Chương102: Bà xã, hôm nay anh rất vui

Tối

đến, Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn lên mạng chơi game như mọi ngày. Về

chuyện gặp mặt, Đại Thần không nhắc đến nữa, giống như anh đang cho cô

thời gian để suy nghĩ. Còn Tế Nguyệt Thanh Thanh, cô cảm thấy có chút

ngượng ngùng khi để người khác biết thật ra cô rất muốn gặp mặt Đại

Thần. Hơn nữa, Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng cảm thấy vài phần sợ hãi,

sau khi gặp mặt không biết họ sẽ như thế nào.

Chuyện

gặp mặt này giống như một loại rượu đang được lên men trong bình,

nhìn qua thì thấy tĩnh lặng, nhưng bên trong mọi thứ đang âm thầm trỗi

dậy.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai đều cảm nhận được, từ sau khi

đưa ra quyết định gặp mặt, dường như hai người phối hợp ngày càng ăn

ý hơn.

Thật

ra, Tề Hạo không vội là có nguyên nhân.

Nếu

giờ gặp nhau, anh chắc chắn cô gái nhỏ này sẽ bỏ chạy rất xa, thậm

chí là bỏ việc rồi chơi trò mất tích. Vì vậy anh phải tìm lý do,

nguyên nhân thích hợp để cô nàng này không thể bỏ chạy được nữa!

Tề

Hạo tính sẽ lợi dụng đợt nghỉ Tết tới để xử lý tốt chuyện này,

rồi mở đầu năm mới sẽ là một khung cảnh hoàn toàn mới: Năm sau có

thể đón đưa phu nhân đi làm, chắc chắn đây sẽ là một chuyện rất vui

vẻ! Tề Hạo thích thú suy nghĩ về tương lai.

Đối

với việc này, Nhiếp Phong chỉ có thể tặng Tề Hạo bốn chữ: “Nhìn xa

trông rộng”.

Tề

Hạo lắc đầu: “Sai rồi, như vậy gọi là thận trọng từng bước”.

Đây

chính là cuộc chiến khó khăn nhất trong cuộc đời anh, chỉ có thể

thắng, không thể thất bại! Vì vậy, anh phải thận trọng từng bước

một!

Nhiếp

Phong nhanh chóng sửa lại: “Sai rồi, phải nói là: Hồ ly có gian xảo

đến mấy cũng chỉ là hồ ly, sao có thể đối địch với một con sói

tàn bạo và xảo quyệt được chứ?!”

Trong

khi người ta đang lập mưu tính kế, Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn còn ôm

mộng với Đại Thần, cô đang kề vai sát cánh chiến đấu với Phong Diệp

Vô Nhai.

Hôm

nay, cô và Đại Thần cùng tiến vào một phụ bản cấp độ Anh Hùng.

Phụ

bản cấp độ Anh Hùng dĩ nhiên mức độ khó khá cao nên Tế Nguyệt Thanh

Thanh và Phong Diệp Vô Nhai đều rất chăm chú. Nào ngờ đúng lúc quan

trọng tiếng di động của Kỷ Hiểu Nguyệt vang lên.

điện thoại của mẹ.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh thật muốn đập đầu vào tường!

Điện

thoại của mẹ sao lại luôn “giá lâm” vào thời khắc “kinh điển” như vậy

chứ!

“A lô,

Hiểu Nguyệt à! Cậy bạn trai kia của con đúng là không tồi chút nào!

Biết nhìn xa trông rộng lắm!” Mẹ Kỷ ở đầu dây bên kia cứ tự biên tự

diễn, không quan tâm đến ai hết.

Kỷ

Hiểu Nguyệt không biết nên nói gì, hai tay vừa thao tác trên bàn phím

vừa tự hỏi: “Bạn trai nào cơ?”

Để

đối phó với mẹ, Hoa Hồ Điệp đã phải thay tên đổi họ không biết bao

nhiêu lần, giờ cô thật sự không biết nên dùng cái tên nào nữa!

“Tên

anh chàng này hơi kỳ lạ một chút, Phong Diệp gì đó thì phải, nhưng

mà rất thành thật lại thẳng thắn, còn rất biết chăm sóc

nữa!!@#!@#$...” Mẹ Kỷ vẫn tiếp tục nói liên miên chuyện ở đâu đâu, Kỷ

Hiểu Nguyệt xem chừng hiểu ra chút vấn đề, động tác cũng chậm lại

mấy nhịp

Thì ra

là Đại Thần!

