Trò

chơi này có thị trường rất lớn nên mình quyết định đi sâu nghiên cứu thêm”.

Tề Hạo

lạnh lùng nói “Đừng

có xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu không cứ gặp lần nào tôi giết cậu lần ấy

đấy.”

Nhiếp

Phong lại không hề lo lắng đáp “Nếu

cậu giết tôi nữa, tôi sẽ nói cho Tế Nguyệt Thanh Thanh biết cậu chính là Phong

Diệp Vô Nhai. Nếu cậu mượn cớ này đẩy tôi sang Malaysia, tôi sẽ nói cho Tế Nguyệt

Thanh Thanh biết Phong Diệp Vô Nhai chính là cậu”.

Sau một

phen cò kè mặc cả, Thiên Sát Cô Tinh 845 có thể tiếp tục sống, nhưng phải thề

sống thề chết nguyện trung thành với Phong Diệp Vô Nhai. Tuyệt đối không được

làm phản!

Những

lúc rảnh, Phong Diệp Vô Nhai có thể giúp Thiên Sát Cô Tinh 845 thăng cấp, nhưng

với điều kiện, trước hết Thiên Sát Cô Tinh 845 phải hoàn thành một nhiệm vụ Đến Thúy Trúc Sơn bắt một trăm con khỉ.

Nhiếp

Phong nghi ngờ, cậu ta cần nhiều khỉ như vậy làm gì? Nhưng, nếu một trăm con

khỉ có thể làm “Vé thông hành” thì cũng đáng lắm!

Vì thế,

trên Thúy Trúc Sơn vắng vẻ, một mình Thiên Sát Cô Tinh 845 không ngừng chạy

khắp núi bắt khỉ. Cùng thời điểm, ở một nơi khác, Phong Diệp Vô Nhai thích thú

làm nhiệm vụ với bà xã Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Dù lúc

trước Nhiếp Phong chưa từng chơi qua game này nhưng Chân Linh Thần Giới là sản

phẩm của công ty nên anh khá thông thuộc. Hơn nữa anh từng là sinh viên hàng

đầu của ngành tin học, lúc trước chơi không ít game cho nên thao tác rất nhanh.

Chẳng mấy chốc đã bắt đủ một trăm con khỉ.

Xem ra

cũng không khó khăn lắm!

Thiên

Sát Cô Tinh 845 đắc ý mang chiến lợi phẩm đi tìm Phong Diệp Vô Nhai và Tế

Nguyệt Thanh Thanh.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Sao lại là anh vậy?”

Lại dám

đến đây, đúng là chán sống rồi!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ: “Anh có biết dù tôi không giết anh thì

ông xã tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh không?”

Thiên

Sát Cô Tinh 845 gửi lên một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ với Tế Nguyệt Thanh

Thanh: “Ông xã cô bảo tôi đến!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh hỏi Đại Thần qua kênh Riêng Tư, Phong Diệp Vô Nhai nói “Mặc

kệ cậu ta, sau này cậu ta không dám quấy rầy em đâu”.

Hả?

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Nhiệm vụ hoàn thành, một trăm

con khỉ, cho … hai người hết đấy coi như là quà cưới!”

Phong

Diệp Vô Nhai không nói nhiều, nhận lấy đám khỉ.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Thế là thế nào?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Phí bái sư đấy”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh giật mình, Phong Diệp Vô Nhai chưa bao giờ dễ dàng thu nhận

đệ tử như vậy. Từ sau khi Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn bị bức hôn, hai cô

nàng ấy cũng từ bỏ quan hệ sư đồ với Đại Thần. Từ lúc đó có không ít người hy

vọng được Phong Diệp Vô Nhai nhận làm đệ tử nhưng Phong Diệp Vô Nhai chưa bao

giờ để ý đến bọn họ, tên Thiên Sát Cô Tinh 845 có tài đức gì lại khiến Phong

Diệp Vô Nhai nhận làm đồ đệ vậy?

Đấy là

vấn đề của Đại Thần, cô không nên hỏi nhiều, nhưng …

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh cần nhiều khỉ như vậy làm gì?”

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Tôi cũng muốn biết”.

[Riêng

Tư] Phong Diệp Vô Nhai: “Lát nữa em sẽ biết”.

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Cậu cần khỉ làm gì?”

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Cậu cần khỉ làm gì?”

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Cậu cần khỉ làm gì?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Cẩn thận bị cấm phát ngôn”.

Cuối

cùng Thiên Sát Cô Tinh cũng yên lặng.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cười lớn.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Thiên Sát Cô Tinh 845, tên anh

sao kỳ lạ vậy?”

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Thật ra tôi muốn đăng ký tài

khoản là Thiên Sát Cô Tinh nhưng tiếc là không được, có người đăng ký trước mất

rồi”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy sao lại thêm số 845?”

Vì sao

không thêm số 123?

Thiên

Sát Cô Tinh 845: “Ý nghĩa của 845 là: Không phải

tôi!”[2]

Đọc

liền lại có nghĩa là: Thiên Sát Cô Tinh không phải tôi.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh cười sặc sụa. Đại ca à, rốt cuộc anh muốn nói gì?

