Chương77: Trường quay

Kỷ Hiểu

Nguyệt thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng, cũng may cô có mang quần áo đi

thay, nếu không đúng là đã bị Tề Hạo hại chết rồi. Hoa Hồ Điệp liếc mắt nhìn Kỷ

Hiểu Nguyệt thoắt cái đã trở nên rực rỡ, anh chàng không thấy bất ngờ, chỉ ngáp

một cái rồi tiếp tục giả chết.

Từ lúc

gặp lại nhau, đây là lần đầu tiên An Húc Dương thấy Kỷ Hiểu Nguyệt mặc đồ trẻ

trung như vậy, không kiềm chế được liền giật mình đứng dậy.

Bỏ đi

cặp mắt kính đen cồng kềnh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô càng thêm thanh

tú, quyến rũ, mái tóc đen còn ướt rối tung sau vai, sáng bóng. Chiếc áo tím

nhạt, váy trắng tinh khôi kết hợp cùng đôi bốt đen bóng càng làm tôn lên dáng

vẻ yểu điệu của cô.

Không

ngờ bên trong bộ đồ lỗi thời lại ẩn giấu một thân hình đẹp, thậm chí còn xinh

đẹp, duyên dáng hơn cả cô bé trong trí nhớ của An Húc Dương, đôi mắt anh thoáng

bừng lửa. Dù cách nhau một chiếc sô pha và một đoạn hành lang nhưng dường như

anh vẫn có thể ngửi được mùi hương thơm ngát sau khi tắm trên cơ thể cô

“Thanh

thủy xuất phù dung” [1] chính

là thế này đây!

[1] Câu thơ

trong bài Kinh loạn ly hậu thiên ân lưu da

lang ức cực du thư hoài tăng

Giang Hạ Vi thái thủ lương tể của Lý Bạch,

ca ngợi vẻ đẹp tự nhiên.

Sau khi

bị sói tập kích, Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn trong trạng thái đề phòng, ngay cả ánh mắt

An Húc Dương cũng khiến cô lùi về phía sau một bước theo bản năng “Anh

nhìn gì vậy?”

“Em đẹp

quá!” An Húc Dương cất lời chân thành khen ngợi.

“Đẹp

cái con khỉ! Dáng người đẹp thì có ích gì, ngày nào cậu ta cũng chỉ mặt bộ đồ

bỏ đi kia, có khác gì bông hoa nhài c*m v** cái bãi - gì - đó, đứng chung với

cậu ta chỉ tổ mất mặt! Có giỏi thì hôm nay cậu đừng mặt bộ đồ giẻ rách kia nữa

rồi đi ra ngoài cho mình”. Hoa Hồ Điệp vẫn rất tức giận, anh chàng kia thật sự

nghĩ mãi không ra, rõ ràng Kỷ Hiểu Nguyệt đã ăn mặc giống hệt một bà phù thủy

mà sao trong mắt Tổng giám đốc Tề vẫn chỉ có mình cô ấy? Vì sao…vì sao…vì sao

hả?

Kỷ Hiểu

Nguyệt mặc kệ cái tên đang bị rối loạn hormone nội tiết kia, cô hỏi An Húc

Dương “Ở đây

có giặt quần áo miễn phí chứ?”

“Ừ, anh

vừa gọi quầy lễ tân rồi, lát nữa sẽ có người đến lấy, anh cũng gọi luôn cả bữa

trưa nữa, chắc lát người ta sẽ mang lên”. An Húc Dương hít một hơi thật sâu, cố

gắng lấy lại hơi thở đang có chút rối loạn.

“Không

muốn ăn”. Hoa Hồ Điệp mệt mỏi ngồi lỳ trên sô pha.

“Đừng

giả chết nữa, đứng lên đi!” Kỷ Hiểu Nguyệt tiến lại kéo Hoa Hồ Điệp đứng lên.

“Tổng

giám đốc Tề ơi!” Hoa Hồ Điệp phút chốc gào khóc vô cùng thảm thiết.

“Không

được nhắc đến cái gã đê tiện ấy nữa!”

