Chương81: Chi bằng thoái ẩn giang hồ

Từ Vịnh

Bích Hải trở về, suốt dọc đường Kỷ Hiểu Nguyệt một mực im lặng, không nói một

câu nào. An Húc Dương và Hoa Hồ Điệp đã dùng mọi cách nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn

không chịu mở lời. Về đến nhà, Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng đóng cửa, nhốt hai

người kia ở bên ngoài.

Vì sao

trong tâm trí cô cứ hiện luôn khuôn mặt tươi cười dịu dàng trong tiếng đàn

dương cầm đầy mê hoặc của kẻ xấu xa kia nhỉ?

Vì sao

bên tai cô cứ vang lên giọng nói nhẹ nhàng cuốn hút dưới bầu trời ngập tràn

pháo hoa ấy?

Kỷ Hiểu

Nguyệt cảm thấy vô cùng bối rối, phiền muộn, thật… khó giải thích!

An Húc

Dương và Hoa Hồ Điệp đứng bên ngoài khó hiểu nhìn nhau.

An Húc

Dương: “Sao cậu không ở cùng cô ấy?”

Hoa Hồ

Điệp: “Vậy sao cậu không ở cùng cô ấy?”

An Húc

Dương: “Cậu biết rõ tôi bị cánh phóng viên làm cho quay cuồng đầu óc, lúc xử lý

xong cũng đã mười hai giờ rồi. Thấy phòng cô ấy không có ánh đèn, tôi nghĩ cô

ấy ngủ, sợ làm phiền cô ấy nghỉ ngơi nên tôi mới không đến tìm. Cậu thì sao, không

phải lúc nào cậu cũng liên lạc với cô ấy trên mạng sao, cô ấy xảy ra chuyện tại

sao cậu lại không biết?”

Hoa Hồ

Điệp: “Này, cậu nói chuyện có lý một chút được không? Cô ấy lên mạng thì cũng

là ở cùng ông xã, tôi mà đến gần thì chỉ có nước bị chém thôi. Ông xã cô ấy

khủng khiếp thế nào không phải cậu không biết!”.

An Húc

Dương: “Đó chỉ là trò chơi thôi! Nếu cậu thật sự quan tâm Kỷ Hiểu Nguyệt thì

sao đến việc cô ấy xảy ra chuyện cậu cũng không biết?”

Hoa Hồ

Điệp: “Này, tôi cũng có bà xã đấy biết không? Dù tôi muốn quan tâm đến cô ấy

cũng phải có cơ hội mới được, cậu không biết Măng Mọc Sau Mưa đáng sợ thế nào

đâu! Cô ấy…”

An Húc

Dương: “Đừng có nhắc đến mấy trò chơi ấy với tôi!”

Hoa Hồ

Điệp: “Là cậu muốn theo đuổi cô ấy chứ không phải tôi! Bạn gái mình mà không

chăm sóc được, bây giờ trách tôi có tác dụng gỉ?”

An Húc

Dương: “…”

Cánh

cửa đột nhiên mở ra, khuôn mặt tức giận của Kỷ Hiểu Nguyệt xuất hiện “Đủ rồi

đấy! Hai người có thấy phiền không, tôi nói lại một lần nữa, TÔI – KHÔNG –

SAO!”

Rồi

“rầm” một tiếng, cánh cửa lại bị đóng chặt lại.

Hoa Hồ

Điệp: “!@#$#%$^$^$^$”

An Húc

Dương: “@#$%#$”

Đúng là

không sao thật, cô chỉ cần yên lặng một chút.

Trên

màn hình máy tính, sau khi được xử lý cẩn thận, hình ảnh Tử Y Nữ Hiệp cưỡi hạc

tiên, Bạch Y Thư Sinh đứng dưới ngước mắt nhìn lên, tạo nên một khung cảnh đặc

biệt nên thơ trữ tình.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập. Phong Diệp Vô Nhai rõ ràng là đã chờ khá lâu.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh lên mạng rồi à?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Anh đang đợi em”

Đợi

mình? Đại Thần thẳng thắn thật… Đột nhiên cô muốn biết Đại Thần đón Giáng sinh

thế nào. Không biết anh ấy có… đợi cô?

