Chương103: Hôm nay là ngày … em hẹn gặp Đại Thần

Kỳ

nghỉ “ngàn mong vạn đợi” cuối cùng đã đến.

Trong

thời gian ngắn ngủi ấy đã xảy ra vài chuyện.

Tin An

Húc Dương rời khỏi làng giải trí khiến dư luận lại một lần xôn xao

bàn tán, nhưng việc An Húc Dương chính là con trai thứ hai của Tập

đoàn Bạch Thị còn khiến người ta kinh ngạc hơn.

Kỷ

Hiểu Nguyệt nghe tin chỉ biết thở dài.

Từ sau

buổi tối hôm ấy, Kỷ Hiểu Nguyệt không gặp lại An Húc Dương, nhưng

trong lòng cô vẫn cảm thấy buồn bã, áy náy. Cuộc sống bây giờ thật

sự là cuộc sống mà An Húc Dương mong muốn sao? Anh ấy… vẫn không chịu

từ bỏ?

Vì e

ngại sức ảnh hưởng của Tập đoàn Bạch Thị với giới truyền thông nên

các phương tiện thông tin đại chúng cũng không “đào bới” sâu chuyện

này, họ chỉ đưa tin qua loa rồi chuyển sự chú ý của mọi người sang

Vườn hoa Thế Kỷ, nơi đang diễn ra lễ cắt băng khánh thành lần hai.

Công

việc kinh doanh của Vườn hoa Thế Kỷ phát triển rực rỡ, có thể thấy

thực lực của ông chủ đứng phía sau đúng là không thể xem thường. Có

điều bây giờ Vườn hoa Thế Kỷ không còn là thiên đường của những kẻ

có tiền nữa mà mang hơi hướng “quần chúng hóa”.

Ba

tầng dưới là siêu thị lớn với đủ các loại sản phẩm. Thật là muốn

gì có nấy! Nhân dịp khai trương, siêu thị còn khuyến mãi rất lớn

khiến người dân đổ xô đi mua hàng.

Tầng

bốn là nhà hàng, có đại sảnh, phòng ăn, có thể phục vụ đủ các

tầng lớp thực khách.

Tầng

năm là một quán cà phê được bài trí rất trang nhã, giá cả phải

chăng, Kỷ Hiểu Nguyệt và Hoa Hồ Điệp đã đến đây một lần. Đúng là

rất thoải mái!

Từ

tầng sáu đến tầng chín là thiên đường giải trí.

Tầng

mười là vườn treo, nghe nói còn có dịch vụ và trang thiết bị thuộc

hàng cao cấp bậc nhất. Tại đây khách hàng bỏ phí là có thể ngồi

thang máy tham quan đến thẳng tầng cao nhất của Vườn hoa Thế Kỷ, từ

đài quan sát trên cao có thể nhìn ngắm toàn bộ khung cảnh thành phố.

Vì thế cũng thật dễ hiểu nếu đây là nơi có chi phí cao nhất trong

toàn bộ toàn nhà Vưởn hoa Thế Kỷ. Theo nguồn tin đáng tin cậy, tháng

nào khu vườn treo này cũng có một ngày miễn phí, phải liên tục chú

ý đến bảng thông báo trước cửa siêu thị.

Từ

tầng 10 trở lên tạm thời bỏ trống, tương lai sẽ phát triển sau.

thể nói đây là nơi vui chơi giải trí, ăn uống nghỉ ngơi hoàn hảo

khiến người dân thành phố sôi sục.

Nhưng

người vui mừng nhất chính là Kỷ Hiểu Nguyệt. Cô đúng là người có

tầm nhìn xa trông xa! Ha… Ha… Ha!

Bây

giờ chỉ cần ngồi trong khu vườn nhỏ trước nhà rồi ngước nhìn lên là

có thể nhìn thấy những ngọn đèn lấp lánh của Vườn hoa Thế Kỷ; rồi

cũng chỉ cần đi bộ hơn mười phút là đến siêu thị lớn nhất, mới

nhất thành phố, lại còn là một “tòa thành giải trí” nữa chứ! Thật

là “Ngư ông đắc lợi”, Kỷ Hiểu Nguyệt thầm nghĩ.

Còn

một chuyện nữa Kỷ Hiểu Nguyệt thấy cực kỳ vui, đó là cô bạn thân

Tiểu Bạch mất tích đã lâu gọi điện thông báo cô nàng sắp trở về,

còn có một sự ngạc nhiên lớn cho tất cả mọi người.

Ngạc

nhiên? Ngạc nhiên gì?

