Chương 3
Tôi vào bếp chuẩn bị nấu dược thiện.
Bà nội Lục đã đổi được từ nhà hàng xóm một con gà mái già, còn kiếm được mấy củ đẳng sâm khô với ít hoàng kỳ.
Trong thời buổi này, chỗ đồ ấy đã quý ngang vàng rồi.
Tôi xắn tay áo lên, đun nước, làm gà, động tác nhanh gọn quen tay.
Đã lâu lắm rồi tôi không nấu món này. Lần gần nhất... là hồi còn ở nông thôn.
Khi đó Trần Kiến Quân bị đau dạ dày quanh năm, người gầy như cây sào.
Tôi thấy anh ta đáng thương nên lấy phần phiếu lương thực của mình đổi ít xương vụn từ các thím trong thôn, rồi lên núi hái thêm ít dược liệu về hầm canh cho anh ta bồi bổ.
Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản là làm việc thiện.
Ai ngờ qua miệng chị họ, chuyện đó lại biến thành "tằng tịu không đứng đắn".
Cũng nhờ vậy mà danh tiếng của tôi bị cô ta bôi đen sạch sẽ.
Tôi bưng bát canh gà vào phòng.
Lục Trạm đang thu dọn đồ đạc.
Mấy bộ quân phục cũ được anh gấp vuông vức đến mức nhìn thôi cũng thấy áp lực.
"Lục đại ca, anh làm gì thế?"
Tôi đặt bát canh xuống bàn.
"Không phải đã nói để em chuyển sang phòng phía Tây sao?"
Anh không ngẩng đầu lên, giọng vẫn khàn vì cảm: "Đồ của tôi ít. Chuyển tiện hơn."
Nói ngắn gọn như đang báo cáo nhiệm vụ.
"Vậy anh uống canh trước đi đã. Tí nữa dọn tiếp cũng được."
Lúc này anh mới dừng tay, ngồi xuống. Gương mặt anh lạnh tanh, chẳng nhìn ra đang vui hay khó ở.
"Sau này không cần mất công làm mấy thứ này đâu." Anh nói nhạt nhẽo.
Tôi lập tức lôi bà nội Lục ra làm lá chắn: "Bà nội bảo em nấu mà."
Động tác cầm bát của anh khựng lại.
Sau đó anh không nói thêm gì nữa, ngửa đầu uống sạch bát canh.
Uống xong, anh ôm chồng quần áo đã gấp gọn, lướt qua người tôi đi ra ngoài.
Từ đầu đến cuối... chẳng nói nửa lời.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn cái bát sạch bóng, rồi lại nhìn cánh cửa đã đóng c.h.ặ.t.
Trong lòng bỗng thấy là lạ.
Có lẽ... anh thật sự không thích nhìn thấy tôi.
Từ hôm đó, tôi mắc luôn "căn bệnh" hễ thấy Lục Trạm là tự động né sang hướng khác.
Không trách tôi được, cái cảm giác tối hôm ấy vẫn còn quá rõ: Tấm ván giường cứng ngắc, nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập của anh, cả đôi tai đỏ bừng kia nữa...
Chỉ cần nhớ lại thôi là đầu tôi đã muốn bốc khói rồi.
Anh đang dưỡng thương, cần tĩnh dưỡng, tôi không thể tiếp tục k*ch th*ch bệnh nhân được.
Nhưng bên phía tôi lại xuất hiện một phiền phức khác.
Trần Kiến Quân không biết nổi cơn gì, ngày nào cũng lảng vảng trước cửa nhà họ Lục.
Ban đầu tôi giả mù giả điếc coi như không thấy.
Cho đến hôm nay tôi đi Cung Tiêu Xã mua đường đỏ, anh ta lại bám theo tôi suốt cả quãng đường như cái đuôi.
Tôi bước vào Đại viện, cố tình đóng cổng chặn anh ta bên ngoài.
Kết quả hơn mười phút sau, bóng người kia vẫn còn đứng lấp ló trước cửa như hồn ma.
Lửa giận trong tôi lập tức bốc lên, tôi xoay người đi mở cổng.
Khóe mắt thoáng thấy rèm cửa phòng phía Tây khẽ động, một bóng người gầy cao lướt qua rất nhanh.
Tôi chẳng nghĩ nhiều, kéo mạnh cánh cổng ra.
