Chương 470: Giống Như Lần Sinh Nhật đó.
Khách khứa bên ngoài sau khi ăn xong tiệc hỷ cũng đã tản đi gần hết. Ba Tô và mẹ Tô đứng ngoài cửa tiễn những vị khách cuối cùng.
Gương mặt ba Tô đỏ bừng vì men rượu, người đầy mùi cồn, bước đi đã có chút xiêu vẹo. Anh cả và anh ba cũng uống quá chén, say đến mức không biết trời đất là gì, phải có người dìu mới về được tới giường.
Cả nhà lúc này chỉ còn mẹ Tô, chị dâu cả và Hoắc Kiêu Hàn là còn tỉnh táo.
Hai người họ nhìn thấy chàng rể mới xách hai phích nước nóng bằng sắt vào phòng, lại còn ôm theo hai cái túi chườm đã đổ đầy nước nóng.
Chị dâu cả mới kết hôn chưa lâu nhìn mà đầy vẻ ngưỡng mộ: “Mẹ, sĩ quan từ Bắc Bình tới đúng là biết thương vợ thật đấy, còn tự tay đi lấy nước rửa chân cho bé Uyển nữa.”
“Sau này bé Uyển ở Bắc Bình, chắc chắn là được hưởng phúc không hết rồi.”
Hồi chị dâu Cả cưới, thực ra Tô Thanh Mộc cũng bưng nước nóng, lấy khăn ấm cho cô ấy, nhưng dù sao lúc đó cô ấy là dâu mới ngày đầu về nhà chồng. Còn bé Uyển thì khác, em ấy gả đi ngay tại nhà mình, đối tượng lại là một sĩ quan lớn như thế, nghe nói nhà còn có cả người giúp việc nữa.
Mẹ Tô cũng lộ vẻ an tâm và vui mừng, bà vừa ném thêm củi vào lò, nhưng hốc mắt lại hơi đỏ lên: “Lữ đoàn trưởng Hoắc người ngợm vạm vỡ, cao lớn như thế, thể lực quân nhân lại tốt, xách cả hai phích nước vào phòng… Mẹ chỉ sợ bé Uyển đêm nay phải chịu khổ không ít rồi.”
“Từ nhỏ tới lớn ta còn chẳng nỡ động vào một đầu ngón tay của nó, cái Uyển lại là đứa sợ đau nhất. Chỉ mong Lữ đoàn trưởng Hoắc biết nặng nhẹ, đừng để bé Uyển phải…”
“Chao ôi, con bé bận rộn cả ngày rồi. Hay là để mẹ vào nói chuyện với cái Uyển một chút, nhỡ đâu nó lại chê Lữ đoàn trưởng Hoắc chân tay thô lỗ, rồi đuổi người ta xuống giường thì biết làm thế nào?”
Mẹ Tô lại bắt đầu lo lắng, chuyện này con bé Uyển kia hoàn toàn có thể làm ra được.
“Mẹ ơi, giờ này người ta đã khóa cửa rồi. Với lại bé Uyển lần này về thay đổi nhiều lắm, ở trước mặt chú rể mới dịu dàng cực kỳ. Hôm đó họ hàng thân thích đều thấy cả rồi, chú ấy nói gì con bé cũng nghe mà.”
Chị dâu cả vội vàng kéo bà mẹ chồng lại.
“Con nói cũng đúng. Cậu Hoắc dù sao cũng là Lữ đoàn trưởng, quản dưới tay hàng ngàn quân sĩ, đối với cái Uyển cũng là thật lòng thật dạ.”
“Con cứ ngủ ở phòng ngay vách bên cạnh, để ý nghe ngóng một chút. Nếu có gì không ổn thì mau gọi thằng cả dậy sang mà khuyên nhủ. Hôm nay là đêm tân hôn, không thể cứ chiều theo tính tiểu thư của con bé Uyển được.”
“Có đau mấy cũng phải ráng mà nhịn.”
Những lời mẹ Tô nói khiến mặt chị dâu cả đỏ bừng, chị khẽ đáp một tiếng: “Vâng…”
Đúng là đàn ông lần đầu tiên thường chẳng biết nặng nhẹ, người chịu khổ chính là phụ nữ.
