Chương 211

Tống Khiết nheo mắt lại, tỉ mỉ đánh giá nữ đồng chí môi hồng răng trắng trước mắt, sau khi nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy tên của Trưởng khoa Giả, vẻ khắc nghiệt và thiếu kiên nhẫn trên mặt đã thu lại không ít.

“Vào văn phòng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện đi.”

Vẻ khinh thường đã thu lại nhưng cũng chẳng khách sáo hơn là bao. Chị ta biết thân phận của mấy người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này, là phiên dịch viên được sở tỉnh mời lên, đến đây mượn cáo oai hùm với chị ta sao?

Tống Khiết giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng cao ngạo của một nữ cán bộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trung niên, trên đường đến văn phòng không hề nói một câu nào.

“Ngồi đi.” Chị ta chỉ vào hàng ghế dựa sát tường, thuận miệng mời. Người phụ nữ ở bàn làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc đối diện vô cùng hiểu ý, đứng dậy, cầm lấy cái phích nước trên bệ cửa sổ.

“Chị Tống, em đi lấy nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nóng, chị có dùng không?”

Tống Khiết lật tài liệu trên bàn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ngẩng đầu ừ một tiếng.

Nguyễn Hiện Hiện bình tĩnh quan sát, ừm, cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ uy quan lớn y như tuổi tác.

“Các đồng chí, mục đích các cô đến đây tôi cũng biết đại khái rồi, giá của ba cỗ máy ép dầu các cô xem đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chấp nhận được thì một hai ngày tới có thể kéo đi, không chấp nhận được thì cũng đừng lãng phí thời gian của nhau.”

Cốc cốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cốc!

Tiếng gõ cửa vang lên, Tiểu Tần bên phòng thu mua được phép liền đi vào, Tống Khiết bảo mấy người Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ suy nghĩ kỹ rồi hẵng đến tìm chị ta, sau đó cầm lấy tờ đơn Tiểu Tần đưa, lướt mắt mười hàng.

Hướng Hồng Quân ra hiệu bằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt với Nguyễn Hiện Hiện.

Cả đám người đi ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài văn phòng.

“Đại đội trưởng, mức giá dự tính trong lòng chú và giới hạn chịu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đựng của đội sản xuất là bao nhiêu?” Nguyễn Hiện Hiện hỏi.

“Chú mang theo 1000 đồng, gần như là toàn bộ số tiền mà ban quản lý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôn có thể huy động, chỉ đủ mua một cỗ máy, thế này thì...”

Xưởng ép dầu dù nhỏ đến đâu cũng chưa thấy nơi nào chỉ có một cỗ máy, cơ hội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa đến tận mắt, Hướng Hồng Quân xưa nay không phải người do dự thiếu quyết đoán.

Vết sẹo trên mặt hơi co giật, lộ ra một vẻ tàn nhẫn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ông đây về ngay đây, về vay tiền của công xã.”

Hướng Noãn trợn trắng cả mắt: “Bố, mơ mộng hão huyền gì giữa ban ngày thế? Đám ăn hại ở công xã chỉ cầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có tội chứ chẳng cầu có công, tiền để mốc meo trong kho chứ không đời nào cho chúng ta vay.”

Hàng năm lúc gieo mạ mùa xuân, thu hoạch mùa thu, người của công xã xuống thôn, không ăn thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng vác đồ về? Nhờ họ làm chút chuyện, có thể kéo từ đầu năm đến cuối năm.

Bản lĩnh chẳng thấy đâu nhưng một chữ “trì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoãn” thì phát huy đến cực điểm.

“Không cho à?” Đại đội trưởng xoa đầu con gái, vết sẹo trên mặt càng thêm dữ tợn: “Tưởng ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây ăn chay thật à, đến ăn ở dầm dề nhà bọn họ luôn, xem đứa nào chịu nổi.”

Con ngươi đảo vòng vòng, cô nhóc bày kế xấu cho bố mình: “Một mình bố đi không được đâu, dễ bị chụp cái mũ to là chơi lưu manh lắm. Hay là để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưởng lão 74 tuổi trong tộc mình đi, trước khi đi ông cụ còn đang lẩm bẩm ở nhà, bảo không được xuống đồng chán quá, tay chân cứng hết cả rồi.”

Hai cha con nhìn nhau, trên khuôn mặt giống nhau ba​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần lộ ra nụ cười gian xảo y hệt.

Mộc Hạ nhướng mày, đáp án​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật sự ngoài dự đoán.

Chị còn tưởng Đại đội trưởng sẽ biết khó mà lui, hoặc là vay tiền những người có mặt ở đây, không nói chị và Chử Lê, riêng cái cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nàng họ Nguyễn kia vung tay một cái là mất hai nghìn đồng, dỗ ngọt cô, hứa hẹn thêm chút lợi ích, biết đâu lại vay được thật.

Nguyễn Hiện Hiện thì chẳng bất ngờ chút nào, Mộc Hạ đến đây thời gian còn ngắn, khái niệm về tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạc vẫn còn dừng lại ở thời hậu thế, lúc mà mua cái áo cũng tốn cả nghìn đồng.

Đừng nói sau lưng Hướng Hồng Quân còn có cả một đội sản xuất, chỉ bằng tư cách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cựu chiến binh, nếu thật sự muốn “ăn vạ”, công xã cũng không đỡ nổi.

Đại đội trưởng vô tình liếc thấy ba người đều nhướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày liền biết lựa chọn của mình không sai rồi.

Vừa nãy có một khoảnh khắc, ông thật sự đã nghĩ đến việc mở miệng vay tiền ba vị thanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ niên trí thức trước mặt nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị ông dập tắt ngay.

Lũ trẻ có tiền nhưng chúng không nợ nần gì đội sản xuất, ngược lại, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vì một chút quan tâm của ông, chúng cũng sẵn lòng báo đáp lại đội.

Càng như vậy, ông càng phải nắm giữ chừng mực, thứ gọi là ân tình càng dùng sẽ càng mỏng đi, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có mối quan hệ được xây dựng bằng sự chân thành và lợi ích mới có thể lâu dài, bền vững.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.