Ngay

sau đó Hiểu Nguyệt thấy vô cùng xúc động. Trời! Sao có thể là Đại

Thần được!

Đại

Thần đúng là người thuộc trường phái hành động, lần trước anh nói

“Để anh xử lý”, sau đó đúng là anh đã giải quyết xong việc khó khăn

này. Điều khiến cô không thể giải thích được là anh đã làm gì khiến

mẹ Kỷ cho rằng anh thành thật, thẳng thắn lại còn biết chăm sóc

vậy!

Kỷ

Hiểu Nguyệt càng thêm hâm mộ Đại Thần.

Lúc

mẹ Kỷ gác máy, bà còn nhắn lại một câu rất hãi hùng “Mẹ

và Phong Diệp đã nói chuyện xong rồi, qua thời gian này mẹ sẽ đến

thăm các con, tiện thể bàn hôn sự của hai đứa luôn. Con bé đáng giận

này, nếu lần này con không đồng ý kết hôn thì mẹ cũng không cần đứa

con gái như con nữa!”

Mẹ à,

mẹ bảo con đi đâu tìm Phong Diệp Vô Nhai cho mẹ bây giờ?

Kỷ

Hiểu Nguyệt vô cùng khổ sở, ai ngờ cuộc đời lại “họa vô đơn chí” như

vậy, vừa lơ là một chút, Tế Nguyệt Thanh Thanh đã đi đời nhà ma.

Nơi họ

bước vào là phụ bản Anh Hùng mức độ khó tương đối cao, người có

cấp độ bình thường đều không dám vào. Thân thủ của hai người có thể

coi là ngang sức, nhưng Tế Nguyệt Thanh Thanh đã hy sinh nên chỉ còn

lại Phong Diệp Vô Nhai đơn phương độc mã. Anh đang phải cố gắng hết

sức cầm cự.

Thấy

Tế Nguyệt Thanh Thanh tử vong, bốn con quỷ nhỏ nhanh chóng tập trung

lại, Boss lớn nhân cơ hội này tung một chiêu liên hoàn khiến cột máu

của Phong Diệp Vô Nhai giảm mạnh.

Tế Nguyệt

Thanh Thanh vừa lo lắng đợi hồi sinh, vừa không ngừng tự kiểm điểm.

Phía

bên kia, cuộc chiến của Phong Diệp Vô Nhai cũng càng lúc càng kịch

liệt. Trong tình trạng không có người giúp phục hồi khí huyết, cột

máu của Phong Diệp Vô Nhai nhanh chóng sụt giảm với tốc độ chóng

mặt.

Đúng

lúc này, một bóng áo xanh nhanh chóng bay đến, gửi yêu cầu gia nhập

đội ngũ.

Lúc

này trong đầu Tế Nguyệt Thanh Thanh chỉ có một suy nghĩ, ngàn vạn

lần không thể để tiếng tăm lẫy lừng cả đời của Đại Thần bị cô hủy

hoại trong chốc lát được, vì thế cô vội vàng đồng ý.

Đến

khi thấy rõ người mới tới là ai, Tế Nguyệt Thanh Thanh lại muốn đập

đầu vào tường.

Là Lam

Sắc Yêu Cơ! Là tình địch!!!

Quá

trình đợi được hồi sinh thật gian nan. Nhất là khi nhìn thấy Phong

Diệp Vô Nhai kề vai chiến đấu với một cô gái bụng dạ khó lường, Kỷ

Hiểu Nguyệt càng thêm ấm ức.

Đợi

đến lúc hồi sinh xong, Lam Sắc Yêu Cơ và Phong Diệp Vô Nhai đã chiếm

lấy vị trí tấn công tốt nhất, Tế Nguyệt Thanh Thanh đành ngậm ngùi

hồi máu giúp hai người họ.

Bực

mình quá đi mất!

Sau khi

thắng lợi, ba người bình tĩnh nhìn Boss ngã xuống, không vội chạy

đến nhặt trang bị đắt tiền mà Boss vừa làm rơi ra.

