Chương104: Bà xã, cuối cùng em cũng đến!

Dịch

vụ của vườn treo trên không quả là cao cấp, dù hôm nay là ngày miễn

phí nên rất đông khách nhưng nhân viên phục vụ không hề chậm trễ chút

nào.

Kỷ

Hiểu Nguyệt vừa nhảy lò cò ra khỏi thang máy lập tức có một nhân

viên chạy đến đỡ cô, đưa cô từ thang máy lên thẳng khu vườn treo, anh ta

giúp cô tìm chỗ thích hợp rồi mới lịch sự rời đi. Tầng thượng của

tòa nhà được trang trí vô cùng xinh đẹp, xung quanh có rất nhiều

người đang đi lại.

Ngày

đầu tiên mở cửa, đông khách cũng là chuyện bình thường, nhưng rốt

cuộc ai mới là Đại Thần?

Kỷ

Hiểu Nguyệt không thể nhảy lò cò để tìm người nên cô ngồi tại chỗ

gửi tin nhắn cho Đại Thần.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Đại Thần, em đến rồi, anh ở

đâu vậy?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Bà xã, cuối cùng em cũng

đến rồi!”

Đúng

lúc này, đột nhiên vang lên tiếng chuông báo cháy, đám đông vội vã bỏ

chạy.

Không

phải chứ! Kỷ Hiểu Nguyệt lo lắng.

Họ

chỉ hẹn gặp nhau thôi mà, không đến mức xảy ra nhiều biến động bất

ngờ vậy chứ! Lúc thì bị bắt cóc, lúc thì chứng kiến cảnh cha con

đối đầu, giờ lại còn có chuông báo cháy, không lẽ cô phải chơi thêm

trò “sinh ly tử biệt” nữa sao?

Đám

người vội vàng chạy xuống, Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng dựa người vào

lan can, khó khăn lắm mới đến được đây, khó khăn lắm mới có cơ hội

gặp Đại Thần, cô không thể bỏ đi được!

Kỷ

Hiểu Nguyệt không ngờ những chuyện chỉ có trên phim ảnh lại xảy đến

với mình.

Người

trên tầng thượng đã rút đi gần hết, những khoảng không tuyệt đẹp của

nơi này cũng dần hiện ra, Kỷ Hiểu Nguyệt đưa mắt nhìn xung quanh,

trong lòng tự hỏi: “Đại Thần có còn ở đây không?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Đại Thần, có chuông báo cháy đấy,

anh còn ở đây không?”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Anh vẫn ở đây. Chưa tìm thấy

em, anh sẽ không bỏ đi đâu hết!”

Trong

lòng Tế Nguyệt Thanh cảm thấy ấm áp: “Anh đang ở

đâu?”

Kỷ

Hiểu Nguyệt nhìn khắp nơi rồi nhanh chóng gửi vị trí của mình cho

anh.

Phong

Diệp Vô Nhai nhanh chóng trả lời: “Em rẽ trái,

nhìn ra ngoài, em có thấy hòn đảo nhỏ phía xa xa đó không?”

Giờ

này mà còn đi ngắm đảo sao? Lẽ nào có liên quan đến vị trí của Đại

Thần?

Kỷ Hiễu

Nguyệt nghe lời nhìn ra phía xa, thấy rồi, đó là một hòn đảo nhỏ…

nhìn khá quen.

Dựa

vào phương hướng… nơi đấy chắc là… phiên bản hiện thực hóa của Chân

Linh Thần Giới! Đó là hòn đảo mà Tề Hạo đã dẫn cô đến!

Điện

thoại Kỷ Hiểu Nguyệt đột nhiên vang lên, là Đại Thần gọi đến qua tài

khoản game, trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt đập thình thịch. Đây là lần đầu

tiên cô nói chuyện với Đại Thần, không biết giọng nói của anh ấy thế

nào?

“A lô…”

Kỷ Hiểu Nguyệt hồi hộp.

Đầu

bên kia điện thoại hơi ồn ào, nhưng tiếng ồn nhanh chóng biến mất, Kỷ

Hiểu Nguyệt nghe thấy rất rõ tiếng thở của Đại Thần, còn có tiếng

bước chân phía sau.

Kỷ

Hiểu Nguyệt nắm chặt tay, nín thở.

