Chương 477: Tôi Không đồng ý!

“Tôi không đồng ý!” Tô Thanh Tùng là người đầu tiên đứng ra phản đối, “Lữ đoàn trưởng Hoắc, báo cáo kết hôn anh còn chưa gửi, mà đã cùng em gái tôi bày tiệc rượu ở quê rồi, như vậy chẳng phải là vi phạm quy định hay sao?”

“Anh… anh với tư cách là thủ trưởng quân khu, là lãnh đạo, sao có thể biết rõ điều lệ quy định của bộ đội, mà còn dẫn đầu vi phạm. Báo cáo kết hôn một khi được xét duyệt thông qua, anh càng phải lập tức đi đăng ký lĩnh chứng ngay, cứ kéo rê không chịu dẫn em gái tôi đi lĩnh chứng là có ý gì?”

Sau khi nghe xong chuyện, hai người họ đã yêu nhau từ dịp Quốc khánh, mà suốt bấy lâu nay vẫn không nộp báo cáo kết hôn, đến cả báo cáo yêu đương cũng không đánh, Tô Thanh Tùng chắc chắn là không vui.

Anh cũng không chấp nhận lý do mà Lữ đoàn trưởng Hoắc đưa ra, là vì lo ngại chuyện đi học của bé Uyển. Theo anh, đằng nào hai người cũng đã tổ chức tiệc rượu ở quê rồi, vậy thì ngay từ lúc ở thôn Tiền Đường, Lữ đoàn trưởng Hoắc nên đánh điện báo về để nộp báo cáo kết hôn luôn mới phải.

Trong mắt anh, Lữ đoàn trưởng Hoắc đối với bé Uyển vẫn còn chút gì đó chưa thực sự để tâm, chưa đủ coi trọng. Thậm chí có khi ở thôn Tiền Đường, vì bị cha mẹ anh ép buộc nên Lữ đoàn trưởng Hoắc mới đồng ý cũng nên.

Hoắc Kiêu Hàn rõ ràng không ngờ tới việc, anh hai Tô lại đang chê trách mình chuyện đăng ký kết hôn quá muộn. Đôi môi mỏng khẽ cong lên một cách kín đáo: “Tôi nghe theo Uyển Uyển, cô ấy bảo báo cáo phê xuống đi đăng ký thì tôi sẽ đi đăng ký ngay.”

Đôi mắt đen thâm trầm như đá hắc diệu thạch nhìn về phía Tô Uyển.

“Anh hai…” Tô Uyển lập tức kéo tay Tô Thanh Tùng, ghé sát vào tai anh thì thầm vài câu, bảo anh đừng đưa ra bất kỳ ý kiến phản đối nào nữa.

Mời anh hai đến đây là để ăn một bữa cơm tử tế, còn những chuyện khác cô sẽ tự mình quyết định.

Quan niệm của Tô Thanh Tùng thiên về truyền thống, cộng thêm việc đã được tôi luyện trong môi trường quân ngũ, nên anh vừa không đồng ý, vừa không thể hiểu nổi cách làm này.

Tô Uyển lại lắc lắc chiếc vòng vàng lớn trên tay, rồi chỉ vào cả sợi dây chuyền vàng: “Chỉ riêng tiệc rượu ở quê thôi anh ấy đã chi hết hai nghìn tệ rồi, là tại em không muốn trở thành phụ nữ có chồng khi còn đang học cấp ba thôi.”

“Làm vợ quân nhân tốt biết bao, đó là một chuyện vinh quang đến nhường nào…” Tô Thanh Tùng cau mày.

Mặc dù trước đây anh có chút thành kiến và thù địch với Hoắc Kiêu Hàn, nhưng giờ người ta đã tổ chức tiệc rượu với bé Uyển ở quê, lại còn mua cả vòng vàng, nên suy nghĩ của anh hiện giờ, là muốn bé Uyển và Lữ đoàn trưởng Hoắc chung sống hạnh phúc bên nhau.

Dù trong lòng anh vẫn thiên vị trung đội trưởng Bạch hơn, cảm thấy anh ta ôn hòa, bao dung và có thể nhẫn nhịn được tính tình nóng nảy của bé Uyển. Còn Lữ đoàn trưởng Hoắc có cấp bậc cao, quyền lực lớn, bé Uyển gả qua đó có thể sống một cuộc đời sung túc mà người bình thường không mơ tới được, điều đó tốt cho cả nhà và ngay cả với anh.

Thế nhưng tương tự, Lữ đoàn trưởng Hoắc có tính tình lạnh lùng, cứng nhắc, lại là người nói một là một, hai là hai. Anh lo rằng đến một ngày nào đó không chịu nổi tính khí của bé Uyển, người này chắc chắn sẽ ly hôn với em gái mình.

Nhưng giờ đây hai người đã làm lễ ở quê rồi, làm anh trai, anh nhất định phải đòi hỏi quyền lợi lớn nhất cho bé Uyển.

