Chương 471: Để Anh Ta Ngốc Chết đi Cho Rồi.

Tiếng động ở phòng bên cạnh đột ngột im bặt, không còn một chút âm thanh nào nữa.

Chị dâu thầm nghĩ chắc là xong rồi. Ngược lại, tiếng ngáy của Tô Thanh Mộc bên cạnh lại ngày một lớn hơn. Cô ấy buông bàn tay đang bịt tai ra, đổi sang một tư thế thoải mái hơn rồi yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Hàng lông mi dài và dày của Tô Uyển dính bết vào nhau thành từng cụm vì thấm đẫm nước. Cô ngồi trên chiếc bô sứ, từng khúc xương trên cơ thể đều rã rời, mềm nhũn.

Xấu hổ đến chết đi được.

Nhưng người đàn ông lớn tuổi ấy đối xử với cô quá tốt, mà đêm nay lại là đêm tân hôn của hai người. Cô cũng thuận theo ý anh…!

Đôi mắt đen của Hoắc Kiêu Hàn như ngọn lửa mãnh liệt nhất, quấn chặt lấy thân hình Tô Uyển. Yết hầu thô to của anh trượt lên xuống liên hồi, nhịp thở sâu và dồn dập.

Anh suy nghĩ rất rõ ràng, việc họ trở về mà tạm thời chưa đánh báo cáo kết hôn hay lĩnh giấy chứng nhận, chỉ là vì không muốn chẳng may nhà họ Hoắc xảy ra chuyện, sẽ làm ảnh hưởng đến việc học hành của Uyển Uyển.

Anh cũng chấp nhận che giấu cái danh phận trên bề mặt này. Nhưng Uyển Uyển chỉ có thể là người phụ nữ của anh!

Bàn tay còn lại của anh lần vào túi lót bên trong bộ quân phục, lấy ra túi giấy đựng đồ kế hoạch hóa gia đình.

Gương mặt ẩm ướt đỏ bừng của Tô Uyển lại càng thêm chín lựng, vành tai nóng rực, trông cô giống như một đóa hoa non nớt vừa trải qua trận mưa xuân. Đôi mắt đen láy, trong trẻo như mặt nước dập dềnh.

Bên ngoài nhà, những bông tuyết nhỏ rơi lất phất đã ngừng, trên cửa sổ đã kết một lớp băng dày. Trong chăn và ngoài chăn hoàn toàn là hai thế giới khác biệt.

Đúng là hai tầng nóng lạnh giao thoa.

Tô Uyển cắn chặt răng, vệt đỏ nơi đuôi mắt tựa như lớp phấn hồng được tô điểm kỹ càng, vương vấn hơi nước mờ ảo.

Người đàn ông lớn tuổi này đúng là có “thiên phú dị bẩm”, dũng mãnh như rồng như hổ…!

Thế nhưng, anh lại thuần khiết đến mức quá đáng.

Một người đàn ông chưa từng trải qua bất kỳ giáo dục giới tính nào, cũng chưa từng tiếp xúc với sách vở hay kiến thức liên quan.

Anh hoàn toàn không biết làm thế nào cả!

Cô cũng từng nghĩ đến việc sẽ dẫn dắt anh, thậm chí là trực tiếp… nhưng cô vẫn giữ được sự tỉnh táo.

Chuyện này mà đến đàn ông còn không tìm thấy “lối vào”, nếu cô lại tỏ ra am hiểu thì chẳng phải là “lạy ông tôi ở bụi này” hay sao?

Đặc biệt là khi anh biết rõ cô và Lâm Tư Niên từng yêu nhau trước đây. Mặc dù cô đã nói dối rằng, mình từng xem qua cuốn sổ tay nhỏ về chuyện vợ chồng cùng với Tưởng Mộng Nguyệt, nhưng lý trí mách bảo cô rằng: có những việc bạn chủ động thì được, riêng phương diện này, cô bắt buộc phải giả vờ thuần khiết, ngây ngô và tỏ ra thật non nớt.

Nếu cô chủ động giúp anh… điều đó sẽ khiến cô trông như thể đã quá thành thục trong chuyện này vậy.

Vì thế, cô chỉ có thể mặc kệ người đàn ông ấy tự mình loay hoay, chật vật ở bên ngoài mà chẳng thèm đoái hoài đến.

