Chương76: Công khai phạm tội

Không

thể nào, ảo giác, chắc chắn là ảo giác! Những cô gái xinh đẹp đứng bên hồ bơi

trong lòng đồng loạt hét lên.

Vì sao

người rơi xuống nước không phải mình chứ?

Hoa Hồ

Điệp vừa phục hồi tinh thần trong đau thương lại một lần nữa bị cảnh trước mắt

đả kích nặng nề. Vì sao cùng rơi xuống nước mà lại có sự phân biệt đối xử như

vậy! Hoa Hồ Điệp đau khổ tự kỷ ngồi góc tường đếm kiến.

Tề Hạo

phớt lờ mọi ánh mắt đố kỵ, ngưỡng mộ, kinh ngạc xung quanh, anh hôn lên đôi môi

hồng kia mãi không rời.

Thật sự

anh chỉ định hô hấp nhân tạo thôi, muốn trách chỉ có thể trách cô nàng, ai bảo

cô nàng xinh đẹp khiến anh muốn “Phạm tội công khai”!

Kỷ Hiểu

Nguyệt bị sặc nước chỉ ngất đi một lát, nhưng cảm giác mềm mại lại mạnh mẽ

trong miệng như một tia sét đánh vào cô, làm cô tỉnh táo ngay lập tức.

Khuôn

mặt đẹp như một tác phẩm điêu khắc kia đang áp sát mặt cô, đôi môi anh, hơi thở

anh khiến cơ thể cô không ngừng truyền lên từng đợt khô nóng đáng sợ. Trước khi

ý thức hoàn toàn khôi phục, cánh tay cô chưa được sự đồng ý của não bộ đã giơ

thẳng lên.

Rồi,

“Bốp”, âm thanh vang dội bể bơi yên lặng. Tiếng hít thở vừa ngừng lại vang lên.

Không

phải sự thật đâu, không thể nào! Một chân sai vặt nhỏ nhoi, một phù thủy nhỏ ăn

mặc tầm thường, th* t*c lại dám đánh Tổng giám đốc vừa lạnh lùng vừa đẹp trai,

ai nhìn cũng thích, lại nắm trong tay quyền sinh sát của tất cả mọi người!

Quá

đáng thật!

Nhiếp

Phong nghe tin chạy đến xem trò hay cũng phải há hốc mồm, khóe mắt run rẩy.

Tiểu

Nguyệt Nguyêt, các cụ xưa có dạy “Không nên vuốt râu hùm”, ấy vậy mà cô còn dám

đánh! Cô không muốn sống nữa à?

Không…không…không…không

phải râu, mà là mặt, là mặt đấy!

Nhưng…nhưng…có

phải anh đang nhìn nhầm không? Tề Hạo đưa tay sờ lên chỗ bị đánh…rồi còn cười

kìa!

Khủng

khiếp, quá khủng khiếp! Bị đánh ngố người rồi sao?

Đúng là

Tề Hạo đang cười, nụ cười gian trá pha lẫn sự đắc ý.

“…”

Nhiếp Phong không biết nói gì hơn. @@

Sau khi

tỉnh táo trở lại, Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức ý thức được mình đã làm gì.

Làm sao

bây giờ, làm sao bây giờ? Sau một lúc cân nhắc, Kỷ Hiểu Nguyệt lại tiếp tục

vung tay lên mắng “Đồ

khốn!” Dù sao cũng lỡ đánh rồi, một cái hay hai cái cũng không khác nhau là

mấy! Con giun xéo lắm cũng quằn!

Tề Hạo

giữ lấy bàn tay đang định hành hung mình lần nữa, ánh mắt vừa mời ám vừa gian

ác “Cô đối

xử với ân nhân cứu mạng như thế sao?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt im lặng nhìn con sói đội lốt người trước mặt mình. Ân nhân cứu mạng?

Toàn bộ việc này đều do anh ta đạo diễn, giờ còn dám nói khoác không biết

ngượng! Trời cao chắc bị thủng một lỗ rồi nên cái tên vô liêm sỉ này mới rơi

xuống trần gian! Thôi bỏ đi, nói chuyện phải tránh với tên này khác gì “Đàn gảy

tai trâu”.

“Cút

ngay!” Kỷ Hiểu Nguyệt nổi điên, gạt bàn tay đang mò mẫm khỏi người rồi tức giận

đứng dậy.

Đúng

lúc này, một chiếc áo khoác vàng choàng lên vai cô, bọc lấy thân hình xinh đẹp

đang ướt sũng.

“Chúng

ta đi thôi!” Tiếng An Húc Dương ấm áp mà bình tĩnh, anh lạnh lùng nhìn lướt qua

Tề Hạo cũng đang chậm rãi đứng dậy, đôi mắt sâu lạnh tựa băng.

Chỉ là

thoáng chốc, nhưng trong giây phút giao nhau ấy, một thứ cảm xúc mãnh liệt bùng

lên như ngọn lửa.

Khán

giả phát điên rồi!

Ôi, An

Húc Dương!

Kỷ Hiểu

Nguyệt làm thế nào mà lại có sự quan tâm của cả Tổng giám đốc và siêu sao vậy!

Ông

trời thật quá bất công!!!

Nhìn

bóng Kỷ Hiểu Nguyệt và An Húc Dương bỏ đi, nụ cười trên gương mặt Tề Hạo biến

mất. Nhiếp Phong sợ hãi bỏ chạy đầu tiên. Tôi không có ở đây. Tôi không nhìn

thấy gì hết!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.