“Đồ con

gái vô lương tâm! Người ta đã cứu mạng cậu đấy!” Hoa Hồ Điệp trực tiếp bỏ qua

sự thật Tề Hạo đã cưỡng hôn Kỷ Hiểu Nguyệt. Tự lừa dối bản thân đó chỉ là hô

hấp nhân tạo!

Anh

chàng sai rồi, anh chàng không nên khoe mình biết bơi. Ôi trời ơi!

“Gì mà

cứu mạng, rõ ràng anh ta …chỉ là một tên xấu xa bỉ ổi!” Kỷ Hiểu Nguyệt nhớ lại

hơi ấm trên đôi môi mình, đột nhiên có cảm giác toàn thân khô nóng, khuôn mặt

phút chốc đỏ như gấc chín.

“Vì sao

anh ấy không “Xấu xa bỉ ổi” với mình?” Hoa Hồ Điệp thất vọng than thở, kết quả

…lập tức bị ăn đánh.

“Anh

bạn, cơ hội phải do mình tạo ra!” An Húc Dương mỉm cười vỗ vai Hoa Hồ Điệp.

“Cơ hội

gì?” Hoa Hồ Điệp trong nháy mắt sống lại, hai mắt nhấp nháy bắn tim tung tóe.

“Ví dụ

như…” An Húc Dương còn chưa kịp cấy lời.

“Cậu

chết đi!” Kỷ Hiểu Nguyệt vung tay đánh một cái vào đầu Hoa Hồ Điệp. Ngu ngốc!

Tề Hạo có gì tốt đáng để cậu phải sống dở chết dở vậy chứ?

“Sao

cậu lại đánh mình?”

“Vì cậu

đáng bị đánh đòn!”

“Kỷ

Hiểu Nguyệt!”

“Được

rồi, được rồi, đừng ầm ý nữa!”

“Cái

đôi gian phu dâm phụ này!”

Bang,

bốp, bịch…

Binh,

binh, binh, binh…

Một lát

sau, phục vụ phòng đến lấy quần áo ướt của Kỷ Hiểu Nguyệt, tiện thể mang luôn

bữa trưa dành cho năm người ăn đến.

Hoa Hồ

Điệp tức giận ăn lấy ăn để còn liều mạng tranh đồ ăn với Kỷ Hiểu Nguyệt. An Húc

Dương hóa thân thành “Quái vật ăn thịt”, kiên quyết bảo vệ người trong lòng.

Hoa Hồ Điệp đơn thương độc mã lại bị đả kích, anh chàng quyết định tuyệt thực

chống đối.

Cuối

cùng…

Cuối

cùng, Hoa Hồ Điệp dù tức giận đến mấy cũng phải đầu hàng… cái bụng của mình, bị

đánh chết chỉ là chuyện nhỏ, đói chết mới là chuyện lớn! Hơn nữa “Rừng xanh còn

đó, sợ gì không có củi đun”! Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Kỷ Hiểu

Nguyệt, An Húc Dương, hai người cứ chờ đó!

Rất

nhanh sau đó, Hoa Hồ Điệp đã có cơ hội báo thù.

Lịch

quay của An Húc Dương đã gần đến giai đoạn kết thúc. Theo dự kiến ban đầu sẽ

hoàn thành trong hôm nay. Tối nay lại là Giáng sinh, có thể nhân dịp này tổ

chức luôn bữa tiệc mừng công cùng bữa tiệc mừng năm mới. Thật là một công đôi

việc!

Nhưng

An Húc Dương cũng có kế hoạch của riêng mình. Anh muốn quay xong càng nhanh

càng tốt để sớm thoát thân, sau đó xin nghỉ phép dài hạn. Đến lúc ấy có thể ở

bên Kỷ Hiểu Nguyệt dài dài rồi. Nhưng nghĩ đến việc nếu không có anh ở đây, Kỷ

Hiểu Nguyệt sẽ thế nào? Không biết Tề Hạo có tiếp tục quấy rầy cô không? An Húc

Dương tỏ ra vô cùng lo lắng. Ánh mắt Tề Hạo cứ hiện lên trước mắt anh. Đều là

đàn ông, anh dễ dàng thấy được sự thèm khát mà chỉ có đàn ông mới hiểu được

trong mắt Tề Hạo, một mối nguy hiểm tiềm tàng nhưng có sức uy h**p rất lớn!