Phong

Diệp Vô Nhai: “Mình làm nhiệm vụ nhé?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Được”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Đến Tử Thanh Sơn đi”

Yêu ma

quỷ quái ở Tử Thanh Sơn nhiều nhất, rất thích hợp với yêu cầu lúc này của Tế Nguyệt

Thanh Thanh. Lần này mục đích đến Tử Thanh Sơn tu luyện đặc biệt khác so với

những lần trước đó.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lúc này khác xưa rất nhiều. Trên mình khoác chiếc áo choàng

Bạch Hồ, toàn thân bận Long Chiến Y. Giờ cô đánh đâu thắng đó, sức mạnh không

gì ngăn cản nổi.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh chuyển tức giận thành sát khí, đi trước càn quét yêu ma như

vũ bão. Phong Diệp Vô Nhai ngự kiếm phi hành theo sát phía sau, không vội vàng

giết yêu quái mà chỉ yểm trợ và thêm máu khi Tế Nguyệt Thanh Thanh không chống

đỡ được. Vì thế, trên màn hình, Tử Y Nữ Hiệp đại khái sát giới, cô đến đâu chỗ

đó ngập tràn sắc tím, yêu quái chết nhiều như ngả rạ. Còn Đại Thần oai phong

lẫm liệt theo sau Tử Y Nữ Hiệp nghiễm nhiên trở thành “Sứ giả hộ hoa”, dù không

phải lúc nào cũng ra tay nhưng một khi đã ra tay sẽ gây ra một trận gió tanh

mưa máu, phối hợp vô cùng ăn ý cùng Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Lúc hai

người ln đnh Tử Thanh Sơn ngắm nhìn mây mờ che phủ ánh hoàng hôn, tâm trạng

Kỷ Hiểu Nguyệt đã thoải mái hơn rất nhiều.

Phong

Diệp Vô Nhai lặng lẽ đứng cạnh bên Tử Y Nữ Hiệp, áo giáp vàng tỏa hào quang rực

rỡ trong ánh chiều tà.

Tử

Nguyệt Thanh Thanh: “Cám ơn anh”.

Bản

thân Kỷ Hiểu Nguyệt cũng không hiểu vì sao cô lại buộc miệng nói như vậy. Thế

nên sau khi gửi tin nhắn lên cô lập tức rơi vào trạng thái bối rối, ngượng

ngùng.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Muốn cảm ơn anh thì em thổi một

khúc tiêu đi”.

Vũ khí

của Tử Y Nữ Hiệp vốn là một cây thanh tiêu, nhưng từ trước đến giờ cô lại chưa

từng sử dụng qua công dụng này. Lắc qua lắc lại cả nửa ngày cô mới thổi được

gọi là mấy nốt nhạc. Dĩ nhiên để đạt đến trình độ thanh tao, có lẽ phải luyện

tập nhiều.

Trong

lúc Tế Nguyệt Thanh Thanh thổi tiêu, Phong Diệp Vô Nhai nhanh chóng phi thân

lên rặng trúc đối diện vung mấy đường kiếm, trong không trung chợt lóe lên

những tia sáng trắng. Tế Nguyệt Thanh Thanh dần nhận ra anh đang dùng kiếm vẽ

nên một hình trái tim trong không khí.

Đại

Thần… đang thổ lộ?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh hiểu, nếu cô còn tiếp tục nghịch cây tiêu này đúng là rất

“sát phong cảnh”, nhưng đột ngột cô cũng không tìm được chủ đề gì để nói. Trong

giây phút đó Tế Nguyệt Thanh Thanh chỉ biết cầm Ngọc Tiêu yên lặng đứng đó.

Phong

Diệp Vô Nhai dần chậm động tác, buông kiếm, đến bên cạnh Tế Nguyệt Thanh Thanh

cùng cô ngắm hoàng hôn.


Những

ngày tiếp theo đúng như Kỷ Hiểu Nguyệt mong muốn, cuộc sống của cô thực sự rất

yên bình.

Trong

game, Tùng Phong Hàn không lên mạng nữa, Hồ Hoa Điệp bị Măng Mọc Sau Mưa nghiêm

khắc theo dõi nên cũng không có thời gian đến quấy rầy Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai giờ có thể thoải mái tận hưởng thế

giới riêng của hai người mà không bị ai làm phiền.

Lần nào

cũng vậy, cứ Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập được một lúc thì Phong Diệp Vô

Nhai cũng lên mạng. Việc này khiến Tế Nguyệt Thanh Thanh từng nghi ngờ không

biết Phong Diệp Vô Nhai gắn ra đa theo dõi lên người cô không.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Anh có thiên lý nhãn đấy à?”

