Chương 163

“Với cái tính khí này của anh, khả năng cao là anh sẽ cưỡng đoạt em về bên cạnh, sau đó phát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiện trong bụng em đang mang con của người khác, anh đau khổ dằn vặt rồi giữ lại đứa bé này.”

“Còn em không chịu nổi sự áp đặt của anh nên mang thai bỏ chạy, trải qua đủ chín chín tám mươi mốt kiếp nạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới trở về bên người mình yêu. Phần đời còn lại của anh chỉ có thể sống trong đau khổ và tự hủy hoại...”

“Hiện Hiện! Em đang kể chuyện kinh dị cho anh nghe đấy à?” Chỉ mới nghe qua những lời này của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiểu tiên nữ, Cung Dã khi tự đặt mình vào hoàn cảnh đó, khí chất toàn thân đều thay đổi.

Đôi môi nháy mắt mất đi huyết sắc, con ngươi lại ánh lên vẻ b*nh h**n lạnh lẽo đến kỳ dị, khóe môi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cong lên một độ cong quái gở: “Anh không thể g**t ch*t gã đàn ông đó trước khi giành lại em sao?”

Nhận thấy cảm xúc của mình lại có chút mất kiểm soát, Cung Dã hít thở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khựng lại. Quả nhiên, tiểu tiên nữ đang híp mắt nhìn anh đầy đe dọa.

Cung Dã biết tính tình của Nguyễn Hiện Hiện, nếu anh còn cố chấp làm trái ý cô, toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói những lời không thuận tai, cô sẽ thật sự tức giận mà mặc kệ anh luôn.

Như thế là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không được!

Cung Dã vươn tay khẽ kéo một cái, tiểu tiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ lần đầu tiên ngã vào vòng tay anh.

“Em nói đi, em nói xem anh nên làm thế nào mới không gây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra bi kịch. Anh không hiểu nhưng anh sẽ nghe lời em.”

Cằm Nguyễn Hiện Hiện tì lên vai Cung Dã. Cô biết Cung Dã cái gì cũng hiểu, anh chỉ là có bộ quy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tắc nhất định của riêng mình, tam quan và lý lẽ của người khác không phải là lý lẽ của anh.

Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào mái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tóc ngắn gọn gàng, hơi cộm tay.

“Cung Dã! Chúng ta hãy lập ra ba điều luật. Bây giờ thì nghe lời em, kết hôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì nghe lời vợ, về già thì nghe lời bà xã. Anh có làm được không?”

Bàn tay Cung Dã đặt trên eo Nguyễn Hiện Hiện, dùng sức siết chặt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh nghiêng đầu hôn lên lọn tóc mai lòa xòa bên má cô.

“Hiểu rồi!”

“Vậy thì tiểu tiên nữ hiện giờ của anh, người vợ tương lai, có bằng lòng cùng anh “nói chuyện” về một thứ tình đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí cách mạng, với tôn chỉ là cả đời này đều nghe lời em và mục đích là bầu bạn đến bạc đầu không?”

Ước hẹn bạc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu?

Tầm mắt Nguyễn Hiện Hiện hoảng hốt, từng chuyện hôm qua lần lượt hiện về trước mắt, khi cô hoàn hồn, trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là một khuôn mặt đẹp trai vô song và một đôi mắt hẹp dài chờ đợi, nhẫn nhịn đến mức điên cuồng.

Giống như một tù nhân hèn mọn đang chờ tuyên án tử hình, dốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hết can đảm cuối cùng để chờ đợi một đáp án mờ mịt.

Gân xanh trên cổ dưới cổ áo khoác gió nổi lên, yết hầu bất an trượt lên xuống, bàn tay to đang ôm eo thon​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cô từ chỗ xoa qua xoa lại đầy bất an, đến lúc buông thõng bất lực vì mãi không nhận được hồi âm.

Nguyễn Hiện Hiện thừa nhận, anh vừa điên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồ, mà cũng vừa đẹp đẽ!

Khi cô hoàn hồn, chỉ nghe thấy giọng nói của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chính mình vang vọng khắp toa xe: “Được!”

Cô cảm thấy mình chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắn là điên rồi!

Những ảo tưởng về nửa kia từng có trong đầu, hoặc là rạng rỡ hoạt bát, hoặc là trầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lặng ít nói, tất cả đều tan thành vô số bong bóng vỡ vụn trước mặt Cung Dã.

Tự hỏi lòng mình, cô có thích Cung Dã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không? Đáp án chắc chắn là có!

Bất luận là sự bầu bạn ngắn ngủi thời thơ ấu, hay là nỗi tiếc nuối khi kiếp trước lúc chết vẫn không thể gặp anh lần cuối, thật ra kể từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi trùng phùng ở kiếp này, lúc trong mắt anh chỉ có thể chứa đựng một mình cô bắt đầu... Nguyễn Hiện Hiện đã không định buông tay nữa rồi!

Một người không màng hậu quả mà lái xe đâm người ngay trên phố, một người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì đêm hôm khuya khoắt chui vào mộ phần nhà mình quẩy tưng bừng.

Cô gần như có thể đoán trước được cuộc sống tương lai của hai người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau khi ở bên nhau sẽ gà bay chó sủa đến mức nào...

Nguyễn Hiện Hiện trước đây không hề biết, chẳng lẽ mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại có cái gu đặc biệt thế này sao?

Nhận được câu trả lời, những cảm xúc điên cuồng, cố chấp và gào thét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mãnh liệt trên người Cung Dã đều lắng xuống thành một sự tĩnh lặng.

Bàn tay to với khớp xương rõ ràng của anh mấy lần muốn rút một điếu thuốc từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong bao nhưng kết quả đều thất bại, giọng nói khàn đặc đến không ra hình dạng “Em thật sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng ý?”

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày: “Có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đổi ý bất cứ lúc nào.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.