Bất kể

Tổng giám đốc Tề có ý đồ gì với Kỷ Hiểu Nguyệt, tóm lại chỉ cần Tề Hạo nhắm

trúng là không phải chuyện gì tốt đẹp!

Tề Hạo

là một người đàn ông tai tiếng, lại là một gã xấu xa đầy cuốn hút, vì vậy…anh

rất sợ.

Suy đi

nghĩ lại, An Húc Dương quyết định không đi nữa, anh muốn dành hai ngày này ở

cạnh Kỷ Hiểu Nguyệt. Mấy cảnh quay cuối đợi qua Giáng sinh rồi tính sau vậy.

“Không

đi? Không đi sao được!” Hoa Hồ Điệp nhanh chóng quay về từ cận kề cõi chết, anh

chàng nhảy dựng lên như sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Một

người mê xem phim truyền hình như Hoa Hồ Điệp hiểu, kết thúc phim thường sẽ “ấn

tượng” như thế nào.

Ví dụ,

nếu là bi kịch, nam nữ sẽ ôm hôn tạm biệt. Nếu là hài kịch, nụ hôn kia sẽ lâu

hơn một chút, thậm chí có thể có những “Cảnh phải che mắt”, nhất là bộ phim An

Húc Dương đang quay lại là bộ phim thần tượng tình yêu mộng mơ lãng mạn. Hoa Hồ

Điệp trong lòng thầm lên kế hoạch. Nhất định phải để Kỷ Hiểu Nguyệt thấy An Húc

Dương quay cảnh hôn mới được. Nếu không thì ôm cũng tạm.

Ôi…ôi…ôi,

mình thông minh quá đi mất!

Hoa Hồ

Điệp cố gắng tỏ ra nghiêm khắc “Ngày

nào cậu cũng quay phim, không có thời gian ở cạnh Hiểu Nguyệt. Cậu có biết Hiểu

Nguyệt đã chờ cậu quay xong bộ phim này vất vả thế nào không? Giờ sắp quay xong

rồi, cậu lại nói không đi. Thật là không có trách nhiệm!”

An Húc

Dương: “^%^%##**^%$”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “&^&%^$%#@^”

Hoa Hồ

Điệp: “Cậu nhất định phải đi! Cùng lắm mình và Kỷ Hiểu Nguyệt sẽ đi cùng cậu.

Đến lúc đó cậu vừa có thể quay phim, vừa có thể thấy Hiểu Nguyệt, bọn mình cũng

được mở mang thêm kiến thức, biết quay phim là thế nào. Chẳng phải vẹ cả ba

đường!”

An Húc

Dương nghĩ: Thật ra ý kiến này không phải không thể thực hiện. Anh cũng muốn

Hiểu Nguyệt thấy anh làm việc, nhưng mà…

Kỷ Hiểu

Nguyệt lại nghĩ: Thật ra ý kiến này không tệ. Dù sao cô cũng không có việc gì

làm, tiện thể đến phim trường xem qua đôi chút vì vốn cô chưa từng thấy phim

trường thực sự bao giờ. Không biết An Húc Dương “Vạn người mê” Lúc quay phim

thế nào, co rất muốn nhìn tận mắt!

“Được

đấy! Em cũng muốn xem anh quay phim!” Kỷ Hiểu Nguyệt tươi cười với vẻ mặt mong

đợi. Cuối cùng cũng có việc để làm rồi.

An Húc

Dương có thể nói không sao?

Hoa Hồ

Điệp cảm thấy thập phần sung sướng hãnh diện! Ha…ha…ha, không cần đơị mười năm

đã báo thù được rồi! An Húc Dương ơi là An Húc Dương, xem lần này cậu xử lý thế

nào!

Kỷ Hiểu

Nguyệt chỉ muốn xem người được mệnh danh là “Vạn người mê” quay phim mà không

để ý rằng bộ quần áo cô đang mặt đã tiết lộ bí mật của chính mình mà cô vẫn

thường giấu kín. Chỉ là đến phim trường thôi mà, chắc sẽ không gặp phải Tề Hạo

đâu! Không mặc “Đồ phù thủy” chắc cũng không có vấn đề gì!

