Chương 200

Vểnh tai nghe kỹ, không đúng, đây không phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là tiếng bước chân của một người.

[Thống Thống, bên ngoài tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình thế nào?]

365: [Con cá lớn cô câu đã cắn câu rồi. Trạm phế liệu có ba người tới, ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nấy đều mang vũ khí, Lận Mâu đang khom lưng cúi đầu trước một gã thanh niên.]

[Thật à?] Nguyễn Hiện Hiện hưng phấn. Lúc cô giết Matsuda Natsuhito, đã muốn giết luôn cả đám Lận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Mâu, thậm chí còn muốn thuận dây mò dưa phá hủy cái ổ buôn lậu cổ vật này.

Nào là đưa hàng nhái ra thị trường quốc tế,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào là lợi dụng quỷ con để làm giàu...

Khi thật sự đặt mình vào hoàn cảnh đó, phản ứng bản năng khắc sâu trong đầu óc chính là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vĩnh viễn lưu lại đám trộm cắp có hại cho đất nước này, mảnh đất này làm phân bón.

Nghĩ là nghĩ vậy nhưng sau khi bình tĩnh lại, Nguyễn Hiện Hiện cũng hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ phá hủy cái ổ này, rất nhanh sẽ có ổ mới ra đời.

Cái ý nghĩ lợi dụng quỷ con để kiếm tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước khi đến đây đúng là ngây thơ.

Mà cô bây giờ muốn thay thế Lận Mâu, trở thành đầu mối tuồn cổ vật, ngăn chặn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hàng thật chảy ra nước khác, đồng thời đưa hàng giả ra nước ngoài để làm giàu.

Nắm trong tay một ổ trước rồi từ từ thâu tóm toàn bộ đường dây lớn này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới là nội gián của nội gián của nội gián mà cô thật sự mong muốn...

Nguyễn Hiện Hiện chậc một tiếng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dã tâm có hơi lớn.

Cô ôm Đại Hoàng trong lòng, lên kế hoạch nên xuất hiện thế nào, làm sao để lấy được lòng tin của kẻ cầm đầu ổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này. Trong lòng đang dâng trào sôi sục thì ngay trên đỉnh đầu cách đó không xa, không khí lại lạnh đến đóng băng.

Abe Tomoya với dung mạo thanh tú ngồi trong phòng, hai tay nghịch một cây quạt xếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng xương ngọc, đối diện gã là Lận Mâu đang cúi gập lưng 90 độ.

Trong giọng nói giải thích, xen​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẫn mấy tiếng xin lỗi.

“Đại nhân Abe, người đến tiếp xúc với chúng ta, hoàn toàn không phải là anh vợ mà Trịnh Hoành Khoan nói, tôi vô cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắc chắn đó là một đầu nậu chợ đen. Có sức mạnh trời sinh, chúng ta đều bị thằng họ Trịnh kia lừa rồi.”

“Vậy à?” Abe Tomoya hừ lạnh, cây quạt xương ngọc gõ từng cái l*n đ*nh đầu Lận Mâu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như đang đánh chó: “Vậy tại sao người chết là Natsuhito mà không phải là mày?”

Gã chợt chuyển giọng: “Chẳng lẽ các ngươi dựng kịch, chơi trò chó cắn chó xong chia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chác không đều, mày dứt khoát làm tới cùng, thủ tiêu luôn Natsuhito rồi chứ gì!”

Trán Lận Mâu vã mồ hôi lạnh. Gã ta đúng là có ý định đó. Bề ngoài thì thu thập báu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vật cho Abe, mỗi lần giao dịch, bên cạnh đều có ít nhất một người Đảo quốc giám sát.

Thực tế gã ta sớm đã ngấm ngầm đạt được thỏa thuận hợp tác với người Đảo quốc được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cử đến bên cạnh, một năm qua, hai người cũng coi như kiếm đầy bồn đầy bát.

Ai ngờ tháng trước, vị cậu chủ chi nhánh nhà Abe này lại đích thân tới, người đồng nghiệp Đảo quốc hợp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tác với gã ta cả năm trời bỗng dưng biến mất, bên cạnh gã ta bị thay bằng Matsuda Natsuhito.

Matsuda Natsuhito là con chó săn trung thành của nhà Abe, từ lúc giám sát tới nay,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gần như không chừa cho gã ta chút kẽ hở nào để bỏ túi riêng.

Vừa rồi mở mắt thấy vị này đích thân đến trạm phế liệu, trong lòng gã ta hiểu rõ có lẽ là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ổn rồi, một cái chết của Matsuda không đủ để vị này phải ra quân rầm rộ như vậy.

Vậy khả năng lớn nhất là kẻ hợp tác trước đó đã bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Abe bắt và còn bị thẩm vấn ra một số chuyện.

Sự thật cũng không khác mấy so với phỏng đoán của Lận Mâu. Abe quả thật đã hỏi được chút gì đó từ miệng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kẻ phản bội nhưng không phải toàn bộ nên mới cử Matsuda đến bên cạnh Lận Mâu để giám sát và tra xét.

Cái chết đột ngột của Matsuda đã chạm đến dây thần kinh nhạy cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của gã. Abe khẽ cụp mắt, đáy mắt lướt qua vẻ tàn nhẫn.

Dám giương đông kích tây, ngấm ngầm qua lại, chơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xỏ Abe Tomoya này, đều đáng phải chết.

“Oan uổng quá, đại nhân, không phải tôi dựng kịch.” Lận Mâu vội vàng giải thích: “Sai sót hôm nay đều do thằng đầu nậu chợ đen tên Giả Minh đó thiết kế. Hắn đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sớm, lại còn cho tay chân mai phục sẵn bên bờ sông, đám tay chân ai nấy đều giắt “hàng”, chúng tôi mới sơ suất để đối phương g**t ch*t Matsuda rồi tẩu thoát.”

Những lời này, Abe chỉ tin năm phần. Ít nhất là điểm đối phương đông người thì gã tin,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu không dựa vào thân thủ của Lận Mâu, tuyệt đối không thể nào thả hổ về rừng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.