“Anh ấy đã dùng tên em để mở một sổ tiết kiệm riêng, gửi vào đó toàn bộ tiền phụ cấp mà anh ấy tích cóp được suốt bao nhiêu năm, từ lúc học trường quân đội cho đến khi vào bộ đội đấy.” Tô Uyển tung ra đòn quyết định.

“Tận mười nghìn tệ cơ.”

Sợ Tô Thanh Tùng không tin, Tô Uyển lại lấy từ trong túi ra cuốn sổ tiết kiệm đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Tô Thanh Tùng dán mắt vào dãy số dài dằng dặc trên sổ, đôi mắt trợn ngược lên như mắt bò: “Mười nghìn tệ!”

Ngay giây tiếp theo, Tô Thanh Tùng kinh ngạc thốt lên thành tiếng, anh quay đầu lại nhìn Hoắc Kiêu Hàn đầy sửng sốt, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi.

Đây quả là một con số trên trời! Lữ đoàn trưởng Hoắc thế mà lại giao thẳng toàn bộ gia sản cho bé Uyển nắm giữ.

Bây giờ đáng lẽ phải là, Lữ đoàn trưởng Hoắc sợ bé Uyển không chịu đi đăng ký kết hôn với mình mới đúng. Nếu bé Uyển mà ôm tiền bỏ trốn, e là ngài ấy chẳng còn đồng nào để cưới vợ mới nữa.

Tô Thanh Tùng mím chặt môi, ngồi thẳng lưng dậy. Ánh mắt anh nhìn Hoắc Kiêu Hàn đã thay đổi, từ sự xa cách, thù địch ban đầu chuyển thành niềm khâm phục và kính trọng sâu sắc.

Hành động này quả thực là “trên cả quân tử”. Anh là anh trai ruột của bé Uyển, cũng hết lòng thương yêu cô, nhưng ngay cả anh cũng không dám giao hết tiền tiết kiệm của mình cho cô quản lý.

Vậy mà Lữ đoàn trưởng Hoắc lại dám.

“Tiểu Tô à, sủi cảo sắp nguội cả rồi, mau ăn đi cháu.” Mãi đến khi bản tin trên radio kết thúc, Tạ Bạch Linh mới bước tới, mỉm cười chào mời.

Bà cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập rộn ràng vì xúc động, nhìn về phía Hoắc Kiêu Hàn, như thể đang muốn xác nhận xem, đây có phải là dự án nghiên cứu khoa học mà Hoắc Lăng Vân tham gia hay không.

Tạ Bạch Linh vốn là một giáo sư đại học, lại gả vào Hoắc gia đã bao nhiêu năm nay, sao bà có thể không đoán ra được cơ chứ. Xâu chuỗi từng sự việc lại với nhau, trong lòng bà đã sớm có câu trả lời rồi.

“Tiểu Uyển này, kết hôn lĩnh chứng là chuyện đại sự. Anh hai cháu đại diện cho nhà ngoại, hy vọng hai đứa sớm ngày đăng ký, vậy thì chúng ta cứ thế mà tiến hành thôi.”

Tạ Bạch Linh cười rạng rỡ nắm lấy tay Tô Uyển, hành động vô cùng thân thiết.

Tô Uyển được tuyển thẳng vào Đại học Phục Đán, tương lai Hoắc gia đã sáng sủa, cuộc thử nghiệm nguyên lý bom nơ-trôn do Hoắc Lăng Vân thiết kế thành công, lại thêm hôn sự của con trai út đã có khởi sắc.

Đây đúng là hỷ thượng gia hỷ, tứ hỷ lâm môn, hơn nữa chỉ vài ngày nữa thôi là đến Tết. Tạ Bạch Linh đương nhiên muốn, nhân dịp năm mới này mà ăn mừng một trận thật linh đình.

“Đến lúc đó, hôn lễ sẽ được tổ chức tại hội trường quân khu, chỗ đó sức chứa hơn một nghìn người, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.”

“Khu tập thể của lữ đoàn là chung cư mới xây năm ngoái, hai phòng ngủ một phòng khách, bên trong có hệ thống sưởi, có nhà vệ sinh và cả bồn tắm nữa, tốt hơn nhiều so với khu nhà cấp bốn cũ.”

“Tiểu Uyển à, tiệc rượu ở quê của cháu mới chỉ tổ chức đơn giản, còn rất nhiều quy trình chưa thực hiện. Cháu còn yêu cầu gì cứ nói với dì, chú Hoắc và dì nhất định phải tổ chức hôn lễ này thật vẻ vang và long trọng.”

Tô Uyển biết dì Tạ chắc chắn cũng đã đoán được Hoắc gia giờ đã bình an vô sự, nên bà mới tích cực và vui vẻ thúc giục chuyện cưới xin như vậy. Nhưng quan trọng nhất vẫn là vì bà muốn có trách nhiệm với cô, và đã hoàn toàn công nhận cô là con dâu trong nhà.

