Chương 248

Mắt cô ấy sáng rỡ: “Tinh xảo quá,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đẹp quá, em xem được không?”

Nguyễn Hiện Hiện tiện tay đưa đèn lồng cho cô ấy rồi khoanh chân ngồi trên giường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai tay chống cằm, cô nhìn đồng hồ, thời gian đã trôi qua hai tiếng.

“Về đúng lúc lắm, ngoại khách có nhu cầu mua một loại kẹo có độ nổi tiếng không thua gì kẹo Đại Bạch Thỏ, chị liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ đến kẹo quýt. Bao bì làm tốt rồi, kẹo cứng lập tức trở nên sang chảnh nhưng chị cứ thấy còn thiếu gì đó.”

Kinh nghiệm sống của Mộc Hạ đã định trước tầm nhìn của chị vượt xa người thường, chị nói một câu trúng ngay điểm mấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chốt mà Nguyễn Hiện Hiện nghĩ mãi không ra: “Đèn lồng mà không có đèn thì còn gọi là đèn lồng nữa à?”

“Đúng ha.” Nguyễn Hiện Hiện bừng tỉnh ngộ, tiếp đó vấn đề mới lại ập đến: “Cái món đồ to bằng lòng bàn tay này có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhét vừa hai cục pin không? Kể cả có cố nhét vừa thì thực phẩm có thể để chung một chỗ với pin khô không?”

Mộc Hạ cầm lấy chiếc đèn lồng nhỏ xoay xoay trên đầu ngón tay, loáng một cái đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tháo rời ra toàn bộ, chị nhìn đống vật liệu và kẹo vương vãi, gật đầu.

“Pin khô có độc, đúng là không thích hợp để chung với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ ăn, nếu đổi thành pin cúc áo thì sao?”

Nguyễn Hiện Hiện không nói hai lời, lập tức bới trong đống đồ chơi nhỏ Cung Dã tặng ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chiếc đồng hồ điện tử, cạy mấy cái đã lấy được viên pin cúc áo bên trong.

Ánh mắt đầy ý xấu chuyển sang Hướng Noãn: “Em mang theo đèn pin của Đại đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưởng rồi chứ, em đi đi, mượn bố em cái bóng đèn nhỏ dùng tạm.”

Đèn pin ở thời điểm này là vật tùy thân vô cùng quý giá, cô biết cái đèn pin được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thưởng trước khi xuất ngũ của Đại đội trưởng, bao nhiêu năm rồi ông không nỡ rời thân.

Hướng Noãn gần như không thể tin vào tai mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mượn, mượn bóng đèn trong đèn pin á?

Nhưng chị Nguyễn đến đồng hồ còn tháo rồi, bố cô ấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tháo cái bóng đèn chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Cô ấy đã chạy sắp ra khỏi phòng thì bị Mộc Hạ đang một tay đỡ trán túm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cổ áo sau lại: “Không có văn hóa, lẽ nào cũng không có thường thức à?”

Mộc Hạ xua tay bảo ba cô gái đứng sát vào tường nhường chút chỗ, tự mình đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tủ đầu giường giữa hai chiếc giường, nhấc điện thoại lên gọi đường dây nội bộ.

“Alô, xin chào, phòng 209, phiền các cô cử người đến xưởng vô tuyến điện lấy gấp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mười bộ đèn cúc áo, cứ nói là tôi cần, vâng, tôi tên Mộc Hạ.”

Điện thoại cúp máy, đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của ba cô gái, Mộc Hạ nhún vai: “Máy ấp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trứng gà cần thiết bị khống chế nhiệt độ, chị và xưởng vô tuyến điện có chút hợp tác.”

Nhưng sự thật không đơn giản như tưởng tượng, mười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phút sau, cô nhân viên lên lầu gõ cửa.

“Đèn pin cúc áo là cái gì? Tôi liên hệ giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô rồi, xưởng vô tuyến điện bảo không biết!”

Mộc Hạ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Một tiếng sau, chị đành chấp nhận số phận, cầm đống linh kiện chắp vá lượm lặt được để tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình mày mò, nguyên lý thì đơn giản, chỉ tốn chút thời gian ở phần mạch điều khiển.

Cuối cùng, chị áp dụng thiết kế ngắt nguồn kiểu rút cắm đơn giản nhất,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rút mẩu giấy nhỏ ra thì đèn sáng, c*m v** thì đèn tắt.

Đại công cáo thành, nhìn chiếc đèn lồng nhỏ đã được lắp đèn cúc áo, tỏa ra ánh sáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng ấm áp dịu dàng trong đêm tối, cả bốn cô gái đều có chút phấn khích.

Hướng Noãn yêu thích không nỡ buông tay: “Tết đến,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị làm cho em một cái được không?”

Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý: “Chỉ e​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là đến lúc đó em nhìn đã thấy ngán rồi.”

Lời này Hướng Noãn không hiểu lắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng cũng không hỏi kỹ.

Phải công nhận, phụ nữ thời đại này tay nghề vô cùng khéo léo, may vá thêu thùa gần như là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỹ năng bắt buộc phải biết, bốn cô gái hợp sức, rất nhanh đã làm xong đủ kiểu đèn lồng.

Nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ, Hướng Noãn quen ngủ sớm nên không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trụ nổi nữa, rửa mặt xong, cô ấy dụi mắt rồi chui vào chăn.

“Chị Nguyễn, em ngủ trước đây, sáng mai em với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố kéo máy ép dầu về thôn trước.”

Nghĩ đến điều gì, cô bé che miệng cười khúc khích, đôi mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dưới ánh đèn pha lê phản chiếu sáng ngời lạ thường.

“Bố em còn nói, triển lãm kết thúc nếu lỡ may ông nội của chị Nguyễn lại qua đời, sẽ cho phép chị nghỉ mấy ngày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về chịu tang, nè, giấy giới thiệu đều viết sẵn cho mọi người rồi! Chị Mộc và chị Trần có thể cùng đi viếng.”

Ba cô gái:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.