Chương 199

Miệng phát ra tiếng rên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ: “Ẳng ư.”

Mau đi đi! Nơi này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất nguy hiểm.

Nguyễn Hiện Hiện giải trừ trạng thái tàng hình, lòng bàn tay hứng mấy giọt linh tuyền đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến bên miệng chó cũng hạ thấp giọng: “Uống đi, uống xong sẽ không đau nữa!”

Đại Hoàng nhìn cô. Động vật rất nhạy bén với thiện ác, cộng thêm ngôn ngữ mà con người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này nói ra nó hoàn toàn có thể hiểu được, nó thè lưỡi l**m linh tuyền vào miệng.

Nguyễn Hiện Hiện cười, lại vỗ nhẹ lên đầu con chó:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ngủ đi! Ngủ một giấc dậy là sẽ khỏe thôi.”

Cô đứng dậy, đi về phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lối vào mật đạo.

Mắt chó của Đại Hoàng dõi theo sát sao bóng lưng gầy gò đó, cuối cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liếc nhìn căn phòng của chủ nhân, mắt chó lóe lên vẻ kiên định.

Nó chống đỡ cơ thể dù cơn đau đã thuyên giảm nhưng chưa biến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mất hoàn toàn, lảo đảo đi theo bước chân của tiểu tiên nữ.

Đúng vậy! Đây nhất định là tiểu tiên nữ do Cẩu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thần phái xuống trần gian để cứu vớt nó.

Thế là Nguyễn Hiện Hiện vừa mới thu đống phế liệu vào không gian, cúi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu liền phát hiện g*** h** ch*n mình mọc ra một con chó vàng.

Nguyễn Hiện Hiện:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Tuy rằng nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà...

Đại Hoàng nghiêng đầu nhìn cô, đi trước một bước, ủi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tấm ván gỗ ra rồi chui vào mật đạo.

Không gian chật hẹp tối om, nói nhỏ là thật sự rất nhỏ. Nguyễn Hiện Hiện phải khom lưng cúi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu, phàn nàn: “Gì chứ, một cô gái cao như mình hoàn toàn không thể đứng thẳng được.”

Giọng nói nghe thế nào cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra vẻ đắc ý.

Đại Hoàng ngờ vực quay đầu lại, bốn chân bò​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rạp xuống đất, trườn về phía trước: “Ư...”

“Cái gì?” Nguyễn Hiện Hiện mở to mắt: “Mày bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tao học mày trườn về phía trước á?”

“Ư...”

“Bên trong có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ quan?”

Nguyễn Hiện Hiện toát mồ hôi lạnh. Cô đã nói rồi, với thủ đoạn của một kẻ trộm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mộ, sao lối vào mật đạo có thể chỉ đậy bằng một tấm ván rách được.

Hóa ra sát khí nằm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở bên trong!

[Thống Thống, sao không nói cho tôi biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên trong mật đạo có cơ quan?]

365: [Ố ồ ồ! Đại Hoàng nhà người ta không phải đã nói cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô rồi sao, tôi nói hay không thì có quan hệ gì?]

Đây là... ghen​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi?

Lối đi bằng đất vốn đã tối tăm, Nguyễn Hiện Hiện bật đèn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ pin, bên tai truyền đến tiếng “ư ư” nhắc nhở không ngừng...

Lúc thì nhắc cô đừng chạm vào tảng đá phía trước, lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì bảo cô đoạn đường này nên đi thế nào...

Không biết đã qua bao lâu, ở góc tường mật thất cuối đường hầm, một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái đầu bù xù tóc tai không rõ hình dạng đột ngột chui ra.

Chủ nhân của cái đầu vừa xuất hiện, liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy tay che miệng ho sặc sụa.

Ánh đèn pin vô tình lướt qua mật thất, chủ nhân của giọng nói kia đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên ngừng ho, miệng hơi há ra, nói một câu chẳng hề ăn nhập “Đại Hoàng! Mày xem tao với Ngô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tà ai lợi hại hơn?”

“Ư...”

Ngô Tà là ai? Cái này còn phải so sánh à? Đương nhiên là tiểu tiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ do Cẩu Thần phái xuống trần gian cứu vớt nó lợi hại hơn.

Ánh đèn pin lại lướt qua mật thất, Nguyễn Hiện Hiện hít vào một hơi khí lạnh, vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạc thỏi được xếp thành từng đống như ngọn núi nhỏ chiếm trọn cả căn mật thất.

Cô kéo ngăn kéo gỗ của kệ chứa đồ ra, bên trong đồ đạc không nhiều, ba chiếc hộp nhỏ lần lượt đựng một cái ngọc tỷ, một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bức tranh chữ được bọc trong vải dầu và một chuỗi vòng cổ phỉ thúy Đế Vương Lục dài đủ để quấn quanh cổ hai vòng.

Nguyễn Hiện Hiện quấn chuỗi vòng phỉ thúy quanh cổ tay mấy vòng, tiếp đó, bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay nhỏ đeo Đế Vương Lục kia vung lên, bắt đầu thu thu thu.

Của mị, của mị, tất cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều là của mị!

Nhìn căn mật thất trống không, chuột chạy vào cũng phải nhè ra hai hạt gạo rồi mới đi, Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện vừa định gọi Đại Hoàng rời đi, nghĩ đến điều gì đó, cô đột nhiên khựng bước.

Trong đại bản doanh trộm mộ mà không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ cổ, không bình thường lắm nhỉ?

Nói thắc mắc với Đại Hoàng, nhận được hồi đáp của đối phương, đại khái là những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi thế này vẫn còn mấy chỗ nữa, Lận Mâu đều đã dắt nó đi qua.

Nếu muốn, nó có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dẫn cô đi tìm.

Nguyễn Hiện Hiện không nhịn được, xoa đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con chó một cách dữ dội.

Đợi một người một chó quay lại theo đường cũ, Đại Hoàng đang đi đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột nhiên nằm rạp tại chỗ không động đậy, hai tai vểnh cao lên.

Thấy vậy, Nguyễn Hiện Hiện tĩnh tâm lắng nghe, bên ngoài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mật đạo mơ hồ truyền đến tiếng bước chân người.

Tim cô thắt lại, may mà mình quen tính cẩn thận, lúc xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã khôi phục đống phế liệu trên đầu về nguyên dạng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.