Đúng

lúc này, trên kênh Thế Giới đột nhiên có người lớn tiếng chửi rủa.

[2]

845 đọc là bã sì wũ, đọc gần giống với bù shì wõ (Không phải tôi)

Tây

Phương Ma Thần: “Tên quái gở nào bắt hết khỉ ở Thúy Trúc

Sơn vậy? Mẹ kiếp, mi bị bệnh à!”

Cô Dâu

Nhỏ: “Khỉ ở đó có ích lợi gì?”

Xuân

Phong Bất Tương Thức: “Làm nhiệm vụ liên hoàn phải không?”

Ngày

Kia ♥ Cô Đơn: “Tôi biết này! Tôi biết này! Nghe

nói đó là một nhiệm vụ nhỏ trong nhiệm vụ Nhân Duyên Tuyệt Thế, yêu cầu trong

nửa giờ phải bắt được mười con khỉ để đổi lấy thuốc giả. Nghe nói khỉ ở Thúy

Trúc Sơn có hạn, mỗi ngày hệ thống chỉ thả ra một trăm con, bắt hết thì không

có thêm nữa!”

Cô Dâu

Nhỏ: “Nhiệm vụ Nhân Duyên Tuyệt Thế à, nhiệm vụ

này khó lắm đấy, nó kiểm tra lòng kiên nhẫn nên không mấy người có thể qua cửa

được!”

Quần

Của Ta Mất Rồi: “Đúng là khó thật, lần trước ta có thử

một lần, đến vòng thứ ba thì không làm tiế được nữa, người anh em làm đến vòng

mấy rồi?”

Tây

Phương Ma Thần: “ Vòng cuối cùng rồi! Để hoàn

thành nhiệm vụ này, ta đã ba ngày ba đêm không ngủ, chỉ còn một vòng cuối cùng

này thôi! Tên quái gở nào bắt hết khi ở đây vậy? Cần nhiều khỉ như vậy làm cái

con khỉ gì hả?”

Cô Dâu

Nhỏ: “ Để ngày mai bắt lại đi anh!”

Anh

Trai Gào Thét: “Bị hạn chế thời gian mà. Trong

thời gian quy định mà không hoàn thành nhiệm vụ thì coi như “Kiếm củi ba năm

thiêu một giờ!”

Quần

Của Ta Mất Rồi: “Sai rồi, không phải “Kiếm củi ba

năm thiêu một giờ” mà là bị giáng cấp!”

Lãng Tử

Bên Thành: “Một phút mặc niệm bắt đầu …”

Tuyết Phi Phi: “Như trên!”

Thiên

Sát Cô Tinh 845 im lặng. Tây Phương Ma Thần à, không phải anh bạn đắc tội với

Phong Diệp Vô Nhai đấy chứ? Nếu không sao cậu ta lại bảo tôi đi bắt khi làm gì?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh thấy ID của Tây Phương Ma Thần khá quen, cũng không nhớ đa

gặp qua ở đâu. Nhưng mấy con khỉ này có cũng như không, sao Phong Diệp Vô Nhai

lại sai Thiên Sát Cô Tinh 845 đi cướp khỉ với anh ta chứ?

Trên

kênh Thế Giới, Tây Phương Ma Thần không ngừng chửi bới, cuối cùng mắng chửi đến

mức khiến Thiên Sát Cô Tinh 845 nổi điên.

Thiên

Sát Cô Tinh 845 hiện thân lên kênh Thế Giới, hết đấu võ mồm lại đọ kiếm với Tây

Phương Ma Thần. Cuối cùng kết thúc bằng việc Thiên Sát Cô Tinh 845 tử vong, Tây

Phương Ma Thần làm nhiệm vụ thất bại bị giáng cấp.

Phần

kết của câu chuyện này là: Tây Phương Ma Thần tuyên bố trước toàn thế giới, sau

này đừng để anh ta nhìn thấy Thiên Sát Cô Tinh 845, nếu không gặp lần nào giết

lần đó!

Rốt

cuộc Tề Nguyệt Thanh Thanh cũng nhớ ra Tây Phương Ma Thần là ai, anh ta chính

là người từng nói cô lấy Phong Diệp Vô Nhai chỉ vì muốn trèo cao.

Từ

trước đến giờ chưa bao giờ thấy Đại Thần nhắc đến việc này, cô nghĩ Đại Thần

không biết, huống hồ ngay cả cô cũng quên lâu rồi, không ngờ Đại Thần không chỉ

biết việc này mà còn nhớ đến tận bây giờ.

Nhưng

làm sao Đại Thần biết anh ta đang làm nhiệm vụ liên hoàn?