Sau khi

khơi gợi thành công trí tò mò của Kỷ Hiểu Nguyệt, Tề Tiểu Bạch cúp

máy. Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận nhìn điện thoại: Một cô nàng gian manh!

Nhưng

dù sao bạn tốt đã về rồi, cũng đáng để ăn mừng đấy chứ.

Những

chuyện vui liên tục xảy ra cũng không bằng việc kỳ nghỉ Tết âm lịch

đã đến.

Trước

khi rời công ty, Kỷ Hiểu Nguyệt hung hăng lườm Tề Hạo, nhưng anh lại

mỉm cười nhìn cô đầy bí ẩn. Kỷ Hiểu Nguyệt “hừ” lạnh lùng, từ sau

chuyện của Bạch Y Ngưng, cô không nói chuyện gì với Tề quái gở cả,

tên bn th đó hình như cũng không làm khó cô nữa.

Kỷ

Hiểu Nguyệt chỉ sợ mẹ Kỷ đùng đùng xuất hiện rồi đòi người nên cô

quyết định về nhà nhận sai trước. Kỷ Hiểu Nguyệt gọi điện về, chưa

nói được câu nào mẹ Kỷ đã hào hứng ngắt lời “Con

gái cưng của mẹ ơi, mẹ báo cho con một tin vui lớn nhé, mẹ và bố con

mới trúng giải nhất đấy, một chuyến du lịch thế giới miễn phí!!

Thế nên năm nay con chịu khó đón Tết với bạn trai đi, không cần lo

lắng cho bố mẹ đâu. Nhớ đấy, phải đối xử tốt với Phong Diệp, khi

nào đi du lịch về, việc đầu tiên bố mẹ làm là bàn chuyện đám cưới

của hai đứa đấy! Lần này mà con không cố gắng “xuất khẩu” mình đi

thì mẹ cũng không cần đứa con gái như con đâu! Nghe rõ chưa đấy, cứ

thế nhé, mẹ phải lên máy bay rồi, mẹ cúp máy đây!!”

Kỷ

Hiểu Nguyệt đứng đó khóc không thành tiếng.

Mẹ ơi,

mẹ còn chưa gặp Phong Diệp Vô Nhai, sao mẹ lại “một lòng một dạ”

nhận anh ấy làm con rể vậy? Chẳng may anh ấy là một kẻ quái dị hay

một tên bn th thì sao?

Đại

Thần ơi, rốt cuộc anh đã dùng cách gì để “mê hoặc” mẹ em “một lòng

một dạ” với anh vậy?

Kỷ

Hiểu Nguyệt chính thức rơi vào bóng ma mang tên “diện kiến Đại Thần”,

vừa hay Đại Thần cũng nhắc đến việc gặp mặt. Lần này, Tế Nguyệt

Thanh Thanh gật đầu không do dự.

Đại

Thần đề nghị gặp mặt tại vườn treo ở Vườn hoa Thế Kỷ!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh kinh ngạc, không lẽ cô và Đại thần ở cùng một

thành phố?

Đột

nhiên cô nhớ ra, có lần chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, Đại Thần đã

hack được tài khoản của An Húc Dương, vì vậy nếu Đại Thần muốn tìm

cô chắc cũng không phải việc gì khó.

Hẹn

xong ngày gặp, tình cờ hôm đó cũng là lần đầu tiên vườn treo mở cửa

miễn phí, Kỷ Hiểu Nguyệt nghĩ mình thật may mắn nhưng cô cũng thầm

cảm thấy có gì đó không ổn. Hình như Đại Thần hiểu rất rõ về

thành phố này thì phải!

Ngày

gặp mặt, Kỷ Hiểu Nguyệt đặc biệt chọn mặc một bộ váy nhung màu

trắng sữa, mái tóc uốn nhẹ ngang vai, nhìn cô lúc này vừa trẻ trung

vừa tươi vui. Nào ngờ, vừa ra đến cửa, còn chưa kịp đến Vườn hoa Thế

Kỷ, cô đã bị nào đó bắt vào trong một chiếc xe màu xám, quá hoảng

loạn, cô chống cự đến mức bị bong gân.

Bắt

cóc à? Không phải chứ! Cô làm gì có tiền? Ngay cả tiền chơi game

cũng không có cơ mà.

“Kỷ

tiểu thư đừng quá lo lắng, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô một lúc

thôi”. Một giọng nói lớn tuổi nhưng đầy uy lực vang lên phía trước xe.

Kỷ Hiểu

Nguyệt ngồi phía sau xe chỉ có thể thấy được mái tóc hoa răm của ông

ta.