Phong

Diệp Vô Nhai (rất nghiêm túc): “Không hề”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, óc hài hước của Đại Thần hình như hơi “nhạt”.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Nhưng anh có linh tê”. [1]

“Tâm

hữu linh tê nhất điểm thông”. [2]

[1]

Sừng tê giác, còn gọi là tê thông thiên, theo truyền thuyết thời cổ đại Trung

Quốc , sừng bên ngoài có vệt trắng như tơ, bên trong có lỗ nhỏ thông suốt từ

gốc đến mũi.

[2]

Câu thơ trong bài thơ Vô đề của Lý Thương Ẩn, ý nói trong lòng có sừng tê nên

rất hiểu ý nhau.

Được

rồi, Tế Nguyệt Thanh Thanh thừa nhận óc hài hước của Đại Thần rất “nóng”, nóng

đến mức hai bên gò má Kỷ Hiểu Nguyệt cũng nóng theo. Đại Thần đã thay đổi vô

cùng ngoạn mục nữa là khác. Nhớ lần trước khi Tế Nguyệt Thanh Thanh hỏi Đại

Thần đón Giáng sinh thế nào? Đại Thần đáp một câu rất gọn: “Ngủ” . Tế Nguyệt

Thanh Thanh đang định coi như mình chưa hỏi gì thì đột nhiên Đại Thần lại nói

thêm: “Anh mơ thấy em”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh liền bốc cháy!

Cô phải

nhanh chóng thích ứng với “óc hài hước nóng bỏng” này của Đại Thần thôi.

Nhưng

hình như gần đây Đại Thần khá bận, anh thường xuyên cắm máy hành công, cũng

phải thôi đang là cuối năm mà! Kỷ Hiểu Nguyệt cũng không khác Đại Thần là mấy

nên nhanh chóng tập thói quen mới, đến công ty là vào game. Dù sao vừa làm việc

vừa cắm máy chắc cũng không sao đâu!

Có vẻ

như sau lần đến Tử Thanh Sơn đợt đó, hai người ngày càng thêm ăn ý. Tế Nguyệt

Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai thường xuyên sóng vai nhau đứng lặng lẽ trên

đỉnh núi cao hoặc trong u cốc tịch mịch, hiếm hoi lắm mới thấy trò chuyện cùng

nhau một hai câu.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Mấy ngày nữa có cuộc thi dành

cho các cặp vợ chồng. Chúng ta tham gia nhé?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Sao anh biết?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Trong diễn đàn có thông báo”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vội lên diễn đàn tìm hiểu. Đúng là có thật!

Để chào

mừng năm mới, trong game đã thiết kế rất nhiều cuộc thi dành cho các cặp vợ

chồng nhưng có hai nhiệm vụ Tế Nguyệt Thanh Thanh thấy hứng thú nhất. Một là

nhiệm vụ theo giờ, thời gian diễn ra là tối thứ Sáu, phần thưởng của nhiệm vụ

này không nhỏ. Tế Nguyệt Thanh Thanh còn nghĩ, đến lúc đó nhất định phải tham

gia cùng Đại Thần, không chừng họ có thể thu về mấy bảo bối hiếm gặp như áo

khoác Bạch Hồ, Long Chiến Y.

Hai là

cuộc thi trang trí nhà mới, thời gian hạn chế trong vòng một tháng. Trong một

tháng phải đăng hình ảnh tham gia dự thi của mình lên diễn đàn để những người

chơi khác bình chọn. Người tham gia dự thi phải đăng ảnh chụp mọi góc độ ngôi

nhà, sau đó là một đoạn phim ngắn ghi lại cuộc sống trong ngôi nhà mới của hai

vợ chồng.

Cuối

cùng Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng có việc để làm. Trước đây, Phong Diệp Vô Nhai

mua rất nhiều đồ trang trí, mà ngôi nhà của bọn họ - một tòa thành cổ đại khá

lớn, đủ để Tế Nguyệt Thanh Thanh chạy tới chạy lui, mải mê sắp xếp đồ dùng gia

đình.

Lúc Tề

Hạo ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, đã thấy Tử Y Nữ Hiệp đang tất bật trong

“nhà”. Dù chỉ là trong game nhưng Tề Hạo vẫn cảm thấy vô cùng ấm áp, khóe môi

khẽ nở một nụ cười.

Nhiếp

Phong thấy vậy gõ nhẹ lên mặt bàn rồi đẩy một chồng tài liệu đến trước mặt Tề

Hạo “Tề đại

thiếu gia, món ăn tinh thần không thể lấp đầy được dạ dày, nhân viên cả tòa nhà

đang đợi cậu phát lương đấy!”