“Đại

Thần…”

Đột

nhiên Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy không chắc chắn, Đại Thần ở ngay sau

lưng nhưng không hiểu sao cô không dám quay đầu nhìn lại.

“Bà

xã”. Trong di động và sau lưng cùng vang lên một giọng nói quen thuộc.

Giọng

nói này như tiếng sấm vang lên giữa trời quang, khiến Kỷ Hiểu Nguyệt

choáng váng đầu óc.

Giọng…

giọng… giọng nói này rõ ràng là…

“Bà

xã, cuối cùng em cũng đến rồi”.

Gần

như cùng lúc, một cánh tay rắc chắc khóa chặt Kỷ Hiểu Nguyệt bên lan

can, hơi thở quen thuộc khiến cô run rẩy đánh rơi điện thoại trong tay.

Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng quay đầu lại, khuôn mặt tuấn tú với nụ

cười đầy mê hoặc trước mặt khiến cô hét lên chói tai.

“Á á

á………!”

Không

thể nào! Sao lại như vậy! Đầu óc Kỷ Hiểu Nguyệt trống rỗng, theo

bản năng cô chỉ muốn chạy trốn.

Đáng

tiếc, cũng giống như trước đây, cô có nhảy sang trái nhảy sang phải

cũng không thoát được.

“Buông

tôi ra! Buông tôi ra! Buông tôi ra!”

Tiếc

là Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ có một chân lành, không đấu lại được vời

người ta, sức lực chênh lệch quá lớn nên có lò cò cả nửa ngày cô

vẫn ở trong lòng Tề Hạo.

“Bà

xã, em nhẫn tâm thật đấy, nhìn thấy chồng không chào hỏi gì đã muốn

đi rồi. Bà xã có biết chồng em đợi ở đây sắp cả bạc đầu rồi

không?” Tể Hạo cười tươi, ánh mắt mê hoặc.

Giây

phút hạnh phúc! Cuối cùng cũng có thể đối diện gọi cô ấy là “bà

xã” rồi!

“Anh

cố ý phải không?” Nhận ra mình có làm mọi cách cũng không thể chạy

thoát, Kỷ Hiểu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, tức giận lườm khuôn

mặt đang tươi cười đến mức muốn đánh của Tề Hạo.

Tại

sao lại là tên quái gở này? Tại sao lại là tên bn th này? Ông

trời ơi…!

“Phải,

anh cố ý làm vậy đấy. Kể từ khi anh biết em chính là Tế Nguyệt

Thanh Thanh, anh đã cố gắng thu hút sự chú ý của em, cố tình tiếp

cận em, cố tình chuyển em lên làm việc gần anh. Tất cả mọi việc, anh

đều đã sắp xếp từ trước, chỉ vì, anh yêu em”.

“Anh

yêu tôi? Anh hiểu thế nào gọi là yêu sao? Chẳng qua anh đã chán mấy cô

gái bên cạnh mình rồi nên mới thấy tôi mới mẻ thôi! Tề Hạo, anh muốn

tìm phụ nữ chứ gì, anh chỉ cần vung tay thiên hạ này có vô số cô

gái sẵn sàng yêu thương nhớ nhung anh, đừng đến làm phiền tôi nữa!

Tránh ra!”

Tề

Hạo mệt mỏi day hai bên thái dương, lần đầu tiên tỏ tình đã bị thất

bại là làm sao?! Mọi việc cứ tan biến như khói bụi vậy sao…?!

Kỷ

Hiểu Nguyệt chớp cơ hội nhanh chóng nhảy đi nhưng cô chợt nhận ra, trên

tầng thượng không còn một bóng người, thang máy đã xuống tầng một

từ lâu, toàn bộ cửa ra đều đã bị đóng lại.

“Sinh

ly tử biệt” cái khỉ gì chứ? Đây rõ ràng là cái bẫy, một cái bẫy

hoàn hảo!

Kỷ

Hiểu Nguyệt tìm không được lối thoát, tức giận cầm cốc ném người.

Còn Tề Hạo rất mực tao nhã xoay người ném đòn.

Tề

Hạo biết, để Kỷ Hiểu Nguyệt chấp nhận những việc này là cả một

quá trình khó khăn. Nhưng giờ anh không hề lo lắng, thứ anh có là

thời gian, anh sẽ từ từ “chơi đùa” với cô gái bé nhỏ này!