Chẳng

ai ngờ sơ sẩy nhất thời này lại khiến cô từ đó về sau muốn hối cũng không kịp.


Hôm nay

quay một cảnh trong phòng, để tránh bị ảnh hưởng, An Húc Dương quyết định quay

ngay tại phòng mình. Lúc Kỷ Hiểu Nguyệt đến, căn phòng đã được trang trí xong,

chỉ đợi An Húc Dương bấm máy.

Ngôi

sao lớn có khác, cả thế giới chỉ đợi mình anh! Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy mình như

một kẻ phạm tội – vì An Húc Dương đang phải đợi cô.

Lúc Kỷ

Hiểu Nguyệt vừa đến trường quay lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người ở

đó. Đúng là khi không mặc “Đồ phù thủy”, Kỷ Hiểu Nguyệt rất có sức hấp dẫn. Hoa

Hồ Điệp bị bỏ rơi lần nữa lại chịu đả kịch nghiêm trọng.

“An Húc

Dương, sao lại mời được cô bé xinh đẹp này đến đây vậy?”

“Chào

em, người đẹp, anh là Văn Sâm, em tên gì?”

“Oa,

người đẹp đến quay thử sao?”

“Cô ấy

là bạn của tôi, cô ấy tên gì không liên quan đến các cậu, đi làm việc đi!” An

Húc Dương nhanh chóng đứng chắn trước Kỷ Hiểu Nguyệt, sẵn sàng bảo vệ.

Nếu đến

đây làm khách thì không thể không chào hỏi chủ nhà được, Kỷ Hiểu Nguyệt vui vẻ

cười “Xin

chào mọi người, tôi là Kỷ Hiểu Nguyệt, bạn của An Húc Dương, hôm nay đến xem

anh ấy quay phim, hy vọng sẽ không quấy rầy mọi người”.

“Không

hề, không hề!”

“Hoan

nghênh, hoan nghênh!”

Ánh mắt

những người ở đó hết nhìn An Húc Dương lại nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt, ai nấy đều mỉm

cười mờ ám. Xem ra, anh chàng “Vạn người mê” trước giờ chưa có scandal giờ đã

bắt đầu phát triển theo hướng “Tình yêu không công khai” rồi

Hoa Hồ

Điệp cũng nghĩ ra một đoạn tự giới thiệu nhưng chưa kịp mở miệng đã bị ngắt

lời, anh chàng một lần nữa rơi vào trạng thái bực bội.

Cuối

cùng cũng đến lúc quay phim, bộ phim này rất “Sến”, Kỷ Hiểu Nguyệt càng xem

càng thấy tẻ nhạt.

“Nhìn

đi, nhìn đi, sắp đến đoạn hay rồi đấy!” Hoa Hồ Điệp sung sướng, hai mắt tỏa

sáng.

Theo

kịch bản ban đầu, nữ chính rơi vào tuyệt vọng, buồn bã đến bên cửa sổ. Lúc mở

cửa sổ ra, chuẩn bị tự gieo mình tự vẫn, nam chính xuất hiện, cứu nữ chính khỏi

cái chết trong gang tấc. Sau đó hai người đứng bên cửa sổ thề non hẹn biển

rồi…hôn nhau, rồi máy quay dừng lại trước khung cảnh tuyệt đẹp này.

Đương

nhiên phía ngoài ô cửa sổ này chỉ là mấy bậc thang đá cẩm thạch, bên dưới có

một ban công, nhờ góc quay nên người xem nhìn nữ chính như đang đứng ở cửa sổ

của một tòa nhà cao. Để khung cảnh thêm sống động y như thật, đạo diễn còn bố

trí đặt dưới cửa sổ một lan can giả cao nửa thân người. Mọi thứ đều đã chuẩn bị

sẵn sàng, nam nữ chính cùng bước lên bắt đầu diễn.

Ha…ha…ha!

KISS! Hoa Hồ Điệp cười tươi như hoa, cuối cùng cũng đợi được đến giây phút này,

anh chàng chờ nó lâu lắm rồi!