Dẫu sao, khi sóng gió của Hoắc gia đã bình ổn, tin tức anh cả nhà họ Hoắc nghiên cứu bom nơ-trôn lan truyền trong giới cấp cao, thì cái tên Hoắc Kiêu Hàn, một gã độc thân hoàng kim, chắc chắn sẽ khiến những người muốn làm mai mối kéo đến đông như cá diếc sang sông.

Thậm chí, trong số đó rất có thể còn là lãnh đạo của chú Hoắc.

Vì vậy, dì Tạ chắc chắn hy vọng hai người họ nhanh chóng đăng ký kết hôn, để tránh nảy sinh những biến cố không đáng có. Ví dụ như… bà nội Hoắc chẳng hạn.

Tô Uyển mỉm cười dịu dàng, đối mặt với lòng tốt nhiệt thành của Tạ Bạch Linh, cô quả thực không nỡ nói lời từ chối. Đôi mắt trong veo như sương sớm nhìn về phía Hoắc Kiêu Hàn.

Hoắc Kiêu Hàn khẽ mím môi, trầm giọng lên tiếng: “Mẹ, kết hôn vào mùa đông lạnh lắm. Con muốn ngày cưới Uyển Uyển phải được ăn mặc thật xinh đẹp, hôn lễ cứ đợi đến khi trời ấm lên rồi hãy tổ chức.”

“Hơn nữa, Uyển Uyển vẫn còn là học sinh cấp ba, nếu lĩnh chứng thì thông tin sẽ được ghi vào hồ sơ ở trường, để bạn học nhìn thấy thì cô ấy sẽ bị cười nhạo mất.”

“Dù sao thì có báo cáo kết hôn rồi, cũng vẫn xin được nhà ở trong khu tập thể như thường thôi.”

Hoắc Kiêu Hàn dứt khoát đưa ra kết luận cuối cùng cho sự việc.

Tạ Bạch Linh nhìn Tô Uyển, rồi lại nhìn cậu con trai út nhà mình, sau đó liếc sang Tô Thanh Tùng: người đang sốt sắng còn hơn cả bà, chỉ muốn hai đứa đi đăng ký ngay lập tức.

Bà cũng dần thấu hiểu và thông cảm cho tâm tư của một nữ sinh cấp ba như Tiểu Uyển.

“Được rồi, vừa hay bà ngoại của Kiêu Hàn có cho dì mấy sấp vải vân cẩm để may sườn xám, lúc nào đó cháu qua phòng dì chọn màu sắc mình thích, dì sẽ bảo thợ may đo thân làm riêng cho cháu một bộ để mặc lúc mời rượu ngày cưới.”

Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ, hòa thuận và đầm ấm.

Bây giờ Tạ Bạch Linh rõ ràng đã xem Tô Uyển như con dâu út trong nhà. Bà không ngừng gắp thức ăn cho cô, hỏi han đủ điều và quan tâm hết mực.

Biết con trai út ăn xong bữa này là phải quay lại quân khu, đêm Giao thừa và mùng Một Tết đều phải trực gác, bà sợ Tô Uyển ở lại Hoắc gia một mình không có ai bầu bạn sẽ buồn chán. Thế là bà hỏi Tô Uyển có muốn đi đâu chơi hay muốn làm việc gì không.

Điều đầu tiên Tô Uyển nghĩ đến, chính là buổi biểu diễn văn nghệ mừng xuân của quân đội. Những người lên sân khấu biểu diễn đều thuộc Đoàn văn công của Tổng cục Chính trị quân khu Bắc Bình. Mỗi người đều là những nghệ sĩ có nền tảng vững chắc, kỹ thuật nhảy múa điêu luyện.

Đây là những tiết mục mà có bỏ bao nhiêu tiền ra bên ngoài cũng không thể xem được.

Đặc biệt là hồi ở hiện đại khi lướt video ngắn, cô từng xem được đoạn clip, những anh lính chân dài mặc quân phục nhảy múa và thực hiện động tác đá chân, trông thực sự ngầu vô cùng. Cô rất muốn được tận mắt xem một buổi diễn như thế.

“Anh hai cháu bảo, dịp Tết sẽ có đoàn văn công đến biểu diễn để an ủi các đơn vị quân đội, lúc đó cháu có thể đi xem không ạ?” Tô Uyển cầm đũa, đôi mắt đen láy bẽn lẽn nhìn qua lại giữa Tạ Bạch Linh và Hoắc Kiêu Hàn.

“Bé Uyển, thế sao mà được, đây là buổi diễn dành cho các chiến sĩ đã vất vả cả năm trời, tư tưởng giác ngộ của em thế này là không tốt rồi.” Tô Thanh Tùng đang ngậm hai cái sủi cảo trong miệng, nghe vậy liền lập tức nghiêm giọng nói.

“Đây chẳng phải là làm khó Lữ đoàn trưởng Hoắc, khiến anh ấy lạm dụng chức quyền sao?”

“Để anh nghĩ cách xem.” Hoắc Kiêu Hàn trầm ngâm một lát rồi trả lời.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.