Chương101: Ông xã, tên này trêu em!

Hoàn

thành xong công việc, còn một lúc nữa mới đến giờ tan ca nên Kỷ Hiểu

Nguyệt nhanh chóng bật máy tính lên.

Tài

khoản của Phong Diệp Vô Nhai đã sáng, nhưng Tế Nguyệt Thanh Thanh gọi

mấy lần mà không thấy anh trả lời. Tế Nguyệt Thanh Thanh đang bực nên

định đi đánh quái một mình cho hả giận, vừa quay người thì thấy một

người mặc hoàng sam, tay cầm Ngọc Tiêu nhẹ nhàng đi đến.

“Tế

Nguyệt Thanh Thanh, nghe tên đã ngưỡng mộ từ lâu!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nhìn người tên Trường Đao Thanh Ngân trước mặt, không

có chút ấn tượng.

“Có

việc gì không?”

Trường

Đao Thanh Ngân: “Ngưỡng mộ uy danh nữ hiệp

đã lâu!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Mi không sợ chết sao?”

Trường

Đao Thanh Ngân: “Có ý gì?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Trước khi phu quân của ta

đến, mau đi đi. Nếu không ta cũng không cứu được mi đâu”.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh liếc thấy tên Trường Đao Thanh Ngân cũng thuộc bậc

Tiên cấp, nếu bị giáng một cấp cũng phải mất mấy ngày mới có thể

luyện lại được nên cô mới tốt bụng nhắc nhở.

Trường

Đao Thanh Ngân thở dài: “Tế Nguyệt Thanh Thanh, cô

thật sự không biết gì sao?”

Trường

Đao Thanh Ngân: “Phong Diệp Vô Nhai đang cùng

Lam Sắc Yêu Cơ làm nhiệm vụ trên Tử Thanh Sơn đấy, lòng dạ hắn ta đã

thay đổi rồi, nữ hiệp cần gì phải níu kéo, chi bằng đi theo tôi, tôi

sẽ chung thủy không bao giờ thay đổi!”

Chuyện

này nghe sao khó chịu thế nhỉ?

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Mi biết tiếng người không

vậy?”

Trường

Đao Thanh Ngân: “Lấy tôi đi mà!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Xin lỗi nhé, ta đã kết hôn

rồi!”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nói xong định bỏ đi, Trường Đao Thanh Ngân đã nhanh

chân chặn đến trước mặt. Đúng lúc này, một ánh chớp xanh từ xa bay

đến, đánh thẳng vào Trường Đao Thanh Ngân khiến máu của hắn ta giảm

mất một nửa.

Trường

Đao Thanh Ngân: “Mẹ kiếp! Tên chết tiệt nào

đánh lén lão tử vậy?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh vui vẻ ra mặt, trừ phu quân của cô ra, còn ai có thể

ra tay tàn ác như vậy chứ! Nhưng cái tên Trường Đao Thanh Ngân cũng thay

đổi nhanh thật đấy, mấy giây trước còn thanh tao nho nhã, mấy giây sau

đã lộ nguyên hình!

Tế

Nguyệt Thanh Thanh phi thân, nhẹ nhàng hẹ xuống cạnh Phong Diệp Vô Nhai.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “Ông xã, tên này trêu em!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Anh thấy rồi! Mi muốn chết

như thế nào?”

Trường

Đao Thanh Ngân: “Mẹ kiếp! Phong Diệp Vô Nhai

giỏi lắm chắc! Lão tử không sợ ngươi!”

Còn

chưa dứt lời, trận chiến khốc liệt đã bắt đầu, từng tia chớp lửa

lóe sáng chói mắt.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đứng bên cạnh xem kịch hay, thỉnh thoảng lại thêm

máu cho Phong Diệp Vô Nhai.

Trường

Đao Thanh Ngân: “Mẹ kiếp! Tế Nguyệt Thanh

Thanh, lão tử tới cứu vớt ngươi, ngươi lại còn giúp hắn sao?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh đáp lại một câu: “Vậy mi hãy

hy sinh vì nghĩa đi”.

Kỷ

Hiểu Nguyệt ghét nhất là những kẻ gian dối nên ngay sau đó cô xuất

chiêu. Gần như cùng lúc, Phong Diệp Vô Nhai cũng xuất chiêu, hai luồng

ánh sáng đánh mạnh về phía Trường Đao Thanh Ngân khiến hắn tắt thở

bỏ mạng.

Tế

Nguyệt Thanh Thanh lại hạ xuống cạnh Phong Diệp Vô Nhai “Ông

xã, cuối cùng anh cũng lên mạng!”

Phong

Diệp Vô Nhai: “Nhớ anh sao?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh: “…”

Đại

Thần đúng là vẫn “mặt dày mày dạn” như lúc trước! Nhưng lâu rồi

thành quen, bị Đại Thần trêu như vậy cô cũng không còn cảm thấy tức

giận. Hóa ra Đại Thần cũng rất thú vị!

Sau khi

mọi việc qua đi, Thiên Sát Cô Tinh chạy đến hỏi Tế Nguyệt Thanh Thanh “Cô

thật sự không sợ Đại Thần sẽ bị Lam Sát Yêu Cơ bắt cóc sao?”

Tế

Nguyệt Thanh Thanh nói: “Đại Thần sẽ không như vậy

đâu”.

Thiên

Sát Cô Tinh chết trong im lặng.

Anh

còn có thể nói được gì nữa? Tổng giám đốc Tề đúng là Tổng giám

đốc Tề, ngay cả tán gái cũng “thần kỳ” vô đối!

Tề

Hạo cầm ly rượu vang trong tay, cười không nói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.