Hai mắt

Kỷ Hiểu Nguyệt cũng sáng lên, “Vạn người mê” diễn cảnh hôn kìa!

An Húc

Dương hơi do dự nhưng khi quay đầu lại Kỷ Hiểu Nguyệt mỉm cười, giơ tay chữ V.

An Húc Dương đột nhiên thấy buồn!

Dù chỉ

là quay phim nhưng đây là cảnh hôn, Kỷ Hiểu Nguyệt thật sự không để ý chút nào

sao?

Ôm

trong lòng bài thử nghiệm tâm lý, “Vạn người mê” nhập tâm diễn.

Nữ

chính bước qua lan can định kết thúc cuộc đời, nam chính nhìn nữ chính chân

thành thổ lộ “Hương

Minh, anh đến rồi! Hãy tin anh, anh chưa bao giờ muốn phản bội tình yêu của

chúng ta. Anh chỉ sợ không thể yêu em nhiều hơn, sợ không thể khiến em hạnh

phúc. Xin em hãy tha thứ cho sự yếu đuối của anh!”.

Nữ

chính cảm động, nước mắt ngắn dài.

“Không!

Xin anh đừng nói vậy! Không có anh, em như ngọn cỏ không thấy ánh mặt trời,

vĩnh viễn không thể có hạnh phúc. Chỉ có anh…ở bên anh mới có thể khiến em hạnh

phúc!”

Lời

thoại buồn nôn quá! Kỷ Hiểu Nguyệt thề dứt khoát không xem bộ phim này!

Trên

màn hình, nam nữ chính nhìn nhau âu yếm.

“Hương

Minh…”

“Thái

Hy…”

Đầu nam

chính, An Húc Dương dần dần sát gần nữ chính, nữ chính nhập vai nhắm mắt lại.

Môi của

nam chính sắp chạm vào môi nữ chính đột nhiên dừng lại, như đang chăm chú nhìn

cô gái trong lòng mình. Nhân cơ hội này, An Húc Dương khẽ liếc mắt về phía Kỷ

Hiểu Nguyệt.

Nhưng

Kỷ Hiểu Nguyệt lại đang tranh giành di động với Hoa Hồ Điệp.

Ánh mắt

An Húc Dương nặng nề, anh cúi xuống hôn nữ chính, nụ hôn lướt rất nhẹ, không có

động tác tiếp theo, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ đơn giản đặt môi lên như vậy.

Mắt anh nhắm chặt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhưng trong lòng anh như bị vật

gì đè xuống, nặng trịch.

Hiểu

Nguyệt, em thật sự không để ý chút nào sao?

“Cắt!

Diễn sâu sắc hơn một chút đi An Húc Dương! Thử nghĩ xem, nam nữ chính đã phải

trải qua biết bao khó khăn mới được ở bên nhau, phải thể hiện được thần thái

này chứ! Diễn sâu sắc hơn nhé, làm lại một lần nữa”.

Nữ

chính hậm hực, An Húc Dương hôm nay diễn không tập trung, trước giờ chưa bao

giờ cô ta thấy anh như vậy! An Húc Dương vốn nổi tiếng diễn rất nhập tâm, chắc

chắn vì con bé kia! Nữ chính lạnh lùng liếc về phía Kỷ Hiểu Nguyệt.

Kỷ Hiểu

Nguyệt đang mải tranh giành di động với Hoa Hồ Điệp nên không để ý cô đang tự

tìm cho mình một kẻ thù mới. Mãi đến lúc An Húc Dương bắt đầu quay lại, Kỷ Hiểu

Nguyệt mới chuyển sự chú ý sang hai nhân vật chính.

Lần này

An Húc Dương diễn rất xuất thần, anh nhìn sâu vào đôi mắt cô gái trước mặt.

Trong phút giây hình anh cô bạn diễn biến mất, thay vào đó là khuôn mặt xinh

xắn của Kỷ Hiểu Nguyệt.

Trong

lòng An Húc Dương không ngừng tự hỏi: Không biết kết cục giữa anh và Kỷ Hiểu

Nguyệt có được như thế này không? Người có tình liệu có được đền đáp?

Nhưng

anh nhất định sẽ đợi đến lúc đó!

