Chương 198

Giọng Lận Mâu đầy nguy hiểm: “Nói bao nhiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần rồi, nửa đêm không được sủa.”

“Ư!” Đại Hoàng r*n r* khe khẽ, âm thanh nhỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Lận Mâu cười khẩy: “Súc sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì vẫn là súc sinh.”

Gã ta tháo sợi dây gai trước nhà, buộc một đầu vào cổ con chó rồi thúc giục: “Ăn mau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, ăn chút đồ cũng chậm chạp. Thả mày ra ngoài, đến cứt cũng chẳng húp được miếng nóng.”

Đại Hoàng nhìn cái bát cơm, ngẩng đầu nhìn chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhân, lùi lại một bước rồi ngồi xuống.

Nó biết những lúc thế này tốt nhất là nên tuân theo mệnh lệnh, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được chống đối người trước mắt, nếu không sẽ bị ăn một trận đòn.

Lận Mâu không hiểu được nỗi buồn trong mắt Đại Hoàng nhưng rất hài lòng với sự phục tùng của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó, lấy từ trong túi ra chiếc khăn tay tẩm mùi hương theo dõi, đặt dưới mũi chó.

“Ngửi đi, lát nữa dựa theo mùi này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm người đó ra, hiểu chưa?”

Thấy vậy, Nguyễn Hiện Hiện khá là không hiểu: [Mũi chó rất thính nhưng cũng không thể chỉ dựa vào một chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mùi hương mà tìm ra người trong cả cái thành phố lớn này chứ? Như vậy có hợp lý không?]

[Đợi chút.] 365 nói: [Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiểm tra một chút.]

[Có rồi! Loại bột đó dùng trên người động vật sẽ tạo ra một loại hiệu quả hưng phấn và k*ch th*ch, khứu giác của động vật còn nhạy bén​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn cô tưởng. Mùi hương này sẽ kích phát bản năng của nó, men theo mùi hương và bản năng để tìm ra người cũng không có gì lạ.]

Nguyễn Hiện Hiện không nói nữa, yên lặng nhìn Đại Hoàng sau khi ngửi chiếc khăn tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì bắt đầu trở nên hưng phấn, mặc cho Lận Mâu dắt hắn ra cửa.

[Thống Thống! Bắt đầu dò xét đi, trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sân này chỗ nào giấu tài sản.]

365: [Trong gối khâu ba tờ Đại đoàn kết, trong hộp bánh quy có khoảng 100​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng, dưới lu nước có chôn một cái hộp chứa sáu thỏi vàng nhỏ.]

Nguyễn Hiện Hiện:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

[Hết rồi?]

Hệ thống: [Hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi!]

Một đại bản doanh trộm mộ mà chỉ có ba​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cọc ba đồng này, nói ra cô tin không?

[Tăng phạm vi dò​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xét lên.]

Một lát sau, hệ thống đưa ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phản hồi: [Tìm thấy rồi!]

[Cách đây 500 mét có một cái sân, bên dưới sân đó có một mật thất, bên trong chứa lượng lớn vàng bạc tài sản. Bên dưới đống phế phẩm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong căn nhà thứ ba bên tay trái, có một lối đi bí mật thông thẳng đến mật thất. Lối đi hơi nhỏ, cô cần phải bò qua.]

Nguyễn Hiện Hiện làm theo chỉ dẫn của hệ thống, đến một nhà kho chứa đầy phế liệu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái gọi là lối đi bí mật bị vô số lớp phế liệu chặn kín lối vào.

Hơn nữa theo lời hệ thống, mật thất kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ có duy nhất một lối đi này.

Trong lòng chậc chậc vài tiếng, đổi lại là người khác e là thật sự khó mà vào được. Nguyễn Hiện Hiện vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nảy ra ý định, chuẩn bị tạm thời thu đống phế liệu vào không gian thì cửa sân đột nhiên mở ra.

Lận Mâu mặt mày âm u xách theo Đại Hoàng đi vào. Gã ta quấn sợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dây gai mấy vòng quanh lòng bàn tay, sợi dây siết chặt cổ con chó.

Gã ta đóng cổng lớn lại, không nói lời nào một cước đá văng Đại Hoàng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thân mình nó đập mạnh vào một cái tủ quần áo rồi rơi xuống đất.

Đại Hoàng r*n r*​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong miệng.

Đôi mắt Lận Mâu nhuốm đầy vẻ hung ác, gã ta lao nhanh lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tay b*p ch*t mõm con chó, không cho nó sủa loạn.

Miệng lẩm bẩm: “Không có? Sao lại không có?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đồ vô dụng phế vật nhà mày.”

Vì hai bộ báu vật kia, gã ta đã đích thân thả cho kẻ sát hại Matsuda Natsuhito chạy thoát, chính là muốn thả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dây dài câu cá lớn, tóm lấy thằng nhóc đó và kẻ đứng sau lưng nó, hỏi ra tung tích của mộ huyệt.

Bây giờ mày bảo nó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là không có?

Không khí không có mùi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hương theo dõi?

Mất dấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi?

Lận Mâu tiện tay vớ lấy cây gậy, quất liên tiếp lên người Đại Hoàng, đánh đến mức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đại Hoàng hấp hối, gã ta mới thở hồng hộc đứng dậy, nhổ một bãi nước bọt “Đồ vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụng.”

Nói xong liền đóng sầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa về phòng.

Lần này tổn thất quá lớn, không chỉ Matsuda chết, mà cũng không bắt được cá lớn, sau này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn không biết phải ăn nói thế nào với cấp trên, đúng là mất cả chì lẫn chài.

Đại Hoàng cố gắng mở mắt, nhìn về hướng bóng lưng kia biến mất, không hiểu tại sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gã ta nuôi nấng nó nhưng hết lần này đến lần khác lại làm tổn thương nó.

Trong lòng vừa yêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa đau.

Đột nhiên một đôi giày thể thao sạch sẽ xuất hiện trong tầm mắt. Nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô gái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang ngồi xổm ngay trước mắt, mũi khụt khịt, nhận ra đây chính là mùi của người lạ xuất hiện trong sân.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.