Chương75: “Uyên ương nghịch nước”

Sau đó

vài phút, An Húc Dương nhận được một cuộc điện thoại.

“Studio

có chút việc, anh phải qua đó gấp. Buổi tối còn phải quay thêm một cảnh nữa.

Xong việc anh sẽ đến tìm em. Đợi anh nhé!” Ánh mắt An Húc Dương hơi dừng lại

trên chiếc trán trắng xinh của Kỷ Hiểu Nguyệt, cuối cùng anh chỉ khẽ mỉm cười

rồi đứng dậy rời đi.

Nhìn An

Húc Dương quay lại vẫy tay từ đằng xa, chiếc áo khoác vàng nhẹ đong đưa theo

gió, ánh hoàng hôn phía sau anh sáng rực, bỗng nhiên Kỷ Hiểu Nguyệt nhận ra An

Húc Dương vẫn là Bạch Sùng Tước trước đây cô từng mến mộ!


Dạ tiệc

ngoài trời đúng là cực kỳ nhàm chán lại vô vị!

Cảnh

đêm ở Vịnh Bích Hải đặc biệt đẹp, một nét lung linh và huyền ảo được tạo nên từ

sự kết hợp ánh sáng của đèn neon vòng cung duyên dáng và vô số những vì sao

trên bầu trời. Nhưng cứ nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của Tề Hạo, Kỷ Hiểu

Nguyệt lại cảm thấy mất hết cả hứng thú.

Cũng

may lần này tên bn th không làm khó, không lấy việc công trả thù riêng bắt

cô đi cùng. Kỷ Hiểu Nguyệt bụng đói vội vàng trốn chạy. Đúng là nếu không có

“cây đại thụ” Tề Hạo che chắn, ánh mắt những người nơi đây đủ giết cô trăm ngàn

vạn lần rồi! Không trốn đi chẳng lẽ cô cứ ngồi đây chờ người ta đuổi giết sao?

Kỷ Hiểu

Nguyệt nhanh chóng quyết định về phòng chơi game. Chỗ này quả không hổ danh nơi

chốn dành cho những kẻ lắm tiền. Ngay cả đến cấu hình máy tính trong phòng

khách cũng cực kỳ mạnh. Chơi game rất thích!

Đáng

tiếc là Phong Diệp Vô Nhai không có trên mạng.

Sau khi

Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn bị cướp dâu, hai người này rất ít khi liên

lạc với cô. Kể cả khi mấy người đó đang ở trên mạng, họ cũng không có thời gian

mà để ý đến cô. Có phải bị mấy ông chồng giam giữ rồi không?

Còn về

Măng Mọc Sau Mưa, một mặt vì muốn Bang Không Tưởng của cô nàng phát triển mạnh

mẽ, mặt khác còn phải đi tìm ông xã cô nàng đã cướp về được, nên bận đến mức

tối tăm mặt mũi.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh cô độc lướt sông, vượt núi làm nhiệm vụ thăng cấp. Trên

đường vô tình nhìn thấy Tiểu Đậu Tử đang theo sau Lãnh Huyết Vô Kỵ hăm hở làm

nhiệm vụ.

Nhớ Đại

Thần quá!

Từ bao

giờ, trong game không còn Phong Diệp Vô Nhai bỗng trở nên vô vị, nhàm chán thế

này?

Lúc

nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến, Kỷ Hiểu Nguyệt thoáng thấy nghi ngờ “Tôi

không gọi đồ ăn mà!”

“Xin

mời quý khách thưởng thức!” Nhân viên phục vụ không nói nhiều, lịch sự đưa đồ

ăn đến rồi rời đi.

Nhìn

những món ăn thơm ngon, Kỷ Hiểu Nguyệt tự hỏi: Không biết ai tốt bụng vậy nhỉ?

An Húc

Dương? Không thể nào, giờ anh ta đang bận.