Lam

Sắc Yêu Cơ: “Phong Diệp Vô Nhai, anh định

cảm ơn tôi thế nào đây?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Tất cả trang bị cho cô cả

đấy”.

Lam

Sắc Yêu Cơ: “Tôi không cần trang bị, tôi

muốn có anh”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nổi giận, ức chế lâu ngày cuối cùng cũng bùng lên “Này,

anh ấy đã có vợ rồi, trang bị kia cho cô cả đấy, còn những thứ khác

cô đừng có nằm mơ!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh sử dụng quyền lợi đội trưởng, lập tức đuổi Lam

Sắc Yêu Cơ ra khỏi đội.

Tề

Hạo mỉm cười, trên khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ quyến rũ mê người,

thì ra cô ấy cũng biết ghen!

Lam

Sắc Yêu Cơ: “Á à…! Cô đuổi tôi ra khỏi

tổ đội à! Cô đúng là đồ con gái không có lương tâm, vừa rồi ai cứu

phu quân của cô rồi lại cứu cô hả!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh không thèm quan tâm đến cô ta, quay sang Phong Diệp Vô

Nhai nói “Ông

xã, chúng ta đi thôi”.

Tề

Hạo nghe một tiếng “ông xã” của Tế Nguyệt Thanh Thanh mà như mở cờ

trong bụng, rồi rất phối hợp đi theo sau Tế Nguyệt Thanh Thanh.

Lam

Sắc Yêu Cơ: “Phong Diệp, không ngờ anh

cũng có tố chất sợ vợ”.

Tâm

trạng ai đó đang rất tốt nên lờ đi luôn.

Làm

xong nhiệm vụ, hai người đứng trên vách đá ở Tử Thanh Sơn ngắm cánh

đồng hoa oải hương, thỉnh thoảng nói chuyện vài câu. Ánh mặt trời

trải khắp không gian, cả biển hoa tím xanh rực rỡ trong sắc vàng của

nắng.

Đột

nhiên Phong Diệp Vô Nhai lại nói: “Bà xã, hôm

nay anh rất vui”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh không biết nên trả lời thế nào, chỉ gửi lên một

icon mặt cười.

Ta Là

Một Con Rồng đứng canh bên cạnh nửa ngày, thấy tâm trạng hai vị thần

tiên đáng rất tốt nên vội vàng chạy đến trước mặt khóc lóc “Cứu

mạng với… Tế Nguyệt ơi! Cứu mình với!”

Thật

ra tiếng kêu “cứu mạng” này Hoa Hồ Điệp đã muốn hô lên từ lâu nhưng

sáng nay, anh chàng còn chưa kịp kêu khóc đã bị Kỷ Hiểu Nguyệt dùng

cây lau nhà đuổi đi. Vì thế anh chàng quyết định bám đuôi, đợi Kỷ

Hiểu Nguyệt vui vẻ mới dám nhào đến cầu cứu, anh chàng đúng là đã

hao tâm tổn sức rất nhiều. Ai bảo anh chàng có việc cần người ta

giúp chứ!

Ta Là

Một Con Rồng: “Tế Nguyệt cứu

mình với… Mình bị bà xã bỏ rồi…!”

Sau đó

là một loạt icon khóc lóc.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Không phải cậu muốn được bỏ

từ lâu rồi sao?”

Ta Là

Một Con Rồng: “Ai nói vậy chứ? Ai nói vậy

chứ? Ai nói vậy chứ? Ai nói vậ chứ? Ai nói vậy chứ?”

Xem ra,

tên này phát điên thật rồi.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Dùng sự chân thành của cậu

làm cô ấy 57. Động lòng đi”.

Ta Là

Một Con Rồng: “Tôi dùng rồi! Ngày nào tôi

cũng mua hoa, ngày nào cũng xin lỗi, chết bao nhiêu lần tôi cũng không

sợ, bị giết đến giáng cấp tôi cũng muốn tìm cô ấy. Bây giờ anh em

huynh đệ trong Bang Không Tưởng nhìn thấy tôi đều không ngần ngại mà ra

tay g**t ch*t, nhưng bà xã vẫn không thèm để ý đến tôi!”

Việc

này đúng là có thật, ngày nào cũng có người đến trước cửa Bang

Không Tưởng xem trò hay, kênh Thế Giới cũng vì vậy mà sôi nổi hơn

hẳn.