Hồi đêm tân hôn cô ấy cũng chịu không ít khổ sở, cứ nghĩ đến chuyện đó là lại thấy thật dày vò, thậm chí là sợ hãi. Nhưng may mà Tô Thanh Mộc cũng biết thương vợ, qua nửa tháng thì cũng quen dần.
Còn về phần Lữ đoàn trưởng Hoắc, trưa hôm qua cô ấy vô tình thấy anh cởi áo khoác ở sau sân, xắn tay áo lên gội đầu. Trên cánh tay cường tráng, rắn rỏi ấy, cơ bắp cuồn cuộn, đường nét săn chắc đầy sức mạnh, ẩn hiện cả những đường gân xanh đầy nam tính.
Nhìn qua là biết sức vóc vô cùng, mà quan trọng nhất là cái sức ấy dường như dùng hoài không hết, bền bỉ vô cùng.
Đêm nay xem chừng cô em chồng thật sự đừng mong có được một giấc ngủ yên ổn rồi.
Lữ đoàn trưởng Hoắc cũng đã gần hai mươi bảy tuổi, đang độ tuổi huyết khí phương cương, trong quân ngũ lại hiếm khi gặp được đàn bà con gái, chẳng khác nào con sói trong rừng sâu bị bỏ đói bấy lâu, không biết sẽ vồ lấy cô em chồng xinh đẹp mà “khai hoang khẩn đất” đến mức nào nữa.
Chị dâu cả càng nghĩ càng thấy ngượng ngùng, vội bưng chậu nước nóng về phòng hầu hạ chồng mình rửa mặt, lau chân.
Những bông tuyết lác đác rơi xuống, chạm đất liền tan thành nước. Cái lạnh thấu xương khiến chị dâu sau khi đặt chiếc ống nhổ vào góc phòng, thì cũng vội vàng hít hà, xoa hai bàn tay lạnh giá, lật chăn bông chui tót vào trong. Sau đó cô ấy thổi tắt đèn dầu, chuẩn bị đi ngủ.
Ngoại trừ tiếng tuyết rơi và tiếng gió thổi, cả nhà họ Tô đều tĩnh mịch vô cùng.
Đến cả căn phòng của cô em chồng bên cạnh cũng im lìm, không một tiếng động. Chị dâu cả còn thầm nghĩ, hay là do Lữ đoàn trưởng Hoắc ngấm men rượu nên hai người đã ngủ say rồi.
Ngay lúc cô ấy đang mệt mỏi sắp chìm vào giấc mộng, thì những tiếng th* d*c nén lại, vụn vặt, tựa như tiếng con mèo nhỏ đuối nước, những thanh âm bị kìm nén đến sắp nghẹt thở cứ thế đứt quãng truyền đến từ căn phòng bên cạnh.
Hai căn phòng chỉ ngăn cách bằng một lớp tường gạch đỏ. Tuy phòng bên này đã trát tường xi măng, nhưng phòng của cô em chồng thì chưa.
Trong đêm đen tĩnh mịch, những âm thanh ấy xuyên qua khe gạch, lớp xi măng, trở nên rõ rệt lạ kỳ. Đã thế, hai chiếc giường của hai phòng lại còn kê sát vào cùng một bức tường.
Cảm giác ấy chẳng khác nào âm thanh đó đang phát ra ngay sát đầu giường của cô ấy.
Tửu lượng của cơ thể nguyên chủ thực sự quá kém, Tô Uyển chỉ mới uống có hai ly rượu Mao Đài nhỏ mà đầu óc đã choáng váng, chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức.
Sau khi rửa chân xong, cô chui tót vào trong chăn. Những chai truyền dịch bằng thủy tinh đổ đầy nước nóng rất bỏng, đôi chân nhỏ nhắn của cô hoàn toàn không thể đặt trực tiếp lên trên để sưởi ấm được.
Cho đến tận khi Hoắc Kiêu Hàn cởi bỏ quần áo rồi cũng chui vào chăn, một cơ thể nóng hầm hập như lò sưởi, bao trùm bởi mùi hormone nam tính nồng đậm dán sát lại gần.
Tô Uyển chẳng chút do dự, thọc thẳng cả đôi bàn tay và bàn chân lạnh ngắt của mình vào lòng anh.
Tay Hoắc Kiêu Hàn vừa mới ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, Tô Uyển đã khẽ hừ một tiếng nũng nịu, chê tay anh lạnh.