Một

ông già sao? Kỷ Hiểu Nguyệt không còn thấy sợ nữa.

Sau đó

cô nhanh chóng nhận ra, người này là Bạch Thế Cơ, người đàn ông tung

hoành trong thương trường, cha của “cô nàng sắt đá” Bạch Y Ngưng và

cũng chính là cha của An Húc Dương.

Ô tô

đưa họ đến thẳng khách sạn thuộc Tập đoàn Bạch Thị. Trong căn phòng

sang trọng, Bạch Thế Cơ nghiêm túc nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt “Ta

biết A Tước vì cháu nên mới quay về bên cạnh ta”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt bình tĩnh nhìn Bạch Thế Cơ, đợi câu nói phía sau. Bạch

Thế Cơ nghĩ Kỷ Hiểu Nguyệt sẽ thừa nhận hoặc phủ nhận, ông không

ngờ Kỷ Hiểu Nguyệt lại nhìn mình bằng đôi mắt trong trẻo, hoàn toàn

im lặng. Vì vậy Bạch Thế Cơ đi thẳng vào vấn đề chính “Cháu

có thích nó không?”

Kỷ

Hiểu Nguyệt vẫn chưa biết mục đích chính của Bạch Thế Cơ là gì nên

hơi do dự “Bác

hy vọng cháu trả lời thế nào?”

Đáp

án này thật sự rất mới mẻ, hai tay Bạch Thế Cơ nắm chiếc trượng

đầu rồng, ông nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt với đôi mắt sáng ngời “Chuyện

của cháu và A Tước, ta cũng có nghe nói”.

Cháu

chỉ sợ bác đã điều tra đâu ra đấy rồi thôi! Đúng là trò chơi của

những kẻ có tiền, Kỷ Hiểu Nguyệt không ngờ cũng có ngày cô lại trở

lại đối tượng bị điều tra.

“Vì

cháu nên A Tước mới quay về nhà, ta cảm ơn cháu vì điều đó. Nếu

cháu thích A Tước, thật lòng muốn đời này kiếp này sống bên nó, ta

không phản đối. Nhưng cháu phải xác định rõ giới hạn với những người

đàn ông xung quanh mình, bao gồm cả những mối quan hệ trong trò chơi.

Con dâu của Bạch gia phải trong sáng, thanh bạch. Còn nếu cháu không

thích A Tước, ta hy vọng cháu sẽ rời khỏi nó”.

Thẳng

thắn thật!

Cuối

cùng Kỷ Hiểu Nguyệt cũng hiểu rõ mục đích của Bạch Thế Cơ.

“Vậy

thì bác không phải lo lắng nữa đâu, cháu sẽ rời khỏi anh ấy”. Kỷ

Hiểu Nguyệt không muốn tiếp tục nói chuyện vô nghĩa.

Bạch

Thế Cơ không ngờ Kỷ Hiểu Nguyệt lại đồng ý dễ dàng như vậy: “Thật

sao?”

“Nhất

ngôn ký xuất, tứ mã nan truy[1]. Bác cứ yên tâm”. Kỷ Hiểu Nguyệt quay

người định rời đi.

[1]

Một lời nói ra, xe bốn ngựa kéo khó đuổi theo kịp: Ý nói: Lời đã

nói ra không lại được, có hối hận cũng không kịp.

Kẻ có

tiền làm việc gì cũng thật vất vả! Nếu sớm biết chỉ vì mấy câu

nói này thì lúc nãy nói luôn trên xe là được rồi, sao phải chạy đến

nơi xa như vậy chứ? Đại Thần vẫn đang đợi cô kia kìa!

“Đợi

chút”. Bạch Thế Cơ đứng dậy nói: “Nếu cháu cần gì, cháu có thể

đến tìm ta, dù sao A Tước chịu về nhà cũng là nhờ cháu. Ta muốn

cảm ơn cháu”.

“Không

cần đâu ạ, từ nhỏ anh ấy đã không có được tình yêu của người cha nên

bác hãy đối xử tốt với anh ấy”. Kỷ Hiểu Nguyệt quay đầu lại nhìn

Bạch Thế Cơ nói, sau cùng nhanh chóng quay người rời đi. Nhưng mới đi

được một bước, không ngờ dưới chân cô đau nhói, suýt chút nữa không

đứng vững, người đàn ông mặc đồ đen đứng cạnh tiện tay đỡ lấy cô.

Đúng

lúc này, một bóng người lao như bay đến cạnh Kỷ Hiểu Nguyệt, bảo vệ

cô như một báu vật vô giá.

