Chương 244

Chỉ là một câu thả thính sến súa đơn giản, ấy thế mà trong miệng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cung Dã lại bật ra một tiếng r*n r* không kiểm soát được: “Ự!”

Dọa Nguyễn Hiện Hiện vội đứng thẳng người, vẻ mặt căng thẳng, hai tay không biết nên đặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở đâu: “Sao thế sao thế? Em làm anh đau à? Không thoải mái chỗ nào?”

Vừa mới phát độc xong, cô căng thẳng quá mức chỉ sợ lại tái phát, chỗ khác cũng “nở hoa” theo. Chỗ khác... Ánh mắt con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhóc này không nhịn được mà nhìn xuống dưới, nhìn được nửa đường liền hung hăng cắn đầu lưỡi, nghĩ cái gì vậy chứ?

Ngẩng đầu đối diện với sắc mặt tái nhợt của Cung Dã, anh một tay chống lên trán: “Lạ thật, sao anh cứ cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy là chính mình đã hủy diệt dải ngân hà nên bọn họ không thể không trả em lại cho anh nhỉ?”

Nguyễn Hiện Hiện: “???” Càng ngượng ngùng hơn. Nhưng sắc mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tái nhợt của Cung Dã không lừa được người.

Chỉ trong chốc lát, cơn đau như muốn nổ tung trong đầu Cung Dã tan đi, anh lắc lắc đầu, cầm bút lên, lại viết thêm một địa chỉ: “Ngõ Miêu Nhi, hẻm 1, chủ nhân bên trong tổ tiên từng là ngự trù hoàng cung, có món ăn Đông Bắc chính thống mà bên ngoài không thể ăn được, em có thể đưa bạn bè đến nếm thử. Tay gấu lan hoa. Hầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu phi long (một loại nấm quý hầm với chim trĩ). Món địa tam tiên (khoai tây, cà tím, ớt xanh) chính thống xào bằng thịt hổ, thịt gấu và thịt hươu hoa. Vốn dĩ anh định đợi hội chợ kết thúc sẽ tự mình đưa em đi ăn nhưng không kịp thời gian nữa rồi, ám hiệu ở trên đó, sau khi vào cứ báo tên ông cụ nhà anh là được.”

Nguyễn Hiện Hiện nuốt nước bọt. Tại sao trong Bát đại ẩm thực (Tám trường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phái ẩm thực lớn) của đời sau lại không có ẩm thực Đông Bắc?

Trả lời: Ngửi một cái thôi là bóc lịch ba năm, ăn một miếng là “xa nhà” mười năm, nếm thử hết một lượt những món​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn Đông Bắc chính thống đã thất truyền đó, xin chúc mừng, bạn có thể lập tức nhận được phần thưởng “rời khỏi nhân gian”.

Trong lòng thì nghĩ hươu đáng yêu như vậy, ăn thịt hươu không tốt đâu nhỉ nhưng hai mắt thì cứ dán chặt vào địa chỉ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chớp cũng không nỡ chớp. Miệng thì hỏi lung tung: “Tại sao lại báo tên ông cụ nhà anh mà không phải là anh?”

Cung Dã im lặng một lúc, ngay khi trong đầu Nguyễn Hiện Hiện toàn là tay gấu nhung hươu, giọng nói của anh khẽ truyền đến, rất nhẹ nhưng lại bất ngờ làm Nguyễn Hiện Hiện toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thân tê dại: “Anh từng hứa với thần Phật, nguyện ăn chay để đổi lấy việc tìm được người đó. Nhà hàng tư nhân này chỉ tiếp khách quen, anh vẫn chưa ăn bao giờ.”

Một luồng điện chạy qua não Nguyễn Hiện Hiện, đúng rồi, mấy lần ăn cơm chung với Cung Dã, cô thì ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ uống vui vẻ nhưng lại vô tình liếc thấy đồ ăn Cung Dã gắp vào miệng toàn là đồ chay.

Hốc mắt cô bỗng dưng đỏ hoe, cô nâng mặt anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên bằng hai tay, buộc anh phải hơi ngẩng đầu.

Nguyễn Hiện Hiện cười, khuôn mặt rạng rỡ trong nụ cười xen lẫn nước mắt còn rực rỡ hơn cả hoa mùa hạ: “Cung Dã, thần Phật đã nghe thấy lời nguyện ước của anh rồi, anh tìm thấy em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, sẽ không bao giờ lạc mất nữa, cho nên sau khi trả lễ xong thì ăn thịt có được không? Nhà hàng tư nhân kia em không đi, em đợi anh về rồi chúng ta cùng đi.”

Cung Dã nắm lấy bàn tay nhỏ đang nâng mặt mình, đặt lên môi hôn hôn: “Được, anh sẽ trả lễ. Em cứ đưa bạn bè đi ăn trước đi, nhiều nhất là nửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năm, ít thì ba tháng anh sẽ về, đến lúc đó anh đưa em đi ăn đặc sản rừng theo mùa, nhà hàng đó mỗi mùa, thực đơn đều không giống nhau.”

Nếu không có cô một lần giải trừ hết lượng lớn thuốc hóa học trong cơ thể anh, chuyến đi Nhật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần này ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao, anh còn định “làm thêm” chút việc riêng.

Ví dụ như tìm ra tổng viện nghiên cứu ở Nhật đã cải tạo anh, phá tan ổ của chúng, bắt hết các​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà nghiên cứu, nhốt vào một hòn đảo hoang không người, bắt họ chuyên tâm điều chế thuốc giải cho anh.

Một tổng viện không đủ thì mười cái. Đảo quốc không đủ thì thêm cả Mỹ nữa. Tóm lại là sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có cách giải quyết, anh sẽ không và cũng không thể để tiểu tiên nữ phải chịu cảnh góa bụa.

Cung Dã ôm chặt người vào lòng, ánh mắt hơi thả lỏng nhìn lên trần nhà, người anh yêu cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là người duy nhất có thể cứu anh, hóa ra, tất cả đều là sự sắp đặt tốt nhất.

Những gì cần dặn dò đều đã dặn dò xong, nhiệm vụ vốn dĩ chỉ có 6 phần chắc chắn hoàn thành, sau khi dị năng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được nâng cấp và độc tố trong cơ thể được đào thải, tỷ lệ thành công đã tăng lên 9... à không, mười phần.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.