Còn

Kỷ Hiểu Nguyệt có trở thành “người mất tích” hay không, anh chắc

chắn sẽ không có điều đó xảy ra.

Bởi

việc bố mẹ Kỷ đi du lịch vòng quanh thế giới là do anh một tay bố

trí.

Hoa Hồ

Điệp đang bận thăng cấp để cướp bà xã về cũng là anh đưa ra chủ ý.

Còn

về An Húc Dương, anh đã sớm dặn Nhiếp Phong tung mấy tấm ảnh chụp

thân mật của Tế Nguyệt Thanh Thanh và Phong Diệp Vô Nhai trong ngày gặp

mặt rồi, cho nên An Húc Dương cũng không còn là vấn đề nữa.

Cô bé

ơi, lần này em không chạy được nữa rồi!

Kỷ

Hiểu Nguyệt sắp điên lên mất!

Tay

chân không nhanh nhẹn linh hoạt cũng không sao, sau khi cố gắng nhảy lò

cò khắp cả sân thượng, cuối cùng cô cũng tìm được một cánh cửa có

thể mở ra, nhưng mà… bên trong lại là phòng ngủ!

nhầm không vậy? Tên bn th quái gở này rốt cuộc định làm gì

vậy?

Nhìn

con sói đang từng bước tiến lại gần, Kỷ Hiểu Nguyệt muốn chạy trốn,

ngờ đâu sức lực đã cạn kiệt, cô dễ dàng bị người ta ôm ngang eo rồi

ném lên… một cái võng trên đài quan sát. Những món ăn đặt trước võng

nhắc nhở Kỷ Hiểu Nguyệt đã đến giờ ăn tối.

Để

thể hiện sự tức giận, Kỷ Hiểu Nguyệt quyết định tuyệt thực. Tề

Hạo không miễn cưỡng mà chỉ lặng lẽ ngồi đó gắp những món ăn thơm

ngào ngạt ăn ngon lành trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt, lúc thấy khóe môi

cô mấp máy, anh còn rất quan tâm, cẩn thận gắp mấy món ngon đưa đến

miệng cô…

Kỷ

Hiểu Nguyệt quyết định, ăn no mới có sức chạy, vì thế cô ăn lấy ăn

để. >0

Khi Kỷ

Hiểu Nguyệt đòi về, Tề Hạo lấy mấy bức ảnh nhìn rất thân mật chụp

lúc hai người ngủ chung đưa qua đưa lại trước mặt cô.

A… a…

ảnh nóng!

Kỷ

Hiểu Nguyệt vừa ăn no lại tiếp tục nổi điên. Dù chỉ có một chân để

nhảy lò cò, cô cũng phải đuổi theo cái kẻ hai chân biết chạy kia, cô

thề phải tiêu hủy vật chứng! Tên quái gở này đúng là đã giở trò

khi cô ngủ mà, a a a a a!

Đi đi

lại lại nhiều mệt, không thể nhảy thêm được nữa, Kỷ Hiểu Nguyệt ngã

xuống võng thở hổn hển. Nhìn ánh hoàng hôn phía Tây, Kỷ Hiểu Nguyệt

khóc không thành tiếng, bẫy, lại là một cái bẫy! Bây giờ một chân

mỏi nhừ, một chân lại đau, dù Tề Hạo có thả cho cô đi cô cũng đi

không nổi! #.....#

Tên

sói ranh mãnh, đa mưu túc trí kia lại cười tươi rói “Bà

xã em đừng giận, thật ra chỉ cần em chịu tin tưởng, em sẽ biết chồng

em thật sự đã suy nghĩ cực khổ như thế nào”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt không còn sức lực để cãi nhau, cô đành dùng ánh mắt

“g**t ch*t” anh. Tề Hạo bất chấp nguy hiểm đưa một ly nước cho cô, Kỷ

Hiểu Nguyệt do dự một chút, xem xét tính linh hoạt của mục tiêu,

cuối cùng vẫn quyết định… uống cạn ly nước.

Hay

lắm, rốt cuộc cũng có tiến bộ, Tề Hạo nở nụ cười quyến rũ.

Bầu

không khí giữa hai người mới vừa tốt đẹp thì Nhiếp Phong ở đâu đùng

đùng chạy tới.