Hoắc Kiêu Hàn vì thế cũng không chạm vào cô nữa. Hơi rượu nồng nàn mà thanh khiết phả ra nóng rực lên gò má ửng hồng của Tô Uyển.
“Có khát không? Có muốn uống nước không?”
Tô Uyển lắc đầu, cô chỉ muốn cơ thể mình mau chóng ấm lên trong chăn, trời lạnh thế này cô chẳng muốn làm bất cứ việc gì cả.
“Tắt đèn đi, em muốn đi ngủ.”
“Tắt rồi.” Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn là tình triều cuồn cuộn không cách nào kìm nén được, anh dán chặt tầm mắt vào dáng vẻ quyến rũ, nửa say nửa tỉnh đầy mơ màng của Tô Uyển.
Anh vươn tay giật sợi dây điện ở góc tường.
Đêm tân hôn, có cha mẹ họ hàng chứng giám, lại thêm người thương ấm áp mềm mại trong lòng, hương cơ thể thanh khiết như hoa sen cứ từng sợi, từng sợi một quấn chặt lấy tâm can của Hoắc Kiêu Hàn.
Yết hầu anh thắt lại liên hồi, nhiệt độ cơ thể cũng tăng vọt. Anh vốn muốn cùng Uyển Uyển trò chuyện một chút trong chăn, nhưng Uyển Uyển lại khẽ “ừm” một tiếng mềm mại, dường như sắp chìm vào giấc ngủ.
Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn ngày càng thẫm lại, bàn tay lớn siết chặt lấy vòng eo non mềm của cô, nhân lúc bóng đêm bao trùm mà cạy mở hàm răng đều tăm tắp của Tô Uyển.
Ngay sau đó, bàn tay còn lại dứt khoát cởi bỏ chiếc áo thu đông màu xanh, để lộ lồng ngực tinh trần, rộng rãi và rắn chắc.
Có một “chiếc lò sưởi” to lớn và nóng rực như thế ôm lấy, Tô Uyển cũng cảm thấy hài lòng, chỉ cần không để cô bị lạnh, không bắt cô phải động đậy là được…!
Gương mặt Tô Uyển đỏ bừng và đẫm mồ hôi, tựa như một con cá nhỏ thiếu nước giữa sa mạc, cô hé môi th* d*c từng ngụm lớn, trước mắt phủ một lớp sương mù mờ ảo.
Những ngón chân sơn màu đỏ tươi bấu chặt lấy ga giường, vòng eo không ngừng vặn vẹo, đôi mắt nước long lanh đầy xuân ý lại càng run rẩy trông thật đáng thương.
“Hoắc Kiêu Hàn, anh không được làm bậy, anh phải giữ quy củ chút đi…” Tô Uyển đã hoàn toàn tỉnh rượu, chút buồn ngủ lúc nãy cũng tan biến sạch.
Nhìn chiếc chăn bông đang nhô cao lên như một ngọn núi nhỏ trước mặt, cảm nhận hơi lạnh m*n tr*n nơi cổ nhưng bên dưới lớp chăn lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Cảm giác ấy hệt như một chiếc lò đun nước sôi bị lật nhào ngay trong chăn, vừa nóng rực lại vừa ẩm ướt.
Tô Uyển luồn tay vào dưới chăn định đẩy vai Hoắc Kiêu Hàn ra, nhưng ngược lại còn bị anh siết chặt cổ tay; cô duỗi chân định đạp thì lại trực tiếp bị đôi chân dài vạm vỡ của người đàn ông đè nghiến lấy.
Lúc này cô chẳng khác nào một chú cừu non đợi bị làm thịt, không có lấy một chút dư địa để phản kháng, người đàn ông “già” kia muốn làm gì cô thì làm.
Trước đây anh đâu có như thế này, lúc nào cũng biết điểm dừng và có chừng mực. Thế nhưng hiện tại, chỉ có thể dùng hai từ “kém phong nhã”, “thiếu đoan trang” để mô tả anh mà thôi.
Mặt Tô Uyển nóng bừng như than hồng, từ mang tai đến cổ rồi xuống tận xương quai xanh đều lan tỏa một sắc đỏ triều dâng rực rỡ, chân tóc đã thấm đẫm mồ hôi.