Hoa Hồ

Điệp? Càng không thể, cậu ta thậm chí còn bận rộn hơn! Chỉ sợ ngay cả đến thời

gian ăn uống cũng không có. Đứng trước cả rừng minh tinh, chắc chắn phát bệnh

háo sắc rồi cũng nên.

Nếu là

chị em cùng tầng 48 thì chắc chắn đã để lại tên tuổi. Nhưng có lẽ, sau sự việc

vừa rồi, e rằng cô đã không còn chị em gì nữa! Tất cả đều tại tên xấu xa chết

tiệt mà ra!

Cơ mà

còn ai tốt bụng vậy nữa nhỉ?

Chẳng

lẽ là... Tề Hạo?

Không

thể nào, tên xấu xa đó có thể tốt bụng vậy sao?! Suy nghĩ này lập tức bị Kỷ

Hiểu Nguyệt gạt phăng ra khỏi đầu.

Nhưng

cứ nhét đầy bụng trước đã!

Ăn uống

no say, Kỷ Hiểu Nguyệt buồn chán hăng hái chiến đấu tiếp rồi lăn ra ngủ. Cô

không hề hay biết, trong lúc cô đang say sưa mộng đẹp, một âm mưu khác đã được

bắt đầu.


Tại dạ

tiệc.

Dạ tiệc

quả thật rất “bình dân”, chỉ cần là khách du lịch đến nghỉ tại Vịnh Bích Hải

đều có thể tham gia. Hoa Hồ Điệp chạy tới chạy lui trong đám đông, anh chàng

vẫn tin tưởng vào câu “nhất cự ly” nên cố gắng tiếp cận “người trong mộng”. Anh

chàng vừa nói chuyện vừa mơ màng “xẹt điện” sang người đang đứng trong đám đông

  • Tề Hạo. Đẹp trai quá, mạnh mẽ quá, đến bóng lưng cũng làm người ta mê mệt!

“Cậu là

quán quân bơi lội? Thật hay giả vậy?” Bà tám Đào Song Song tò mò “đánh giá” Hoa

Hồ Điệp, không nhìn ra anh chàng này cũng có tài đấy!

“Đương

nhiên là thật! Không tin mấy cô có thể hỏi Hiểu Nguyệt!” Hoa Hồ Điệp đúng là

không phải hảo hán, chuyện tám trăm năm trước cũng lấy hết ra buôn, volume còn

vặn to hết cỡ, anh chàng chỉ sợ Tề Hạo không nghe thấy.

“Vậy

chẳng phải cậu có rất nhiều cơ hội làm “Uyên ương nghịch nước” với Kỷ Hiểu

Nguyệt sao?” Một loạt tiếng cười vang lên khiến sắc mặt Tề Hạo đột nhiên u ám.

“Tôi và

Hiểu Nguyệt hoàn toàn trong sáng!” Hoa Hồ Điệp không ngừng lên tiếng thanh

minh, anh chàng đã làm gì khiến mọi người nghĩ rằng anh chàng va Kỷ Hiểu Nguyệt

là một đôi vậy! Tổng giám đốc Tề ơi, anh nhất định không được hiểu lầm đấy!

Sắc mặt

Tề Hạo thoáng dịu lại làm Hoa Hồ Điệp mừng rỡ trong lòng.

“Cô ấy

là vịt bơi cạn, tính tình lại xấu, ai thèm bơi với cô ấy!” Thế khác nào bản

thân không có việc lại chạy đi tìm người đánh mình! Hoa Hồ Điệp thận trọng

không nói ra câu cuối cùng.

Tề Hạo

khẽ nheo mắt. Vịt bơi cạn? Được lắm!


Ngày

hôm sau, tất cả nhân viên được hoạt động tự do. Kỳ nghỉ chính thức bắt đầu.

Kỷ Hiểu

Nguyệt vừa mở mắt, đang sung sướng đón nhận một ngày đẹp trời thì nhận được tin

nhắn do chính Tổng giám đốc gửi tới “Mang

cà phê lên phòng số 8! Ngay lập tức, ngay bây giờ!”