Sau khi

được Phong Diệp Vô Nhai giải thích, cuối cùng Tề Nguyệt Thanh Thanh cũng hiểu,

thì ra ba ngày trước Phong Diệp Vô Nhai gặp Tây Phương Ma Thần ở trước NPC Nhân

Duyên Tuyệt Thế. Vòng ba của nhiệm vụ này diễn ra ở Tuyết Sơn, hôm qua anh đã

tính toán thời gian rồi đến Tuyết Sơn đợi, quả nhiên gặp Tây Phương Ma Thần, vì

thế mới chắc chắn Tây Phương Ma Thần đang làm nhiệm vụ khảo nghiệm lòng kiên

nhẫn.

Vì là

nhiệm vụ liên hoàn nên Phong Diệp Vô Nhai giúp anh ta làm nhiệm vụ của Hoàn

Tiểu Tiểu ở Tuyết Sơn, để anh ta qua cửa ải này thuận lợi. Tây Phương Ma Thần

vốn rất sùng bái Phong Diệp Vô Nhai nên đã hoàn toàn quỳ gối dưới Bạch Thử Tọa

Kỵ của anh.

Kết quả

thật không ngờ …

Tế

Nguyệt Thanh Thanh toát mồ hôi, Đại Thần làm việc đúng là rất nhanh. Không chỉ

nhớ rõ từng chi tiết vòng nhiệm vụ trong trò chơi, mà còn tính toán thời gian

rất chuẩn. Đúng là khiến người ta không biết nói gì, đến giờ có khi Tây Phương

Ma Thần vẫn mang ơn Phong Diệp Vô Nhai cũng nên.

Sau

cùng Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng hiểu được dụng ý của Phong Diệp Vô Nhai - “Một

mũi tên trúng hai đích”, “Mượn đao giết người”.

Trong

lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh thầm quả quyết: Từ nay về sau, không nên đắc tội với

Đại Thần là hơn.

Thiên

Sát Cô Tinh 845 cũng nhanh chóng hiểu ra, nhưng một người mới như Thiên Sát Cô

Tinh 845 bây giờ đi lại rất khó khăn. Bởi vì sau khi Tây Phương Ma Thần bị

giáng cấp, anh ta đã tìm huynh đệ trong bang bao vây tứ phía nhằm giăng thiên

la địa võng tiêu diệt Thiên Sát Cô Tinh 845.

Thiên

Sát Cô Tinh 845 chất vấn Phong Diệp Vô Nhai, có phải vừa rồi cố ý mượn đao giết

người không? Phong Diệp Vô Nhai bâng qươ đáp, anh đã từng giúp Tây Phương Ma

Thần qua ải liên hoàn, không tin có thể đi hỏi người trong cuộc.

Sau khi

Thiên Sát Cô Tinh 845 kiểm chứng, anh hoàn toàn nín lặng. Nhưng vì sự an toàn

của bản thân, anh quyết định theo sát Phong Diệp Vô Nhai, cũng đổi luôn tên

thành Đồ đệ của Phong Diệp Vô Nhai.

Nhiếp

Phong khoái trá nghĩ: “Bây giờ, Thiên Sát Cô Tinh 845 là đồ đệ của Phong Diệp

Vô Nhai, giết ta chẳng khác nào không nể mặt sự phụ. Với danh tiếng của Phong

Diệp Vô Nhai, trên giang hồ chắc không ai dám trêu chọc anh nữa rồi. Hơn nữa,

Phong Diệp Vô Nhai cũng không thể đứng nhìn đồ đệ mình bị giết mà không quan

tâm được”.

Nhiếp

Phong đang đắc ý vì sự thông minh của mình thì Tây Phương Ma Thần lại tới.

Tây

Phương Ma Thần đứng cạnh Phong Diệp Vô Nhai một lúc khá lâu. Tế Nguyệt Thanh

Thanh đoán chắc anh ta đang nói chuyện riêng với Đại Thần.

Chỉ một

lát sau, Đại Thần quyết định thu nhận Tây Phương Ma Thần làm đồ đệ, Tây Phương

Ma Thần đổi tên thành Đồ đệ hai của Phong Diệp Vô Nhai.

Nếu đều

là quan hệ sư đồ thì ân oán giữa Tây Phương Ma Thần và Thiên Sát Cô Tinh 845 sẽ

là ân oán huynh đệ đồng môn. Vì thế … Đại Thần không quan tâm!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lại cười ngất!

Bất kể

tình huống nào, Đại Thần cũng có thể lấy yếu địch mạnh khiến mọi người không

thể ngờ tới.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bà xã, chuyện trẻ con thì để mấy

đứa tự xử lý, chúng ta đi làm nhiệm vụ thôi!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh thoải mái: “Đi thôi, ông xã”.

Một

ngày cứ như vậy trôi qua trong ân oán và tàn sát.

Lát

sau, nhân viên phục vụ mang bữa tối và đồ uống đến, Kỷ Hiểu Nguyệt vừa xem đánh

nhau vừa làm nhiệm vụ, bận đến nỗi không có thời gian hỏi ai đã gọi họ mang

đến. Dù sao cũng có kẻ thích làm anh hùng vô danh, cô nên tác thành cho kẻ đó!

~^o^~

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.