Không

sao, Hiểu Nguyệt, dù bây giờ em không để ý cũng không sao, chỉ cần anh để ý là

được. Anh nhất định sẽ đợi em, một ngày nào đó…

Anh sẽ

không yếu đuối như nam chính, mà sẽ dũng cảm trân trọng, bao bọc người mình

yêu.

Mái tóc

dài chấm vai của An Húc Dương tung bay trong gió, ánh trời chiếu nhẹ lên khuôn

mặt điển trai của anh, ánh mắt anh toát lên nỗi buồn, rồi nỗi buồn ấy biến

thành một tia sáng hy vọng, như thể trước mắt anh đang hiện lên một tương lai

tươi đẹp.

Mọi thứ

đều hoàn hảo.

Nữ

chính ấn tượng sâu sắc gương mặt trước mắt, không hề báo trước nhanh chóng rơi

sâu vào trong đôi mắt nặng tình, chứa đựng nỗi buồn và hy vọng ấy. Đúng là “Vạn

người mê”! Gương mặt ấy, ánh mắt ấy, chẳng trách khiến người ta mê muội!

Nam, nữ

diễn viên chính mỗi người đều ôm tâm sự riêng, đôi môi nam chính khẽ đặt lên

môi nữ chính…Nữ chính từ từ nhắm mắt lại…

Ánh mắt

nặng tình của An Húc Dương lập tức khiến Kỷ Hiểu Nguyệt bỗng nhớ lại chuyện

sáng nay.

Cảm

giác của nụ hôn…

Khuôn

mặt hấp dẫn đến xấu xa chợt hiện lên trước mắt cô, nụ cười ấy, đôi môi ấy, hơi

ấm ấy…

Kỷ Hiểu

Nguyệt hoảng sợ với chính suy nghĩ của mình, tức giận nghĩ: “Tề Hạo chết tiệt,

gã đàn ông bn th! Ôi nụ hôn đầu của tôi, thế là bị tên bn th đó phá

hỏng rồi! Đáng hận, thật đáng hận!”

“OK!

Diễn tốt lắm, hoàn hảo!”

Phim

trường vang lên những tràng pháo tay, An Húc Dương nhanh chóng hoàn hồn.

Người

anh hôn không phải Kỷ Hiểu Nguyệt.

Hồn

phách Kỷ Hiểu Nguyệt cũng tức khắc quay về, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cô

là An Húc Dương đột ngột đẩy nữ chính ra rất mất phong độ, nữ chính đứng ngoài

lan can không ngờ An Húc Dương làm vậy, bất ngờ mất trọng tâm, lùi ra sau một

bước, đôi giày cao gót vì thế bị trượt, một tiếng hét kinh hoàng vang lên.

“Anny!”

“Anny,

cô sao rồi?”

“Nhanh

lên! Mau đến xem thế nào!”

“Hình

như bị trật khớp rồi!”

Cả

trường quay phút chốc trở nên náo loạn.

Kỷ Hiểu

Nguyệt và Hoa Hồ Điệp cười đến không đứng thẳng người lên được. Kỷ Hiểu Nguyệt

thầm nghĩ: sau này không bao giờ xem phim truyền hình nữa.

Nữ ngôi

sao Anny được kéo lên, lúc đi ngang qua Kỷ Hiểu Nguyệt, còn hung hăng lườm

nguýt. Nhưng trước hành động quen thuộc, Kỷ Hiểu Nguyệt hoàn toàn không chút

bận tâm.

Hoa Hồ

Điệp bỗng nhiên có hứng thú với “Những nụ hôn”, hóng hớt chạy lại gần An Húc

Dương “Vừa

nãy cậu cảm thấy thế nào?”

An Húc

Dương: “…”

Hoa Hồ

Điệp “Quay” người khác thành nghiện, anh chàng tiếp tục hỏi “Hiểu

Nguyệt, không phải sáng nay cậu cũng được Tổng giám đốc Tề hôn sao? Cảm giác

thế nào? Đấy hình như là nụ hôn đầu của cậu phải không?”

Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”

Không

nghi ngờ gì nữa, Hoa Hồ Điệp lại bị đánh.

