Chương 215

“Thật à?”

Tống Khiết bật dậy khỏi ghế, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự kinh ngạc không thể tin nổi. Ngay từ đầu chị ta đã không nghĩ sẽ thành công, tuy nói dầu ăn do xưởng họ ép ra có hương vị thơm ngon, là hàng loại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một nhưng cũng không thật sự nghĩ là có thể đổi được áo chống rét đang cung không đủ cầu. Trong lòng ít nhiều cũng có chút mong đợi nên mới thả cho Nguyễn Hiện Hiện đi làm. Không ngờ lại thành công thật!

Có được thành tích này, chờ Chủ nhiệm Trương cấp trên về hưu, thẻ bài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để chị ta kế nhiệm chức chủ nhiệm lại nhiều thêm một chút.

Tống Khiết cầm áo khoác đứng dậy nói: “Các vị vẫn chưa ăn cơm đúng không, nếu không ngại thì ra nhà ăn ăn tạm một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút, đúng rồi, các vị có xe để chở máy không? Nếu không xa, tôi có thể cho xe giúp các vị chở một chuyến.”

Đại đội trưởng há miệng, Nguyễn Hiện Hiện đã nói trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông: “Không xa đâu ạ, vẫn chưa ra khỏi tỉnh.”

Một nhóm người hiếm khi tụ tập đông đủ, Nguyễn Hiện Hiện vốn định gọi Cung Dã đến nhà hàng quốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ doanh ăn nhưng nhận được lời mời của Phó chủ nhiệm Tống liền lập tức thay đổi ý định.

Cô cũng thật sự có một số vấn đề về sản xuất và tiêu thụ cần thỉnh giáo, vì vậy không từ chối, lon ton gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “chị” này “chị” nọ, nghe mới thân thiết làm sao. Cái vẻ tự nhiên thân quen này, đến Tống Khiết nhìn cũng phải bội phục!

Trên bàn ăn, cô đã thỉnh giáo rất nhiều vấn đề chuyên môn, Tống Khiết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiên nhẫn giải đáp cũng biết được chuyện phiền lòng của đối phương.

“Ôi! Đi xuống nông thôn thôi mà, có gì to tát đâu, em gọi chị một tiếng chị, chị gửi cháu trai đến thôn chúng em đi!” Dưới bàn ăn, Đại đội trưởng liều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng giẫm lên bàn chân nhỏ của Nguyễn Hiện Hiện, ôm việc vào người làm gì chứ? Còn chê cái điểm thanh niên trí thức của bọn họ chưa đủ náo nhiệt à?

Nguyễn Hiện Hiện dẫm một phát đè luôn mu bàn chân của Đại đội trưởng xuống, trấn áp ngược lại, trên mặt vẫn cười tươi như đang hết lòng suy nghĩ cho đối phương. Cô nói: “Chị cũng thấy thôn chúng em sắp mở xưởng rồi đấy, thay vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gửi cháu trai đến một nơi lạ nước lạ cái để nó chịu khổ còn chị thì lo lắng, chi bằng đến thôn chúng em làm công nhân. Có Đại đội trưởng bên cạnh em đây chiếu cố, chị còn sợ cháu trai em bị thiệt thòi à!”

Dần dần, bàn chân to đang vùng vẫy kịch liệt dưới bàn của Đại đội trưởng không động đậy nữa, ánh mắt liếc sang người bên cạnh vừa rõ ràng lại vừa phức tạp. Ông hiểu rồi, đây là muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy con trai của phó chủ nhiệm làm con tin, có con trai của phó chủ nhiệm xưởng ép dầu lớn làm việc tại xưởng thủ công, dầu của thôn bọn họ còn sợ thiếu đường tiêu thụ sao...

Hướng Hồng Quân đã hiểu, Tống Khiết hiển nhiên cũng hiểu. Nói cách khác, dùng một ít kỹ thuật và đường tiêu thụ, đổi lấy việc con trai chị ta xuống nông thôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và vào làm việc tại xưởng thủ công. Chị ta lộ vẻ trầm ngâm, như vậy cũng tốt, vừa không phải từ bỏ con gái cũng không phải xa con trai.

Ánh mắt chị ta lần đầu tiên nhìn thẳng vào cô gái nhỏ chưa đầy hai mươi tuổi trước mặt, thông minh và to gan nhưng lại cố tình bày ra cái gọi là tính toán mà không phải tính toán​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cách công khai, không khiến người ta ghét. Mưu mô tính toán chị ta đã thấy nhiều rồi, đây là lần đầu tiên chị ta gặp một người chơi “dương mưu” (mưu kế công khai) rành rẽ đến vậy.

Vẻ u ám trong mắt tan đi, khóe miệng đã có nếp nhăn khẽ cong lên, Tống Khiết nói: “Được! Nhờ các vị chiếu cố, tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ đích thân đưa “cháu trai của em” xuống nông thôn. Đến lúc đó, có gì không hiểu về việc ép dầu, cứ hỏi tôi.”

Nguyễn Hiện Hiện: “???” Chỉ là nói vậy thôi... cô có con trai ngỗng, con trai chó, bây giờ lại có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm một cháu trai nữa? Thôi được! Một con cừu cũng là lùa, hai con cừu cũng là thả!

Mục đích đã đạt được, không thể cụng ly, cô gắp cho Tống Khiết một cái cánh gà cũng lộ ra nụ cười đầy ẩn ý. Hạ Hạ biết sửa máy nhưng cô không biết ép dầu, từ việc lựa chọn nguyên liệu đến các bước lưu ý,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể mua sách từ hệ thống để học nhưng làm sao chi tiết bằng việc được một phó chủ nhiệm giàu kinh nghiệm tự tay hướng dẫn? Nếu chỉ dựa vào đọc sách mà có thể thành tài, trường học đã không cần phải tồn tại!

Một khuỷu tay chống lên bàn, Nguyễn Hiện Hiện rướn người về phía trước, hạ giọng: “Chị Tống có người quen​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở Điểm thanh niên trí thức không? Nếu không có...” Cô có thể giúp, giá cả thương lượng sau!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.