Đôi mắt cô ướt sũng, cái cảm giác muốn kêu mà không kêu thành tiếng, chết đi sống lại, sống lại rồi lại chết đi ấy khiến cổ họng cô không kìm được mà phát ra từng tiếng nức nở nghẹn ngào.
Tựa như nhành hoa hạnh mỏng manh bị vùi dập trong mưa, lại giống như tiếng mèo con kêu khóc.
Cô không thể ngờ được khả năng học hỏi của “ông chú” này lại mạnh đến thế, lại còn… giỏi đến vậy.
Những tiếng r*n r* uyển chuyển động lòng người, trong nhu có mị, trong mị có kiều ấy khiến chị dâu cả ở phòng bên cạnh mất sạch cả ngủ.
Tim chị ấy đập thình thịch, mặt đỏ bừng bừng.
Chẳng riêng gì đàn ông, ngay cả chị là phụ nữ mà nghe thấy những âm thanh ấy, cũng không kìm lòng được mà bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.
Sức vóc ấy có khi khiến cô em chồng cả tháng không xuống nổi giường mất.
E rằng Lữ đoàn trưởng Hoắc muốn dùng toàn bộ tinh lực tích tụ suốt hai mươi bảy năm qua, trút hết lên thân hình nhỏ bé của em chồng mới chịu thôi.
Nhìn Tô Thanh Mộc đang ngủ say như chết bên cạnh, chị dâu cả rúc sâu vào lòng anh cả, dùng chăn bịt chặt tai lại.
“Hoắc Kiêu Hàn, Hoắc Kiêu Hàn… em… em muốn đi vệ sinh… đi vệ sinh…” Hai bàn tay của Tô Uyển vẫn bị người đàn ông “già” kia nắm chặt trong lòng bàn tay.
Theo từng nhịp thở gấp gáp, khuôn ngực cô phập phồng run rẩy. Giọng nói mềm nhũn, ngọt ngào đầy vẻ đáng thương như thể đang cầu xin tha thứ.
Trước đây, người đàn ông này luôn bình tĩnh, khắc chế, tư tưởng bảo thủ lại cực kỳ biết nhẫn nhịn, bị những giáo điều đạo đức và tư tưởng trói buộc chặt chẽ. Thế nên dù Tô Uyển có trêu chọc, k*ch th*ch thế nào, anh cũng ráng chịu đựng.
Nhưng giờ đây tiệc rượu đã bày, hôn lễ đã thành, bản năng dã tính nguyên thủy nhất cùng “sức ăn” cực lớn trong xương tủy người đàn ông đều đã bộc lộ ra hết.
Đó hoàn toàn không phải là thứ mà Tô Uyển có thể chống đỡ nổi.
Lúc này đây, nếu Tô Uyển còn dám đi trêu chọc người đàn ông này thêm lần nữa, thì chẳng khác nào tự mình dâng mạng vào miệng hổ.
Dù có bao nhiêu, anh cũng đều có thể “ăn” sạch bấy nhiêu.
Sau khi bị thúc giục liên hồi, Hoắc Kiêu Hàn mới chịu buông tay Tô Uyển ra. Anh th* d*c nặng nề, hai bên má và trán lấm tấm mồ hôi. Khẽ lau đi khóe môi còn ẩm ướt, anh đứng dậy, dùng chiếc áo khoác lớn bao bọc lấy thân thể mềm nhũn như nước xuân của Tô Uyển, bế cô ngồi lên chiếc ống nhổ.
Mái tóc Tô Uyển rối bời xõa trên vai, đôi mắt ướt át đỏ hoe, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại sau trận cuồng nhiệt vừa rồi.
Hoắc Kiêu Hàn cứ thế để trần thân trên, đứng sừng sững trước mặt cô, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Tô Uyển vừa ngẩng đầu lên đã thấy “dã tâm bừng bừng” của anh, đang nhìn mình chằm chằm một cách đầy ngạo mạn. Nó cứ như thể một kẻ làm chủ, cao ngạo ngẩng cao đầu.
“Uyển Uyển, giống như lần sinh nhật của anh ấy…” Hoắc Kiêu Hàn dắt tay Tô Uyển, giọng nói khàn đặc đầy vẻ gợi cảm, mỗi một âm điệu đều toát lên sự mê hoặc khôn cùng.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