Tề Hạo

nhìn Nhiếp Phong rồi lại mỉm cười: “Cậu không hiểu được đâu”, sau đó hạ bút ký

xuống tập tài liệu xong, tiếp tục vùi đầu vào công việc. Giờ anh phải tranh thủ

thời gian để hoàn thành sớm mọi việc, như vậy anh mới được nhanh chóng chơi

game với Kỷ Hiểu Nguyệt.

Nhìn Tề

Hạo bỗng trở nên tích cực làm việc, Nhiếp Phong cảm thấy có chút không kịp

thích ứng!

Khi sắp

bố trí nhà xong, Tế Nguyệt Thanh Thanh gọi Đại Thần đến tham quan, góp ý, sau

đó lại cặm cụi sắp xếp không biết mệt mỏi theo ý kiến của Đại Thần. Toàn bộ

thời gian nghỉ Tết Dương lịch, Tế Nguyệt Thanh Thanh đều dành để làm việc này.

Đôi khi

Tế Nguyệt Thanh Thanh vừa chuyển đồ vừa lên ý tưởng quay gì cho đoạn phim.

Trước đây, cô và Đại Thần lúc ở bên nhau chỉ chủ yếu dành thời gian đi đánh

quái, rất ít khi ở nhà, giờ muốn quay phim về ngôi nhà của hai người thật khó

có ý tưởng tốt…

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra nên lại quyết định đi

hỏi Đại Thần.

Phong

Diệp Vô Nhai thoáng im lặng rồi nói: “Em thổi tiêu

đi”.

Tế Nguyệt

Thanh Thanh nhớ lại hình ảnh một người thổi tiêu, một người múa kiếm trên Tử

Thanh Sơn ngày đó. Lúc ấy Phong Diệp Vô Nhai múa kiếm rất đẹp còn cô lại thổi

tiêu quá tệ. Nghĩ vậy, Tử Nguyệt Thanh Thanh quyết định luyện tập thổi tiêu!

Đến lúc

Tế Nguyệt Thanh Thanh thổi tiêu khá hay rồi, cô liền cùng Đại Thần quay một

đoạn “Tiêu kiếm hợp bích” ở vườn hoa trong tòa thành họ đang sống. Thật không

ngờ đoạn clip ấy sau khi được up lên diễn đàn đã nhanh chóng tạo bão. Tế Nguyệt

Thanh Thanh thấy thế càng thêm tự tin!

Việc

một người điên cuồng thăng cấp như Tế Nguyệt Thanh Thanh gần đây “bỏ võ theo

văn” khiến người người xôn xao, ngay cả Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn cũng

phải chạy đến hỏi Tế Nguyệt Thanh Thanh xem liệu có phải cô nàng đã xảy ra

chuyện gì không.

Nhìn

hai vị Vực chủ phu nhân cấp độ nay đã tăng cao, Tế Nguyệt Thanh Thanh đáp lại

một câu đầy văn vẻ “Đánh

đánh giết giết chi bằng thoái ẩn giang hồ”.

Măng

Mọc Sau Mưa lời ít mà ý nhiều tổng kết lại một câu “Ôi

chao! Chí hướng của phụ nữ sau kết hôn đây mà!”

Tiểu

Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn rất nhanh hiểu ý. Nhưng vì sao hai cô nàng không

ăn ý được với hai ông chồng quý báu nhỉ?

Đúng

lúc này, Ta Là Một Con Rồng đăng nhập. Măng Mọc Sau Mưa quyết định tung tuyệt

kỹ dạy chồng, cô ngoắc ngoắc tay với Ta Là Một Con Rồng “Ông

xã, lại đây!”

Ta Là

Một Con Rồng nịnh nọt chạy đến: “Bà xã, anh đến đây!”

Măng

Mọc Sau Mưa vung tay chém xuống, cột máu của Ta Là Một Con Rồng giảm mạnh, anh

chàng vẫn nịnh bợ hỏi han “Bà

xã, anh lại làm gì sai à? Anh nhất định sẽ sửa!”

Tiểu

Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn: “…”

Tiểu

Đậu Tử: “Nếu là Lãnh Huyết Vô Kỵ, anh ta

nhất định sẽ chém lại”.

Bánh

Trôi Tròn Tròn: “Nếu là Đạp Huyết Vô Ngân, anh ta

sẽ bắt mình trồng rau cả đêm để kiểm điểm, vườn nhà mình đã trồng kín chỗ rồi”.

Măng

Mọc Sau Mưa: “Các cậu đoán thử xem, nếu là Đại

Thần anh ấy sẽ làm gì?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh quyết định không để ý đến “nhóm các bà vợ” vô vị này nữa,

một mình đi tu luyện.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.