Chương 216

Tống Khiết cười cười cũng hạ giọng: “Yên tâm! Chị sống ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây mấy chục năm, chút quan hệ đó vẫn có.”

Chị ta có một người bạn học cũ ở Điểm thanh niên trí thức, chuyện khác thì không làm được, chứ chọn một địa điểm xuống nông thôn thì không thành vấn đề. Chị ta không dám nhờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con hồ ly nhỏ này giúp nữa, “ân huệ” của cô đều được niêm yết giá rõ ràng, nói chuyện thêm nữa, chị ta sợ tối nay đến cái quần đùi cũng không mặc về được.

Động tác và cơm không khỏi nhanh hơn, thật sự sợ đối phương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột nhiên nói một câu: Trộm dầu không? Chị trộm em bán!

Tống Khiết lắc mạnh đầu, một câu “Không trộm” suýt nữa buột miệng thốt ra. Phản ứng lại, chị ta và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vội ba hai miếng cơm cho xong, đứng dậy nở một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa lịch sự.

Tống Khiết nói: “Tôi còn phải về nấu cơm cho con, mọi người cứ ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ từ, lúc về để bát đũa vào chậu là được, không vội.”

Nhìn chị Tống chạy như có chó đuổi sau lưng, nhoáng một cái đã biến mất, Nguyễn Hiện Hiện cảm thán với Mộc Hạ đang ung dung ăn cơm.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô nói: “Chị của em trước sau khác biệt thật đấy, cho nên mới nói, ra ngoài vẫn nên có thêm vài mối quan hệ họ hàng.”

Mộc Hạ muốn nói là trong lòng em không tự biết hay sao nhưng nhìn vẻ mặt rưng rưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước mắt, vành mắt hơi đỏ lên của Hướng Hồng Quân, cuối cùng chị không nói gì.

“Hiện Hiện...” Đại đội trưởng vừa cất giọng eo éo gọi một tiếng.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện đã nổi da gà. Cô hỏi: “Sao thế...”

Trơ mắt nhìn khuôn mặt già nua đang cảm động đến mức không biết lấy gì báo đáp, dần dần đỏ lên vì tức, cô bưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ly nước lên uống một ngụm, khoé môi mỉm cười: “Lời thừa thãi thì đừng nói, xưởng xây xong, cháu làm xưởng trưởng, thế nào?”

Tống Khiết mới quen chưa đầy một giờ còn biết “ân huệ” của cô có giá, cô sẽ không làm chuyện ngu ngốc vất vả chạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngược chạy xuôi, lo trước lo sau, cuối cùng lại để quyền lực rơi vào tay người khác, làm áo cưới cho người ta.

Vấn đề này Hướng Hồng Quân không cần suy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ. Ông nói: “Được, cháu làm xưởng trưởng.”

Những thứ khác không nói, chỉ riêng năng lực, toàn bộ “thợ giày rơm” của đội Bình Đầu trói lại cũng không theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịp. Ông cũng nhìn ra rồi, con nhóc này làm người hay làm quỷ, tất cả đều chỉ trong một ý niệm.

Nguyễn Hiện Hiện nói: “Nào, cố vấn kỹ thuật và công nhân ép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dầu, ăn no rồi chúng ta lên đường về khách sạn.”

Cô lại tự mình lẩm bẩm: “Về còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải vẽ bản thiết kế nữa.”

Bản thiết kế tuy có thể mua từ hệ thống nhưng cô không sao chép lại sao được! Lỡ một ngày nào đó bị phát hiện bút tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không khớp, cô có trăm cái miệng cũng không giải thích rõ, Nguyễn Hiện Hiện sẽ không để lại cho mình một sơ hở như vậy.

Năm người đặt bát đũa xong, thong thả đi ra khỏi nhà ăn, hoàng hôn buông xuống, khi nhìn rõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bóng dáng cao thẳng tắp dưới ánh tà dương cuối cùng, mọi ánh mắt không khỏi bị thu hút.

Anh mặc một bộ quân trang màu xanh lục, cúc áo cài đến tận cổ, ngay cả khi mặc bộ đồ Lenin giống hệt nhiều người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên đường, anh vẫn đặc biệt khác biệt. Mũi cao, môi mỏng, đôi mắt màu trà nhạt vô cớ lại có vẻ sắc bén.

Trên cánh tay nhỏ săn chắc rõ đường nét vắt một chiếc áo khoác nữ, khi ánh mắt hai người giao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau, anh bước về phía bên này, bước đi không vội không chậm nhưng khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Hướng Hồng Quân nheo mắt lại, Hướng Noãn vội vịn lấy cánh tay Mộc Hạ, lùi lại một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bước nhỏ. Giọng nói cô bé hơi cà lăm: “To, to cao quá, anh ấy là ai?”

Mộc Hạ híp mắt cười và nói: “Đó chính là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh rể Nguyễn của em đó, Cung Dã.”

Trong mắt Hướng Noãn xẹt qua vẻ kinh ngạc rồi rất nhanh chóng hiểu ra. Cô bé vẫn luôn suy nghĩ phải có tướng mạo và lợi hại đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mức nào mới có thể trị được “con ngựa hoang bất kham” như chị Nguyễn? Giờ phút này, phỏng đoán trong đầu đã được cụ thể hóa!

Ở trước mặt người đàn ông này, Diệp Quốc kẻ lòng dạ hiểm ác lại còn xòe đuôi như con công trước mặt chị Nguyễn bị dìm cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành bã. Chỉ riêng khuôn mặt đó thôi... Hướng Noãn vì kích động mà siết chặt vạt áo Mộc Hạ, xứng, thật sự là xứng đôi.

Kể từ lúc Nguyễn Hiện Hiện xuất hiện, ánh mắt của Cung Dã chưa từng rời khỏi người cô. Trời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất như thu nhỏ lại, dường như trong mắt anh chỉ có thể dung nạp một mình cô.

Tầm mắt giao nhau giữa không trung, mày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt đều ngập tràn ý cười.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.