“Mấy

người muốn làm gì? Hiểu Nguyệt, em không sao chứ?” An Húc Dương lo

lắng nhìn cô khắp một lượt.

Để

không gây hiểu lầm giữa cha con An Húc Dương, Kỷ Hiểu Nguyệt giải

thích “Em

không sao, không cẩn thận nên bị bong gân thôi, Bạch lão gia vừa giúp

em, em đang định về”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt quay lại cúi đầu chào Bạch Thế Cơ, trong ánh mắt ông

hiện lên sự khen ngợi.

“Em

không phải nói hộ ông ấy, anh biết vì sao ông ấy tìm em, chúng ta đi

thôi!” An Húc Dương liếc nhìn Bạch Thế Cơ, ánh mắt dường như có muôn

vàn oán hận.

Kỷ

Hiểu Nguyệt bất đắc dĩ thở dài, xem ra mâu thuẫn giữa cha con họ

không hề nhỏ! Nhưng dù sao đây cũng là chuyện nhà người ta, người

ngoài như cô im lặng vẫn tốt hơn.

Vì Kỷ

Hiểu Nguyệt bị đau chân nên An Húc Dương tìm một phòng để cô tạm thời

nghỉ ngơi, còn mình không rời khỏi cô nữa bước, anh sợ Bạch Thế Cơ

lại phái người đến tìm.

“Em

thật sự bị ngã nên mới bong gân, việc này không liên quan đến bố anh.

Anh hiểu nhầm bác rồi”.

An Húc

Dương im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới nói “Thật ra,

anh là con riêng của ông ta. Năm đó mẹ anh và ông ta chỉ là “tình một

đêm”, không ngờ lại sinh ra anh. Mẹ anh thật lòng yêu Bạch Thế Cơ, bà

tình nguyện chịu đựng mọi vất vả vì ông, lặng lẽ nuôi anh lớn khôn.

Nếu không phải vì anh bị bỏng, cần rất nhiều tiền để chữa bệnh, bà

sẽ không đi tìm Bạch Thế Cơ. Dù lúc ấy bị bỏng nhưng ý thức anh vẫn

rất tỉnh táo, anh tận mắt chứng kiến mẹ anh quỳ dưới chân ông ta,

cầu xin ông ta cứu anh. Lúc ấy, ánh mắt ông ta nhìn anh lạnh lùng

biết bao, thậm chí còn có chút xem thường, đó hoàn toàn không phải

ánh mắt của một người cha”.

“Sau

khi xét nghiệm AND, xác nhận thân phận của anh, ông ta mới đồng ý đưa

anh ra nước ngoài trị liệu, nhưng lại từ chối thừa nhận mẹ anh. Bạch

gia là một gia tộc đã tồn tại cả trăm năm, ông ta không chấp nhận một

người phụ nữ xuất thân thấp kém làm phu nhân của nhà họ Bạch. Vì

vậy, dù sau này ông ta biết cả cuộc đời mẹ anh chỉ có một người

đàn ông là Bạch Thế Cơ, dù ông ta biết cả đời mẹ anh ngậm đắng nuốt

cay nuôi anh khôn lớn, ông ta cũng chỉ lạnh lùng ném cho mẹ anh một

khoản tiền rồi bảo mẹ anh biến mất. Mẹ anh đã biến mất, không còn

xuất hiện lại nữa, anh đã dùng mọi cách nhưng vẫn không tìm được

mẹ”.

“Nếu

ông ta thật sự cần thể diện, sao lúc trước còn tìm đến mẹ anh?

Chẳng qua ông ta ích kỷ thôi! Ông ta cho rằng, đàn ông có thể chơi đùa

bên ngoài, nhưng người phụ nữ dễn về nhà phải phù hợp với yêu cầu

của xã hội thượng lưu, phù hợp với thân phận phu nhân của nhà họ

Bạch! Ông ta đối xử tốt với anh chẳng qua vì anh là đứa con trai duy

nhất của họ Bạch mà thôi. Ông ta không có sự lựa chọn nào khác”.

An Húc

Dương đấm mạnh lên tường, mái tóc dài tung bay, Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ

có thể thấy bóng lưng giận dữ của anh.

Tại

sao những gia đình giàu có luôn xảy ra nhiều ân oán như vậy?

Nếu

đã là chuyện nhà người ta, Kỷ Hiểu Nguyệt thấy mình không nên can

thiệp vào. Một lúc sau không thấy An Húc Dương lên tiếng, Kỷ Hiểu

Nguyệt mới lựa lời nói “Có

lẽ, anh chưa hiểu hết bố mình. Ít nhất hôm nay bác cũng không có ý

định làm hại em, bác ấy chỉ hỏi em có thích anh hay không, sau đó

bác đã cảm ơn em”.

