Chương 156

Dứt lời, Laudan cũng nhìn thấy hai quân nhân vũ trang đứng thẳng tắp với ánh mắt sắc bén sau lưng Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện, hắn ta lập tức bỏ đi vẻ đùa cợt, sắc mặt bất giác trở nên nghiêm túc hơn nhiều.

Bước chân còn chưa kịp nhấc, những vị khách ngoại quốc vốn đã rục rịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong nhà hàng, lúc này hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa!

Một quý bà xinh đẹp đi đầu chặn cô lại: “Chào cô! Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là Diana, có thể làm phiền cô một chút thời gian không?”

Nguyễn Hiện Hiện chìa tay ra, trong đầu tự động bổ sung thông tin của người vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến: Diana Palmer, đến từ Tây Âu, chuyên kinh doanh mặt hàng áo jacket chần bông.

“Chào cô, Diana xinh đẹp, tôi có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể giúp gì cho cô?”

Hai tay bắt lấy nhau, giữa hàng mày của Diana như phủ một áng sầu muộn mỏng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ manh không tan, bàn tay mềm mại thon thả, giọng nói trong như chim vàng anh “Nghe Laudan nói hai ngày nay, tôi hơi hứng thú với loại áo chống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rét mà hai vị nói, tôi có thể đi xem cùng được không?”

“Không được! Tôi không đồng ý.” Laudan lập tức xù lông, vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt đầy bất bình, đáng thương nhìn Nguyễn Hiện Hiện “Cơ hội này là do chính tôi giành được, lại còn phải mua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vé vào cửa, dựa vào đâu mà họ cũng được đi?”

Hắn ta không ngốc, thậm chí rất thông minh, hắn ta biết một khi dẫn theo người khác, rất có thể họ sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trở thành đối thủ cạnh tranh, số lượng đơn hàng tăng lên sẽ làm chậm thời gian giao hàng đi rất nhiều.

Nguyễn Hiện Hiện bực bội liếc hắn ta một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái rồi cười áy náy với Diana “Cô thấy đấy, tôi cũng bị gã Laudan này lừa, tốn không ít công sức mới giành được cơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hội lần này. Các vị muốn đi cũng được nhưng cần phải có sự đồng ý của Laudan.”

Diana lập tức bỏ qua Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện, quay sang làm phiền Laudan.

Không chỉ bà ấy, mà tất cả các thương nhân kinh doanh vải vóc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quần áo có mặt tại đó đều xúm lại vây quanh Laudan.

Ban đầu Laudan vẫn còn giữ vẻ mặt cau có nhưng sau đó, giữa những lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tâng bốc, nịnh nọt không ngớt, hắn ta dần dần đánh mất chính mình.

Hắn ta muốn dẫn tất cả đi cùng nhưng lại nghĩ đến ngưỡng cửa mà Nguyễn Hiện Hiện đặt ra cho mình, bèn ho nhẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tiếng, giả vờ dè dặt: “Cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người, tôi cũng không nỡ làm Nguyễn khó xử.”

“Thế này đi, những ai đến Hoa Hạ đã ký kết đơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hàng thì có thể cùng đi. Cô thấy thế nào, Nguyễn?”

Nguyễn Hiện Hiện cười tủm tỉm, giọng điệu cưng chiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hết mức có thể: “Đều nghe ông hết.”

Đồ ngốc này, cố ý bỏ mặc hắn ta ở đây hai ngày, xem hắn ta quậy phá, quậy đến mức những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vị khách vốn không hứng thú với quần áo vải vóc cũng phải tò mò về chiếc áo chống rét.

Không biết bao nhiêu cặp mắt trong bóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tối đang đổ dồn vào chuyện này.

Gã này chen ra khỏi đám đông, lòng hư vinh được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thỏa mãn, cười một cách hết sức rẻ tiền.

Xe buýt khởi hành, khách sạn cử thêm ba phiên dịch viên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, đề phòng Nguyễn Hiện Hiện một mình bận không xuể.

Cô thì sao cũng được, suốt đường đi, qua các công trình mang tính biểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tượng, cô đều có thể chém gió ra vài điểm khác biệt đặc sắc.

Không khí vô cùng sôi nổi, tiếng cười nói không ngớt, mãi cho đến khi xe buýt dừng trong sân xưởng liên hợp chế biến thịt số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ 2. Những vị khách ngoại quốc lần đầu đến xưởng chế biến thịt, sau khi nghe phiên dịch giải thích, tất cả đều im bặt.

“Nguyễn! Ý cô là sao? Không phải đi xem quần áo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao, kéo chúng tôi đến xưởng thịt làm gì?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Xem quần áo xong chẳng lẽ không thử? Trong xưởng chế biến thịt có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kho đông lạnh, sẽ tiện hơn để các vị cảm nhận một cách trực quan.”

Một cậu bé trạc tuổi Nguyễn Hiện Hiện giơ ngón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay cái lên: “Nguyễn, cô đúng là số một.”

Rồi cậu lại nói: “Nhà tôi kinh doanh kẹo, quê hương của cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có loại kẹo nào ngon hơn kẹo Sữa Thỏ Trắng không?”

Nguyễn Hiện Hiện bảo tài xế mở cửa xe, vừa hướng dẫn mọi người xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe có trật tự, vừa cười tít cả mắt: “Có! Chắc chắn là có.”

“Thật không?” Cậu bé rõ ràng không tin, đừng nhìn cậu tuổi còn nhỏ nhưng đã đến Hoa Hạ lần thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai, cậu biết loại kẹo mà nhà nhà người người ở đây đều biết chính là kẹo sữa thỏ.

Đừng nói là vượt qua, ngay cả loại nổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng ngang hàng cũng đã rất hiếm rồi.

Cô và cậu bé xếp hàng cuối cùng, lần lượt xuống xe: “Lừa cậu thì tôi được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lợi gì chứ, thế này đi, về khách sạn chúng ta sẽ bàn chi tiết.”

Trước nhà xưởng có một hàng người đang đứng, là Giả Vĩnh Quân, Quan Yến và giám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đốc xưởng chế biến thịt, không ngờ chủ nhiệm của xưởng may mặc cũng có mặt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.