Phong

Diệp Vô Nhai đột nhiên triết lý: “Vì thế không

thể đắc tội với bà xã phu nhân được!”

Ta Là

Một Con Rồng tròn mắt hỏi: “Nếu anh bị Tế Nguyệt ly dị,

anh sẽ làm gì?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Không thể nào, cô ấy không

có cơ hội ấy đâu”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “… >_

Phong

Diệp Vô Nhai: “Nếu thật sự có ngày ấy,

tôi sẽ cướp dâu”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “…”

Đại

Thần, anh đúng là ngang ngược đến mức khiến người khác phải giận

điên lên, nhưng mà… Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn thấy vui vẻ.

Liệu

điều đó có thể hiểu là Đại Thần sẽ không lấy ai khác ngoài cô

không?

Nghĩ

vậy, Tế Nguyệt Thanh Thanh lại đỏ mặt, còn Ta Là Một Con Rồng hộc

máu vì ghen tị.

Vì sao

mình lại không thể cướp dâu được chứ?

Ta Là

Một con Rồng đột nhiên hiểu ra.

Ta Là

Một Con Rồng: “Mình muốn thăng cấp! Mình muốn

thăng cấp! Hai người phải giúp mình thăng cấp!! Sau khi thăng cấp mình

sẽ đi cướp bà xã về!”

chí khí lắm!

Thương

tình lần đầu anh chàng nghiêm túc như vậy, Tế Nguyệt Thanh Thanh đồng

ý dẫn chú sâu lười này cùng thăng cấp. Dĩ nhiên Đại Thần không có ý

kiến gì, nói theo cách khác của anh thì “Bà

xã phu nhân quyết định là được!”

Họ

lại khiến Ta Là Một Con Rồng hậm hực ghen tị.

Sau

đó, hai người dẫn Ta Là Một Con Rồng đi thăng cấp.

Thật

ra, từ đầu cấp độ của Hoa Hồ Điệp đã cao hơn Măng Mọc Sau Mưa, nhưng

ai bảo anh chàng là một con sâu lười, thăng cấp như một con rùa, “rùa”

đến mức để một người đi sau vượt mặt, kết quả hết bị cưỡng hôn lại

đến ly hôn.

Sau khi

được “cải cách”, Ta Là Một Con Rồng thề sẽ “cày bừa chăm chỉ”,

quyết chí “tự lực tự cường”. Anh chàng lấy những tấm thẻ kinh

nghiệm lần trước lừa được của An Húc Dương ra nạp dần, sau đó bắt

đầu điên cuồng lao vào thăng cấp, anh chàng muốn thăng cấp trước đêm

giao thừa! Không ăn, không uống, không ngủ, phải thăng cấp cao hơn Măng

Mọc Sau Mưa, sau đó đi cưỡng hôn!

Con sâu

lười biếng hăng hái thật rồi!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh tranh thủ hỏi Đại Thần “Đại

Thần, anh gọi điện cho mẹ em thật sao?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Ừ”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “>0

Kỷ

Hiểu Nguyệt có cảm giác mây đen đang kéo đến trên đầu.

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bác nói từ nhỏ đến giờ em

không có ai theo đuổi nên từ lúc em 15 tuổi, bác đã phải giúp em tìm

chồng rồi”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “…”

Ôi… ôi…

ôi!!! Không phải không có ai theo đuổi, mà là cô không dám để cho mẹ

biết, cô sợ sau khi biết chuyện, mẹ Kỷ sẽ dọa chàng trai ngây thơ nhà

người ta chạy mất dép! Đến lúc đó liệu cô còn mặt mũi để sống trên

đời này nữa không? Nhưng mẹ Kỷ có nhất thiết phải đem chuyện này ra

nói với Đại Thần không chứ?!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Mẹ em còn nói chuyện gì

nữa không?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Cũng không có gì, mẹ em chỉ

trò chuyện đôi chút về quá trình trưởng thành của em thôi”.

Quá

trình trưởng thành!!!

Quá

trình trưởng thành rốt cuộc phải cần bao nhiêu cái “đôi chút” mới có

thể nói hết vậy!!!

Kỷ

Hiểu Nguyệt không có gan hỏi tiếp nữa.

Mẹ à,

mẹ muốn bán đứa con gái này sao?!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.