Phòng

số 8, là phòng tắm hơi.

Với sự

hiểu biết của Kỷ Hiểu Nguyệt về Tề Hạo, trong chuyện này nhất định có nguy hiểm

bất thường đang rình rập. Vì vậy sau khi lập kế hoạch tác chiến, Kỷ Hiểu Nguyệt

đến gõ cửa phòng Hoa Hồ Điệp, cô nàng ngoắc ngoắc ngón tay với anh chàng đang còn

ngái ngủ “Có

muốn xem Tổng giám đốc Tề tắm không?”

Hoa Hồ

Điệp lập tức bừng tỉnh, hai mắt sáng rực.

Một lát

sau, tại phòng tắm hơi trong khi chàng sói Tề Hạo giả vờ nhắm mắt nghỉ ngơi,

đồng thơi ngẫm nghĩ không biết nên xử phạt bà xã hồ ly ngoại tình thế nào thì

Hồ Điệp hai mắt lấp lánh hình trái tim, vừa nóng vội vừa hồi hộp bưng cà phê

bước vào. Nào ngờ, do quá hưng phấn, Hoa Hồ Điệp cầm khay cà phê ngã “bùm”

xuống nước.

Đúng là

“Uyên ương nghịch nước”!

Tề Hạo

vô cùng tức giận, đứng bật dậy quyết đi tìm cô hồ ly tính sổ.

Hồ ly

nhà ta ở ngoài cửa nghe lén thấy Tề Hạo nổi giận, không chút do dự vội khóa

trái cửa từ bên ngoài. Hoa Hồ Điệp yêu quý! Hiểu Nguyệt mình đã đủ tốt với cậu

chưa? Cố gắng tận hưởng thế giới của hai người đi nhé!

Muốn

đùa giỡn người không ngờ lại bị người ta đùa giỡn, Tề Hạo uất nghẹn không nói

nên lời.

Vì vậy,

lúc tìm thấy cô nàng đang trốn bên hồ bơi, Tề Hạo cười nham hiểm với Kỷ Hiểu

Nguyệt đang mặc bộ đồ lỗi thời trước mặt những cô gái xinh đẹp mặc bikini nhiều

màu sắc “Hiểu

Nguyệt, đúng là cô rất hiểu tôi!”

“Roẹt,

roẹt, roẹt!”, nếu ánh mắt là những mũi tên sắc nhọn chắc giờ này Kỷ Hiểu Nguyệt

đã bị hàng ngàn mũi tên bắn trúng rồi. Cô nàng Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức bị mọi

người xa lánh, đám con gái còn cố ý làm khó mà đẩy cô ngã xuống bể bơi.

  1. Anh

hùng cứu mỹ nhân Tề Hạo nhanh chóng xuất hiện, nhìn cô nàng hồ ly quẫy đạp

trong nước liền thảnh thơi nhảy xuống cứu người. Sau đó là gì? Đương nhiên là

hô - hấp - nhân - tạo rồi.

Còn lo

không hôn được cô sao!

Đôi môi

mỏng không chút do dự “dán” lên đôi môi hồng của Kỷ Hiểu Nguyệt, lại một lần

nữa Tề Hạo được tận hưởng cảm giác “điện giật” như lời đồn. Thì ra có cảm giác

“điện giật” thật. Sau đó rất nhanh, hô hấp nhân tạo trở thành “tấn công tìm

hiểu”. Trong tiếng thở của mọi người, Tổng giám đốc Tề đang cưỡng hôn phù thủy

nhỏ.

Kỷ Hiểu

Nguyệt cũng bị “điện giật” nhưng cảm giác hoàn toàn khác. Không phải “điện

giật” mà là “sét đánh” mới đúng!

Cùng

lúc đó, An Húc Dương rẽ đám người ra, nhanh chóng tiến lại gần.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.