Năm giờ sáng hôm sau, cả nhà họ Tô đều lần lượt thức dậy để dọn tuyết, quét tước nhà cửa, và kiểm kê lại bát đĩa, xoong nồi cũng như bàn ghế mượn từ hàng xóm.

Thông thường vào giờ này, Hoắc Kiêu Hàn đã dậy từ sớm để đổ đầy nước vào lu, rồi gánh một gánh củi từ trên núi về. Thế nhưng lúc này, cơm sáng đã nấu xong xuôi mà vẫn chẳng thấy phòng của Tô Uyển có động tĩnh gì.

Mẹ Tô bèn kéo tay chị dâu ra trước cửa lò trò chuyện.

“Cứ đứt quãng mãi, cho đến tận nửa đêm, Lữ đoàn trưởng Hoắc ra ngoài đổ nước một lần, thì trong phòng mới im ắng hẳn.”

Giữa chừng chị dâu cũng có ngủ thiếp đi, nhưng sau đó lại bị tiếng giường cót két bên kia làm cho tỉnh giấc.

Mẹ Tô nghe xong, vẻ mặt càng thêm xót xa: “Xem ra đêm qua con bé Uyển mệt thật rồi. Để mẹ đi chần thêm cho nó hai quả trứng, còn cả bát canh gà ta mẹ giấu đi từ bữa tiệc hôm qua nữa, đợi nó dậy mẹ sẽ bưng vào phòng cho nó ăn.”

“Vâng…” Chị dâu lên tiếng đáp lời.

Lữ đoàn trưởng Hoắc đêm qua dày vò đến muộn như vậy, đúng là phải bồi bổ thêm cho Uyển Uyển. Chỉ là không biết với thân hình mảnh mai kia, lúc dậy con bé có còn đi nổi tàu hỏa không, e là đi vài bước cũng thấy khó khăn ấy chứ.

“Mẹ, chị dâu…” Một giọng nói trầm ổn, điềm tĩnh vang lên từ phía sau hai người.

Vừa bước vào bếp, Hoắc Kiêu Hàn đã thấy mẹ Tô đang nắm tay chị dâu nói chuyện. Hai người họ đều dùng tiếng địa phương, lại còn nói nhỏ, nên dù thính giác có nhạy bén đến đâu, anh cũng không nghe rõ họ đang bàn tán chuyện gì.

Thế nhưng chỉ cần nhìn thần sắc của hai người, anh cũng thừa hiểu họ đang bàn tán chuyện gì. Gương mặt cương nghị, lạnh lùng bỗng đỏ ửng lên như có ngọn lửa thiêu đốt, khóe môi mím chặt.

“Lữ đoàn trưởng Hoắc, sao con không ngủ thêm chút nữa? Trời còn chưa sáng đã dậy rồi?” Mẹ Tô vừa quay đầu lại đã thấy bóng dáng cao lớn, hiên ngang của Hoắc Kiêu Hàn đứng trước cửa bếp. Sau một đêm “phấn đấu”, đôi lông mày và ánh mắt của anh vẫn tinh anh hăng hái như thường, thậm chí sống lưng còn đứng thẳng hơn trước.

Mẹ Tô vội vàng nhiệt tình, thân thiết đón tiếp: “Để mẹ bảo chị dâu nấu cho con bát mì trứng lươn.”

“Mẹ, mẹ cứ gọi con là Tiểu Hoắc được rồi ạ.”

Hoắc Kiêu Hàn mở lời: “Hôm nay con không lên núi đốn củi giúp ba được. Con cần lên huyện tìm một chiếc xe để đón con và Uyển Uyển ra ga tàu. Tuyết trên đường đã đóng băng, rất khó đi, thời tiết cũng thực sự quá lạnh.”

“Ái chà, được được, tốt quá.” Mẹ Tô nghe vậy thì rất cảm động, bà biết đây là con rể đang xót Uyển Uyển, không nỡ để con bé phải đi bộ nhiều.