“Không

hay rồi, không hay rồi! Chân Linh Thần Giới bị hacker tấn công, xuất

hiện rất nhiều lỗi phần mềm”.

“Cái

gì?” Hai người mấy giây trước còn như nước với lửa giờ đã chung một

chí hướng.

Nhiếp

Phong vừa thở dài vừa nói: “Làm ơn đi, hai người có hẹn hò cũng

phải bật điện thoại lên chứ!”

Không

phải lỗi của tôi! Di động của tôi bị người ta tắt máy rồi ném lên

cái bàn xa tít tắp! Tề Hạo làm!!!!

Không

phải lỗi của tôi! Di động của tôi bị người ta coi là bao cát, quăng vào

góc sân thượng! Kỷ Hiểu Nguyệt làm.

“Ai

hẹn hò với anh ta chứ!” Kỷ Hiểu Nguyệt quát lớn.

Tề

Hạo quyết định tạm thời không thảo luận vấn đề này, anh vội vã quay

sang Nhiếp Phong hỏi “Có

chuyện gì vậy?”

Nhiếp

Phong lắc đầu “Muốn

biết tình hình cụ thể thì đến công ty đi. Nhân viên Bộ phận Phát

triển game trừ Hồ Điệp không liên lạc được những người khác đã quay

về làm việc rồi, nhưng vẫn không đủ nhân lực”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt nghĩ, chắc Hoa Hồ Điệp đang trốn trong nhà “bế quan luyện

cấp”, giờ trời có sập xuống anh chàng chắc cũng chẳng còn tâm trạng

mà quan tâm.

Mặc

dù Kỷ Hiểu Nguyệt rất ghét Tề Hạo nhưng cô lại rất yêu thích trò

chơi này, vì thế vừa về đến Lãng Thăng, Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng

thay vào vị trí bị khuyết của Hoa Hồ Điệp. Hơn nữa lại là game thủ

lão luyện, nên cô thực sự đã giúp được rất nhiều việc…

Kỷ

Hiểu Nguyệt không ngờ chuyến đi này lại thành chuyến đi bốn mươi tám

giờ không ngủ không nghỉ.

Do vào

dịp Tết Âm lịch nên số người lên mạng tăng cao, sự cố lại xảy xa quá

đột ngột khiến việc xử lý vấn đề càng thêm rắc rối. Cũng may có

Tề Hạo bình tĩnh chỉ đạo. Bên cạnh đó còn có chuyên viên hàng đầu

khoa Tin học như Nhiếp Phong ổn định tình hình, cùng toàn bộ nhân viên

Bộ phận Phát triển game đồng tâm hiệp lực kháng chiến suốt đêm. Vấn

đề cuối cùng cũng được giải quyết.

Kỷ

Hiểu Nguyệt ngồi trước máy tính suốt bốn mươi tám tiếng đồng hồ,

hai mắt đã thâm quầng… Vì thế lúc Tùng Ca mở sâm panh ăn mừng, Kỷ

Hiểu Nguyệt ý thức mơ màng nghĩ sâm panh là nước thường, liền một

hơi uống cạn. Đến lúc nhận ra mình đang uống gì thì đã không còn ý

thức được mọi việc xung quanh nữa.

Vốn

quay cuồng cả ngày, cùng hai đêm không ngủ không nghỉ, lại cộng thêm

chút hơi rượu, Kỷ Hiểu Nguyệt lăn ra ngủ đủ mười bốn tiếng đồng hồ.

Đến cả khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng cũng trôi qua không chút

luyến tiếc trong giấc ngủ say ấy. Thấy vậy Nhiếp Phong ngao ngán thở

dài, anh chưa thấy ai có thể ngủ được như vậy!

Tề

Hạo tâm trạng vui vẻ rất nhanh đuổi hết đám người không liên quan ra

ngoài, vừa nhấm nháp rượu vừa đợi chờ người anh thương yêu tỉnh

giấc.

Tính

ra đây đã là lần thứ ba Kỷ Hiểu Nguyệt ngủ cạnh anh, việc này chứng

tỏ điều gì? Dĩ nhiên là chứng tỏ họ rất có duyên, cô gái này không

muốn lấy anh cũng không được! Còn gì nữa nhỉ? Có lần thứ nhất thì

sẽ có lần thứ hai, có lần thứ ba thì sẽ có lần thứ tư, thứ năm,

thứ sáu…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.