Chương 209

Nguyễn Hiện Hiện liếc nhìn cô nhóc rõ ràng vẫn chưa từ bỏ ý định, cô đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tới mở cửa chính, nháy mắt ra hiệu với Mộc Hạ đang nhướng mày ngoài cửa “Bên trong có một đồng chí nhỏ đang quyết chí làm công an, chị vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “dạy” cô ấy cách cư xử nhé, chúng em xuống lầu đợi chị.”

Giữa lúc hai bóng người lướt qua nhau, họ trao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho nhau một ánh mắt đầy ẩn ý.

Ngồi trong chiếc xe nát “ngoài còi ra chỗ nào cũng kêu”, cô kể lại chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã xảy ra cho Đại đội trưởng nghe, Hướng Hồng Quân im lặng một lúc “Cảm ơn!”

Tuyệt đối không phải ông là một người cha cổ hủ, cố tình cản trở ước mơ của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con gái, dù con gái muốn đi bộ đội, ông cũng có thể cắn răng chấp nhận.

Trong quân đội có huấn luyện thể năng tác chiến chuyên nghiệp nhất, cục công an có gì? Từ lúc gã công an già đó mời con gái ông tham​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gia, ông đã nhìn ra ý đồ xấu của đối phương, lợi dụng nhan sắc của đồng chí nữ để “cài bẫy” (câu cá) thực thi pháp luật.

Cũng không hẳn là ý đồ xấu, tất cả vì nhân dân nhưng xin tha thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho ông, với tư cách là một người cha, ông không thể chấp nhận.

Nguyễn Hiện Hiện cười hì hì, vỗ vai thân thiết như anh em: “Khách sáo gì chứ, Tiểu Noãn dù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao cũng là nửa người nhà mình, cháu sao có thể trơ mắt nhìn mà không quản được!”

Cô lại nói tiếp: “Nhưng mà Lão Hướng ơi! Sau này đợi thời cơ chín​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muồi, nếu có cơ hội, chú cũng đừng ngăn cản Tiểu Noãn quá.”

Hướng Hồng Quân một lòng lo cho con gái, còn chưa phát hiện mình bị chiếm hời về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vai vế, gật gật đầu, Chử Lê quay đầu liếc cô một cái, ánh mắt cảnh cáo.

Đừng có đánh nhau trong xe của anh ta, lỡ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đấm cho cái xe rã ra thì ai đền?

Một lát sau, nhìn thấy con gái lủi thủi đi theo sau Mộc Hạ ủ rũ rượi rượi, trong mắt không còn ánh sáng, Đại đội trưởng thiếu chút nữa kích động đến mức đưa cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện một điếu thuốc. Nỗi lo trong lòng đã vơi đi phần lớn, Nguyễn Hiện Hiện cũng có thời gian nói ra mục đích thật sự gọi đối phương lên tỉnh thành.

“Trại chăn nuôi?” Đại đội trưởng nhướng mày: “Chưa nghe câu nói cũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “tài sản vạn bạc, cứ có lông là không tính” à?”

“Bây giờ đang là thời điểm thuận lợi, tỉnh thành cần một lượng lớn lông vịt. Nói với chú một câu từ tận đáy lòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhé, nếu không phải Mộc Hạ đề nghị, cháu thật tâm không muốn để phe lão trưởng thôn cưỡi được ngọn gió đông này.”

Người khác thích “tiền lễ hậu binh”, còn cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì thích nói thẳng mất lòng trước.

Hướng Hồng Quân ngẫm nghĩ một lát, liền hiểu ra, đây là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không muốn phe cánh của trưởng thôn tham gia vào.

“Cháu vẫn còn điều chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói hết, đúng không?”

Nguyễn Hiện Hiện cười, cô thích nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện với người thông minh.

Thế là cô liền nói ra hết chuyện Mộc Hạ nghiên cứu ra một loại máy ấp trứng gà, có thể tăng tỷ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lệ ấp nở lên tối đa và chuyện đã đàm phán xong một đơn hàng cung cấp gà vịt với sở tỉnh.

Đại đội trưởng hít một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơi khí lạnh.

Hướng Noãn nghe mà ngây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngẩn cả người.

Chử Lê thì ngược lại, mặt đầy ý cười, ánh mắt nhìn Mộc Hạ bên cạnh dường như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn tự hào hơn cả việc chính mình phát minh ra cái máy ấp trứng đó.

Tay Đại đội trưởng hơi run, xâu chuỗi trước sau ông đã hoàn toàn hiểu rõ, muốn châm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điếu thuốc bình tĩnh lại, phát hiện chỗ này không thích hợp, một lúc sau mới hỏi “Điều kiện của cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là gì?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Cháu muốn trong trại chăn nuôi và xưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ép dầu, không có một người nào họ Hồ.”

Lão trưởng thôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ Hồ.

Hay nói cách khác, thôn Bình Đầu trước đây nửa thôn đều là người họ Hồ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưởng thôn trước kia ở trong thôn chính là “vua con” nói một không hai.

Năm đó xảy ra nạn đói, rất nhiều dân chạy nạn vào núi tìm thức ăn kéo đến, một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bộ phận người định cư tại đây, dần dần số lượng vượt qua cả dân thôn gốc.

Chính trị thay đổi, nông thôn đổi thành đội sản xuất, trưởng thôn chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn hữu danh vô thực, Đại đội trưởng mới nắm quyền hành.

Chính vì trong thôn có không ít người họ Hồ, trưởng thôn hô một tiếng là trăm người hưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ứng, Đại đội trưởng muốn thực thi công việc nào cũng phải nể mặt trưởng thôn ba phần.

Chèn ép nhà họ Hồ, nghe thì đơn giản nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thực tế thao tác không hề đơn giản.

Xưởng vừa xây xong, người nhà họ Hồ giữ vững nguyên tắc “mình dầm mưa cũng phải xé nát ô của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người khác” mà đến đập phá xưởng, đến lúc đó thật sự không có chỗ nào để nói lý.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.