Nhưng vừa nghĩ đến việc hôm nay Uyển Uyển phải đi rồi, đứa con gái nuôi nấng suốt mười tám năm, từ giờ trở đi đã là người nhà người ta, bà nói đoạn lại đỏ hoe mắt, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào: “Tiểu Hoắc này, Uyển Uyển gả được cho con là phúc phần của nó. Chúng ta chiều hư nó rồi, sau này nó có làm gì không đúng, con cứ viết thư về cho nhà, hoặc bảo với anh hai nó cũng được. Nếu thực sự không được nữa… con cứ mua vé tàu tiễn nó về đây, để chúng ta dạy bảo lại…”

“Mẹ đừng nói thế…”

“Mẹ, Uyển Uyển rất tốt, mẹ cứ yên tâm. Con lớn tuổi hơn cô ấy, chuyện gì con cũng sẽ nhường nhịn cô ấy. Cho dù cô ấy có làm sai chuyện gì, thì đó cũng là do con không chỉ bảo tốt, trách nhiệm lớn nhất thuộc về con.”

“Con sẽ không để cô ấy phải chịu một chút tủi thân nào đâu ạ.”

Hoắc Kiêu Hàn hơi nhướn đôi mày anh tuấn, ngắt lời mẹ Tô, giọng nói đầy trịnh trọng và đanh thép.

Điệu bộ của anh hệt như một người gia trưởng mẫu mực, cung phụng vợ như nuôi dưỡng một cô con gái nhỏ vậy. Đêm qua cô ở dưới thân anh uyển chuyển đáng thương, dịu dàng chịu đựng trận “mưa bão” của mình, làm sao anh có thể nỡ động vào dù chỉ một đầu ngón tay của Uyển Uyển chứ.

Mẹ Tô nghe xong lại rơi nước mắt, lòng dạ cũng yên tâm hơn hẳn, nhưng bà vẫn không kìm được mà dặn dò thêm. Dù sao Uyển Uyển cũng là cục cưng của bà, trước đây chỉ là đi Bắc Bình học tập, sau này đến cả hộ khẩu cũng chuyển đi, hai nơi Nam Bắc cách trở xa xôi, e là sau này chẳng còn mấy dịp gặp mặt.

“Mẹ, chị dâu, Uyển Uyển vẫn còn đang nghỉ ngơi, mọi người cứ để cô ấy ngủ, đừng gọi dậy. Đợi cô ấy tỉnh thì hãy mang bữa sáng vào.”

Hoắc Kiêu Hàn hơi gật đầu chào, vì lo Uyển Uyển chưa nghỉ ngơi đủ bị làm phiền, nên trước khi ra khỏi cửa anh còn đặc biệt dặn kỹ mẹ và chị dâu.

Đến lúc Tô Uyển thức giấc, cô chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, vùng đùi non thậm chí còn bị ma sát đến trợt cả da, giọng nói thì khản đặc không thốt nên lời.

Chẳng biết cái lão già kia lấy đâu ra sức trâu như thế, bao nhiêu lực đều dồn hết vào sai chỗ.

Cô đã r*n r* ra hiệu ám chỉ rồi, nhưng người đàn ông kia thì vẫn cứ sảng khoái tinh thần, chẳng cảm thấy có vấn đề gì lớn cả.

Tóm lại là, anh vẫn rất thỏa mãn.

Tô Uyển vừa thấy uất ức vừa muốn bật cười, chỉ có thể cắn răng chịu đựng cái “tội nợ” suốt cả một đêm. Mấy món đồ kế hoạch hóa gia đình kia lấy ra đúng là dư thừa mà.

Mẹ Tô ngồi bên giường, bưng bát mì đùi gà vừa nấu xong, đút từng đũa một vào miệng Tô Uyển. Cô muốn tự mình ăn, nhưng hễ tay vừa cử động là những dấu vết mờ ám nơi cổ lại lộ ra.

Nhìn cảnh đó, mẹ Tô không khỏi đỏ cả mặt già, còn chị dâu đang hơ quần bông bên cạnh cũng phải quay đi chỗ khác, chẳng nỡ nhìn thẳng.

Đến khi chiếc xe Jeep màu xanh rêu dừng ở đầu làng, Tô Uyển lên xe, từ từ rời khỏi thôn Tiền Đường. Nhìn qua cửa kính thấy ba mẹ, anh cả chị dâu và anh ba đang đứng tiễn biệt, cô muốn xoay người vẫy tay chào họ nhưng cũng thấy khó khăn.

Đến cả chữ đầu tiên thốt ra khỏi miệng cũng khàn đặc.

Cô tức mình lườm Hoắc Kiêu Hàn một cái cháy mặt, rồi mặc kệ anh.

Cứ để anh ngốc chết đi cho rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.