Chương 249

Quá đáng thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chứ!

Về chịu tang là giả, Đại đội trưởng cho các cô nghỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phép chơi ở tỉnh thành mấy ngày mới là thật.

Nguyễn Hiện Hiện cười hì hì nhận lấy mấy tờ giấy, gấp lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cất vào túi áo, vỗ vỗ: “Lão Hướng này, khách sáo quá.”

Nói xong cô tự lẩm bẩm: “Coi như ông cũng biết điều, giấy giới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiệu tối nay không đưa tới, sáng mai tôi cũng chặn cửa đòi.”

Tắt đèn, đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngủ!

Trong bóng tối nhanh chóng truyền đến hơi thở đều đều của Hướng Noãn, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện thì mở to đôi mắt, phát hiện mình bị mất ngủ.

Cô nhìn ánh sao xuyên qua khe hở rèm cửa rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lâu, không biết Cung Dã đã đến thủ đô chưa.

...

Cùng lúc đó, một chuyến bay từ tỉnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hắc đến thủ đô đã hạ cánh.

Cung Dã đeo nửa chiếc mặt nạ màu đen, hai tay xách đầy va li, bước xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máy bay đầu tiên, cách đó không xa có một chiếc xe buýt nhỏ đang đậu.

Người phụ trách lái xe là một nữ đồng chí có dung mạo xinh đẹp, khí chất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khá lạnh lùng, cửa xe mở ra, Hầu Tử thoắt một cái đã leo lên xe.

Cậu ta vừa định ngồi vào ghế phụ, hóng chuyện “năm xu” với hoa khôi của sở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì thấy người kia thản nhiên nhìn sang, giọng nói vẫn lạnh lùng như mọi khi.

“Ngồi sau đi, tôi có chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần nói với đại ca.”

Cung Dã lên xe, nhận tài liệu người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phụ nữ đưa, lướt mắt mười hàng.

“Những người anh muốn tìm, có tiểu danh hoặc biệt hiệu chứa chữ “Tiên” đều ở trên này, Đông Thành có một kẻ tự xưng Hoàng Đại Tiên, ngoại ô có một Liễu Đại Tiên...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Mấy hôm trước tổ hai mang về từ trên núi một con cáo đỏ lông tạp, tự xưng là Hồ Tiên, tài liệu đều ở đây, bên trong có người anh cần tìm không?”

Cung Dã liếc người phụ nữ một cái “bốp” một tiếng gập tài liệu lại, khóe miệng hơi nhếch lên: “Không cần tìm nữa, đối tượng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của tôi trời sinh lệ chất, dung mạo tài tình, “lang diễm độc tuyệt”, kiểu như cô, cô ấy tát một phát bay cả hàng...”

Kít một tiếng phanh gấp, chiếc xe buýt nhỏ dừng lại, người phụ nữ dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn bộ sự tu dưỡng của đời mình để nặn ra một nụ cười “Đại ca, “lang diễm độc tuyệt” là dùng để hình dung vẻ đẹp trai độc nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô nhị, không gì sánh bằng của đàn ông, anh dùng từ không đúng nghĩa.”

Nói xong, liền thấy tên đại ngốc này nhướn đuôi mày, chậm rãi “Ồ” một tiếng: “Thế thì việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này thì có liên quan tất yếu gì đến việc đối tượng của tôi tát bay cô?”

Người phụ nữ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Cung Dã không ngốc, mà người ngốc là mình, là cái kẻ một tháng trước đã đồng ý liên hôn, vì thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà không tiếc gác lại thí nghiệm, chuyển đến Cục 507, đồng ý thử tìm hiểu đối phương. Thật đấy!

Ánh nắng đầu xuân đặc biệt rực rỡ, gió thổi qua,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hương hoa thanh khiết mang đến sức sống dồi dào.

Nhân viên khách sạn chào hỏi lẫn nhau xong, ai nấy đều tinh thần phơi phới làm việc của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình, cửa nhà hàng vừa mở ra... Ối trời ơi, dọa mấy cô nhân viên giật nảy mình.

Chỉ thấy lúc này đèn nhà hàng không bật, rèm cửa cũng kéo kín mít.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hai đốm sáng vàng mờ ảo đang lơ lửng trôi nổi trong nhà hàng.

Một cô nhân viên nhát gan kéo tay áo đồng nghiệp, giọng sắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc: “Có, có “thứ bẩn thỉu”, ở kia có bóng người.”

Từ nhỏ Lâm Mạn đã được huấn luyện trong quân đội nên khả năng nhìn trong đêm của cô khá tốt, nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ bóng người đang lượn lờ bên trong, cô không nhịn được mà đỡ trán, giọng kiên định: “Không phải người.”

Cô nhân viên nghe thấy bên trong không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải người, càng sợ hãi hơn.

“Tách” một tiếng đèn bật sáng, Lâm Mạn lao nhanh vào, giơ tay véo tai Nguyễn Hiện Hiện đang trèo lên bàn, giọng vừa tức vừa buồn cười: “Làm sao, bao nhiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ghế đây có gai đâm vào mông hay sao, leo tót lên bàn như cái phướn đám ma thế, làm sao, tay xách hai cái đèn lồng làm hũ à!”

Nguyễn Hiện Hiện bị mắng liền cúi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu, hai vai run run.

Cô nhân viên nhát gan vội kéo Lâm Mạn lại: “Chị Lâm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đừng mắng nữa, chị sắp mắng cô ấy sướng rồi.”

Cúi đầu nhìn kỹ, con nhóc này đúng là đang cười đến hai vai rung bần bật, nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải hoàn cảnh không thích hợp, Lâm Mạn thật sự muốn tát cho cô một cái.

Nguyễn Hiện Hiện cười đủ rồi, cô từ từ ngẩng đầu lên, trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt vẫn còn đọng nước mắt sinh lý do cười quá nhiều.

Cô thích nghe giọng hai nơi. Một là vùng Đông Bắc, chửi người cũng như một môn nghệ thuật ngôn từ, có thể chửi ra hoa.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hai là giọng Thiên Tân, giống như đang tấu hài, không có chút “vi khuẩn” hài hước nào cũng không dám đứng giữa đám đông.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.