Chương 243

“Anh liên lụy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em rồi.”

“Liên lụy em? Chắc không tính đâu, bản thân em không muốn bại lộ, ai có thể ép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em? Vốn dĩ em cũng định dùng năng lực này để đổi lấy chút lợi ích.

Chỉ hy vọng linh dịch được dùng vào nơi cần dùng, đừng trở thành công cụ thăng tiến của một số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người, nếu nhất định phải trở thành như vậy, em cũng hy vọng người thăng tiến thành công là anh.”

Ánh mắt Cung Dã ấm lên, anh cúi đầu, nhẹ giọng hỏi: “Ngưng tụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loại linh dịch đó, có tổn hại đến cơ thể em không?”

Nguyễn Hiện Hiện lắc đầu rồi lại cảm thấy năng lực phi phàm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của mình mà không phải trả giá gì thì cũng giả quá.

Mấu chốt là cô thuộc loại người làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc tốt nhất định sẽ lưu danh.

“Cũng không hẳn là tổn hại, chỉ là mỗi lần dùng xong năng lực đó, bụng sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đặc biệt đói, ngưng tụ linh dịch ngàn năm, còn bị suy yếu một thời gian.”

Cung Dã đau lòng ôm người vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng: “Chúng ta không đổi nữa.”

Anh vẫy vẫy tay, một lát sau, một cuốn sổ tiết kiệm và một lá thư bay vào từ khe cửa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cung Dã nhận lấy hai món đồ này mà không thèm nhìn, ném hết vào lòng tiểu tiên nữ.

Anh ôm lấy cô, một nụ hôn nhẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhàng rơi xuống đỉnh đầu cô.

“Em không phải muốn mua nhà sao? Trong sổ tiết kiệm là tiền lương nhiều năm của anh, vẫn luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để dành cho em, chỉ mong có lúc nào đó được quang minh chính đại giao vào tay em.

Ngoài ra, trên thư còn đánh dấu địa điểm anh cất giấu vàng bạc, đồ cổ tranh chữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có, vàng bạc châu báu có: “Tiền cũng có mấy thùng, em tự đi mà lấy dùng.”

Đều là anh quang minh chính đại có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được trong lúc làm nhiệm vụ.

Bộ phận đặc biệt không thi hành kỷ luật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quân đội, Cung Dã không hề chột dạ.

Nguyễn Hiện Hiện dựa trong lòng đối tượng, mở sổ tiết kiệm ra trước tiên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con số không quá nhiều nhưng tuyệt đối không ít, bảy vạn đồng!

Mắt cô sáng lấp lánh: “Cung Dã, phúc lợi đãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngộ của bộ phận đặc biệt cao thế à?”

Thời buổi lương bình quân đầu người chỉ có 20, 30 đồng, mấy năm mà tiết kiệm được bảy vạn tiền lương, đây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là khái niệm gì, có nghĩa là lương một năm của anh có thể lên đến mấy nghìn, thậm chí cả vạn.

Cung Dã: “Đãi ngộ tiền lương không cao lắm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần lớn bên trong là tiền thưởng.”

Anh giỏi thật. Nguyễn Hiện Hiện quay đầu “chụt” một cái, cái loại “chụt” ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng, ánh mắt người đàn ông liền có gì đó không đúng rồi.

Cô không chút khách khí nghịch ngợm cuốn sổ tiết kiệm: “Vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em mua nhà là tiêu bằng tiền này đấy nhé!”

Đã xác định đối phương rồi, Nguyễn Hiện Hiện không hề khách sáo, đối tượng ngoài việc ngủ ra, chính là dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để kiếm tiền nuôi gia đình, nếu không thì kết hôn với việc tự sát sớm có gì khác biệt?

Cô tìm một tư thế thoải mái rúc vào lòng đối tượng, cô mở lá thư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra, nội dung hàng đầu tiên đập vào mắt suýt nữa làm cô rớt cằm.

“Mười thùng vàng thỏi, bên dưới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mộ tổ nhà họ Phong.”

Cô “chậc” mấy tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi bật cười.

“Chưa nói đến việc chôn gia sản dưới mộ tổ là cái thói quen gì, em mà thật sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đó đào, nắp quan tài của lão tổ tông nhà họ Phong còn đè nổi không?”

Nhìn thấy dòng chú thích đó, Cung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Dã không mấy để tâm.

“Sao có thể gọi là đào mộ được? Rõ ràng là cháu dâu ra mắt tổ tiên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắp quan tài không đè nổi cũng là do lão tổ tông đang ăn mừng.”

“Tỉnh Hắc chỉ là một phần gia sản thôi, phần lớn đều ở thủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đô, đang đợi tiểu tiên nữ của nó đến thu nhận đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện im lặng. Chỉ riêng cái miệng dỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người này thôi, anh có bồ cũng đáng đời.

Cung Dã luyến tiếc không muốn buông người con gái thơm tho mềm mại trong lòng, anh cầm giấy bút trên bàn lên, vừa viết vừa nói: “Vốn tưởng lần này có thể ở lại với em đến khi hội chợ kết thúc nhưng một mặt là phải về kiểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tra sức khỏe, mặt khác là thời gian làm nhiệm vụ cũng bị đẩy lên sớm hơn. Mấy địa chỉ này đều là anh nhờ người hỏi thăm, là những nhà có ý định bán, hơn nữa phần lớn đều là kiểu em muốn, nhà trệt có sân nhỏ.”

Cô nhìn năm sáu địa chỉ Cung Dã viết ra, ánh mắt càng lúc càng sáng. Tại sao chỉ muốn nhà trệt? Đương nhiên là để dành sau này chờ giải tỏa đền bù. Dựa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào cái tính mặt dày mày dạn này của cô, tranh thủ mua nhiều một chút, biết đâu sau này giải tỏa lại đưa cô lọt vào bảng xếp hạng Forbes cũng nên.

“Cung Dã, chắc chắn là em đã cứu dải ngân hà mười lần liên tiếp nên kiếp này mới gặp được người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạn trai tốt như anh.” Con nhóc này xoay người, hai tay ôm cổ đối phương lắc qua lắc lại!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.