Cùng

lúc đó, Tề Hạo nhận được tin mật báo, khuôn mặt phút chốc trở nên tươi cười

hạnh phúc. Là nụ hôn đầu tiên à…

(Nụ

hôn trong phòng nghỉ của Tổng giám đốc hóng hớt: “Tôi mới là nụ hôn đầu tiên

nhé!”)

“An Húc

Dương, An Húc Dương, không ổn rồi. Vịnh Bích Hải đột nhiên xuất hiện rất nhiều

phóng viên, bọn họ đang đến đây, người của ta không cản được!” Trợ lý của An

Húc Dương đẩy cửa bước vào.

Phóng

viên? Sao ở đây lại có phóng viên? Việc họ đến đây quay phim được giữ bí mật

tuyệt đối, nhất là với cánh phóng viên.

An Húc

Dương: “Đợi anh một lát, để anh đi xem sao!”

Đợi?

Đây là

khu vực phòng V.I.P, người bình thường không được vào đây, nếu để đám phóng

viên nhìn thấy cô, một người - không - phải - người - nào - cả ở đây thì dù cô

có mười cái miệng cũng không cãi lại được! Kỷ Hiểu Nguyệt không đời nào làm

việc ngu ngốc này, cô gõ đầu Hoa Hồ Điệp đang không ngừng ăn năn hối hận “Còn

không mau đi! Nếu người ta phát hiện bọn mình ở đây, sau này chắc không sống

yên ổn được!”

Dứt lời

hai người lao vội ra khỏi phòng, rồi nhanh chòng tách ra chạy trốn. Kỷ Hiểu

Nguyệt vừa rẽ vào một khúc ngoặt đã rơi vào vòng tay của một người. Cô ngẩng

đầu lên, lập tức hít phải luồng khí lạnh.

Tên…tên

xấu xa! Sao lại là tên xấu xa này? Đúng là oan gia ngõ hẹp! Trước khi đối

phương có phản ứng, cô vội vàng bỏ chạy.

Nhìn

khuôn mặt xinh xắn không đeo cặp kính to đúng, thêm bộ đầm ngắn màu tím, hai

mắt Tề Hạo sáng rực lên, nụ cười càng hiện rõ vẻ gian tà: “Không, không, không,

không nên gọi là “Oan gia ngõ hẹp”, mà phải là “Ôm cây đợi thỏ” chứ”.

Đội

quân phóng viên hùng hậu này do anh đón đến đây bằng trực thăng để đối phó

riêng với An Húc Dương. Dám tranh giành người phụ nữ của Tề Hạo, kẻ đó chán

sống rồi sao!

Nhìn

theo hướng bóng dáng Kỷ Hiểu Nguyệt đang bỏ trốn, khóe môi Tề Hạo khẽ cong lên,

anh bình tĩnh mở cửa phòng bên cạnh, lững thững bước vào trong, thoải mái ngồi

lên ghế sô pha, thích thú nhìn ra cửa phòng rồi bắt đầu đếm “Một…hai…”

Kỷ Hiểu

Nguyệt chưa đi được hai bước đã quay trở lại, nhiều phóng viên quá, bọn họ gần

như chặn kín tất cả các hành lang rồi!

Phía

trước có sói dữ chặn đượng, đằng sau có truy binh kéo đến, sao cảnh này quen

thế nhỉ!

Kỷ Hiểu

Nguyệt lùi lại phía sau, phát hiện cả hai đầu đều có phóng viên, thậm chí có

người còn chỉ vào cô “Nhìn

kìa, bên kia có người!”

Kỷ Hiểu

Nguyệt sợ hãi, mặt mày trắng bệch, đây là khu vực phòng V.I.P, nếu bị người nào

bắt được thì cô chết chắc. Không kịp nghĩ Tề Hạo vừa ở đây đã biến đâu mất, cô

chạy thẳng vào cánh cửa đang mở sẵn rồi đóng “Rầm” cửa lại.

Tốt

rồi, yên lặng rồi, an toàn rồi! Kỷ Hiểu Nguyệt không ngừng thở hổn hển.

Trong

phòng, sói nhà ta cười vô cùng gian ác!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.