Trần Kiến Quân đang nghển cổ nhìn vào, bị tôi dọa giật nảy mình. Nhưng rất nhanh, trên mặt anh ta đã nở nụ cười tự cho là dịu dàng "Nhược Nhược... Cuối cùng em cũng chịu gặp anh rồi."
Tôi đứng chắn ngay trước cửa, không cho Trần Kiến Quân bước vào nửa bước.
"Trần Kiến Quân, tôi kết hôn rồi. Nhà chồng tôi họ Lục. Tối ngày anh đứng chặn cửa nhà một người phụ nữ đã có chồng như thế này, anh không thấy mất mặt à?"
Tôi cố tình nhấn mạnh mấy chữ "phụ nữ đã có chồng".
Nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ lại.
"Nhược Nhược, em nghe anh giải thích."
Anh ta vội tiến lên một bước: "Anh sắp được thăng chức rồi, còn có thêm thu nhập mới nữa. Em chẳng phải luôn muốn có một mái nhà sao? Anh sẽ mua nhà cho em. Đi theo anh chắc chắn tốt hơn ở cạnh cái tên bệnh tật kia."
Tôi lạnh lùng cắt ngang: "Ý anh là bảo tôi làm vợ bé không danh không phận cho anh đấy à?"
Anh ta nghẹn họng vài giây rồi lại cuống quýt thanh minh: "Anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, em cho anh chút thời gian..."
Tôi tức đến mức bật cười "Tôi đang yên đang lành làm vợ quân nhân chính thức không muốn, lại chạy đi làm 'tiểu tam không giấy phép' của anh sao? Anh nghĩ đầu óc tôi bị úng nước thật à?"
Giọng tôi không lớn, nhưng từng câu từng chữ đều nghe rất rõ.
"Trần Kiến Quân, trước đây tôi đúng là mắt mù mới nghĩ anh là người tử tế. Tôi đã cứu mạng anh, đây là cách anh báo đáp tôi đấy à?"
Sắc mặt anh ta ngày càng khó coi.
Nhưng ánh mắt vẫn cứ đảo qua đảo lại trên người tôi, cuối cùng còn dừng lại ở vùng ng.ự.c khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
"Nhược Nhược... Hắn ta vốn đâu còn là đàn ông nữa. Cả đại viện này ai mà chẳng biết Lục Trạm sống nay c.h.ế.c mai? Em ở cạnh hắn chẳng khác nào thủ tiết trước thời hạn. Phí hoài cả đời mình để làm gì?"
Một cơn buồn nôn xen lẫn tức giận nghẹn ứ nơi cổ họng.
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta "Chồng tôi là quân nhân. Những vết thương trên người anh ấy là quân công đổi bằng mạng sống. Anh là người được bảo vệ, lấy tư cách gì đứng đây chê bai anh ấy? Tôi nói cho anh biết, trong mắt tôi anh ấy mới là đàn ông đích thực."
"Còn anh..."
Tôi liếc anh ta từ trên xuống dưới.
"Người thì lành lặn đấy, nhưng đầu óc với nhân phẩm cộng lại còn không bằng một góc của anh ấy."
Mặt Trần Kiến Quân xanh mét. Anh ta tức đến mức không thèm giữ ý tứ nữa "Cô thà chịu sống góa bụa với một kẻ không ra dáng đàn ông cũng không chịu theo tôi?"
Tôi cười lạnh: "Ít nhất chồng tôi còn biết làm người."
Nói xong, tôi "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại, tiện tay cài chốt luôn cho chắc ăn.
Đúng lúc ấy, phía sau đột nhiên vang lên tiếng sột soạt khẽ khàng.
Sống lưng tôi cứng đờ.
Tôi quay phắt lại, Lục Trạm đang đứng ngay phía sau tôi.
Anh mặc áo cộc tay màu xanh quân đội cùng quần dài đồng màu, khoảng cách giữa hai người gần đến mức tôi chỉ cần ngước lên là chạm vào cằm anh.
Tôi giật thót.
Anh ra đây từ lúc nào?
Và quan trọng hơn... anh đã nghe được b.a.o nhiêu rồi?
"Lục... Lục đại ca..." Tôi căng thẳng đến mức suýt cắn phải lưỡi.
Anh không nói gì, chỉ đứng đó nhìn tôi.
Bóng râm dưới mái hiên che khuất nửa gương mặt anh, khiến khí thế lạnh nhạt vốn có nay càng thêm phần áp bức.
Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi mở lời, giọng trầm thấp khàn khàn "Vừa nãy... không phải em gọi 'chồng tôi' rất thuận miệng sao?"
Cổ họng tôi nghẹn đắng. Anh lại tiến thêm một bước "Ban nãy còn 'chồng tôi' trước, 'chồng tôi' sau. Sao giờ gặp tôi lại thành 'Lục đại ca' rồi?"
Tai tôi nóng bừng lên.
"Anh... anh đừng nghĩ nhiều."
Tôi cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt anh.
“Chỉ cần em còn mang danh con dâu nhà họ Lục, em sẽ giữ đúng bổn phận... Trời cũng không còn sớm nữa, em đi nấu cơm đây..."
Tôi nói năng lộn xộn, chân đã chực chờ muốn chuồn trước.
Nơi này quá nguy hiểm.
Không khí còn đáng sợ hơn cả lúc bị dì cả cầm chổi rượt đ.á.nh.
Nhưng ngay khi tôi vừa lướt qua người anh, cổ tay bỗng bị giữ c.h.ặ.t.
"Á..."
Tôi mất thăng bằng, cả người đ.â.m sầm vào ng.ự.c anh.
Chóp mũi va phải lồng ng.ự.c rắn chắc khiến tôi đau ê ẩm.
Qua lớp áo mỏng, tôi cảm nhận rõ cơ bắp anh đang siết căng.
Tim tôi lập tức loạn nhịp.
Lục Trạm cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nuốt trọn người đối diện.
Không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập "thình thịch".
Bàn tay anh siết nhẹ cổ tay tôi, chậm rãi hỏi "Cái gì gọi là 'còn ở nhà họ Lục một ngày'? Em đang đếm từng ngày để rời đi à?"
Đầu óc tôi như muốn nổ tung.
Một suy nghĩ cực kỳ thất đức chợt lóe lên: Không lẽ nào... anh biết tôi từng đợi ngày anh "đi đời" rồi tính tiếp sao?
Tôi hoảng hốt giãy nhẹ: "Không... không có đâu."
Nhưng anh dường như chẳng nghe thấy, ánh mắt vẫn nóng rực nhìn chằm chằm vào tôi "Vậy những lời em nói với tên kia... là thật lòng sao?"
Tôi ngơ ngác: "Lời nào cơ?"
Lần này tới lượt Lục Trạm khựng lại. Anh im lặng vài giây, rồi đột ngột buông tay tôi ra.
Tôi như được đại xá, lập tức co giò chạy thẳng về phòng rồi đóng sập cửa lại.
Khoảnh khắc ấy, tôi lần đầu tiên thấy trên gương mặt vốn nhợt nhạt của Lục Trạm... xuất hiện một vệt đỏ.
Không chỉ mặt, mà cả tai anh cũng đỏ bừng, nhìn như bị ai đó "bắt quả tang tại trận".
Tối hôm đó, tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại ánh mắt anh khi nãy, cùng hai vành tai đỏ bừng kia, càng nghĩ càng thấy... khó hiểu.
Mãi sau mới thiếp đi, nhưng vừa nhắm mắt đã rơi vào một giấc mơ loạn xạ.
Trong mơ, không còn cái giường quân dụng cứng ngắc nữa, mà là chăn nệm mềm mại đến mức cả người như chìm vào đó.
Mùi hơi nóng nam tính phảng phất quanh quẩn.
Tôi còn chưa kịp định thần thì hơi thở của Lục Trạm đã áp sát.
Môi anh lướt qua gò má tôi, nóng đến mức khiến người ta run rẩy.
Cánh tay anh vòng qua lưng, kéo tôi sát vào người.
Ngực anh áp vào lưng tôi, vừa chắc khỏe vừa nóng hổi, như muốn thiêu đốt mọi khoảng cách.
Anh ghé sát tai tôi, giọng trầm khàn khiến người ta tê dại "Nhược Nhược... có muốn không?"
Tôi như bị mê hoặc, vô thức gật đầu.
Ngay sau đó là một nụ hôn rơi xuống.
Không còn là chạm nhẹ nữa, mà là sự chiếm hữu hoàn toàn khiến người ta choáng váng không kịp thở.
Đến lúc mơ màng tỉnh lại, tim tôi vẫn đập loạn xạ như trống trận.
Mặt nóng bừng, đến môi vẫn như còn vương lại cảm giác kỳ lạ khó lòng xua tan.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