An Húc

Dương từ từ quay đầu lại, đôi mắt buồn bã “Nếu

như, anh nói nếu như, sau khi gặp Phong Diệp Vô Nhai, em phát hiện hai

người không hợp nhau, em có đồng ý cho anh thêm một cơ hội không?”

“…”

Việc này Kỷ Hiểu Nguyệt chưa từng nghĩ tới.

An Húc

Dương thở dài: “Câu hỏi này có phải rất ngu ngốc không? Anh chỉ muốn

em biết, chỉ cần em quay đầu lại, anh lúc nào cũng ở phía sau em”.

“A

Tước, như vậy không công bằng với anh. Anh không cần phải…”

“Hiểu

Nguyệt, đây không phải là việc anh có thể kiểm soát được”. An Húc

Dương ngắt lời Kỷ Hiểu Nguyệt, ánh mắt man mác buồn.

Ánh

mặt trời trải xuống bờ vai anh, mái tóc dài nhẹ bay, trong thoáng

chốc, cô nhìn anh giống như một thiên thần với đôi cánh bị thương. Một

hoàng tử u buồn khiến trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt thắt lại.

“Anh

yêu em, rất yêu em, trái tim anh muốn chờ đợi em, có công bằng hay không

không quan trọng”.

Lời An

Húc Dương nhẹ tựa làn gió nhưng lại nặng nề rơi xuống hồ nước trong

trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt, làm gợn lên những tiếng than vô tận.

Kỷ

Hiểu Nguyệt muốn nhanh chóng quay lại Vườn hoa Thế Kỷ, lần hẹn đầu

tiên mà đến muộn có lẽ sẽ không hay. Đáng tiếc đôi chân không chịu

nghe lời, cô vừa đặt chân xuống lại nhói đau, cô đành phải nghe theo

lời đề nghị của An Húc Dương, tạm thời ở lại để bác sĩ đến băng

bó. Sau đó xử lý xong xuôi cũng đã quá giờ hẹn.

Không

biết bây giờ Đại Thần sao rồi?

Nhìn

đôi chân bị băng bó như một cái bánh bao, Kỷ Hiểu Nguyệt lo lắng nhìn

điện thoại.

An Húc

Dương: “Em sao vậy?”

Kỷ

Hiểu Nguyệt do dự một chút rồi nói: “Hôm nay là ngày… em hẹn gặp

Đại Thần”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt do dự một chút rồi nói: “Hôm nay là ngày… em hẹn gặp

Đại Thần”.

Lúc

này An Húc Dương mới phát hiện, hôm nay Kỷ Hiểu Nguyệt ăn mặc rất

cẩn thận, đôi mắt trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi tô hồng, quần áo trên

người cũng mới.

Người

con gái làm đẹp vì người mình yêu.

Trong

đầu An Húc Dương đột nhiên hiện lên câu hỏi ấy, từng chữ từng chữ

khiến trái tim anh nhói đau.

“Anh

đưa em đi”.

Dưới

toàn nhà Vườn hoa Thế Kỷ, An Húc Dương nói “Hiểu

Nguyệt, điện thoại của anh mở máy 24/7 đợi em”.

Ngoài

hai tiếng “cảm ơn”, Kỷ Hiểu Nguyệt không tìm được từ nào khác để

diễn đạt cảm xúc của cô lúc này.

Trong

giây phút đi vào thang máy, cô vẫn thấy An Húc Dương đứng lặng bên

trong đám đông, đột nhiên, cô rất rất muốn An Húc Dương cũng có thể

tìm được hạnh phúc của chính mình. Anh là một người đàn ông tốt,

hoàn toàn xứng đáng có được hạnh phúc của riêng mình.

Nhìn

Kỷ Hiểu Nguyệt đứng trong thang máy đi lên từng tầng, trái tim An Húc

Dương chùng xuống. Tự đưa người con gái mình yêu vào vòng tay của

người đàn ông khác, có phải anh rất ngu ngốc không?

Tòa

nhà Thế Kỷ như một con quái vật khổng lồ, mở chiếc miệng rộng

ngoác nuốt lấy vô số người qua lại, lần đầu tiên An Húc Dương cảm

thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi.

Uể

oải ngồi vào trong xe, An Húc Dương ngẩng đầu nhìn vườn treo trên không

phía xa xa, Kỷ Hiểu Nguyệt và Phong Diệp Vô Phong… đã gặp nhau chưa?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.